Chương 1074: Quái vật xương sói

Chương 4: Quái dị xương sọ

Trải qua trận chém giết vừa rồi, tộc nhân Hải tộc đã có hai người vẫn lạc, những kẻ còn lại cũng trọng thương lâm vào cảnh hấp hối. Thạch Mục khẽ búng ngón tay, mấy đạo lục quang bắn ra, phân biệt chui vào cơ thể những Hải tộc kia. Ngay lập tức, một tầng quang mang xanh biếc bao phủ lấy bọn họ, những thương thế chí mạng hồi phục nhanh tới mức không tưởng, chỉ trong hơi thở đã lành lại bảy tám phần.

Chân khí trong người bọn họ cũng hoàn toàn khôi phục, thậm chí còn có phần tinh tiến hơn trước. Đám Hải tộc ngơ ngác nhìn Thạch Mục, vẻ mặt tràn đầy sự kinh hãi và không thể tin nổi, nhất thời không thốt nên lời. Những Hải tộc mang gai xương đen đột nhiên mất đi đối thủ cũng sững sờ trong chốc lát, nhưng nhận ra Thạch Mục không dễ đối phó, tối thiểu không phải hạng người bọn chúng có thể chống lại, liền liếc nhìn nhau rồi tháo lui về phía đại hán đầu giao.

“Ngươi... ngươi là Thạch Mục.” Hương Châu sững sờ nhìn hắn, hồi lâu sau mới định thần lại. Thấy thuộc hạ đều được cứu sống và trị thương, vẻ mặt nàng mới hoàn toàn buông lỏng.

“Thạch Mục đạo hữu, năm đó ngươi đại náo Hải tộc chúng ta một phen rồi rời khỏi Lam Hải Tinh, ta cứ ngỡ từ nay không còn ngày gặp lại.” Đôi mắt đẹp của Hương Châu lấp lánh dị quang, khẽ nói.

“Khi đó ta bị cừu địch truy sát, bất đắc dĩ phải mượn Tinh Tế Truyền Tống trận rời đi, lại khiến Hải tộc các ngươi gặp không ít phiền phức, thật sự xin lỗi.” Thạch Mục thoáng chút áy náy nói. Trước kia khi rời Lam Hải Tinh, hắn đã dẫn dụ Kim Giao phân thân tới, dù không biết diễn biến sau đó ra sao nhưng chắc chắn đã gây ra không ít sóng gió cho Hải tộc.

“Ngươi biết là tốt rồi, năm đó để đánh đuổi con Kim Giao kia, Hải tộc chúng ta đã tổn thất không nhỏ.” Hương Châu hừ nhẹ một tiếng. Nàng nhìn trân trân vào Thạch Mục như muốn nhìn cho thật kỹ, khiến hắn thoáng chút lúng túng. Thạch Mục biết rõ Chung Tú cùng hai người kia sắp tới nơi, trong lòng chẳng hiểu sao lại cảm thấy có chút không ổn.

Bầu không khí đang dần trở nên mập mờ thì một tiếng gầm vang lên phá tan tất cả: “Kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của ta!” Một đạo nhân ảnh lao tới, chính là đại hán đầu giao. Đám Hải tộc gai xương cũng vội vàng phi độn về đứng sau lưng hắn.

Đại hán đầu giao lúc này đang cuồng nộ vô cùng, hai kẻ này dám coi hắn như không tồn tại mà đứng đó hàn huyên tâm sự. Huyết sắc bàn tay lớn sau một kích vừa rồi đã tán loạn, huyết sắc xương sọ một lần nữa hiện ra, lơ lửng xoay quanh đỉnh đầu hắn, chỉ có điều ánh sáng đã mờ đi nhiều, dường như đòn vừa rồi đã tiêu hao không ít lực lượng. Tuy nhiên, huyết quang trong mắt đại hán cũng đã nhạt đi, thần trí có vẻ thanh tỉnh hơn, chưa lập tức phát động tấn công.

Hương Châu thấy đại hán đầu giao quay lại thì biến sắc, nàng định nói gì đó với Thạch Mục nhưng lại thôi. Tuy Thạch Mục vừa thể hiện thực lực cường đại, nhưng nàng đã nếm trải sự lợi hại của đại hán đầu giao nên không dám lơ là, vội vàng bấm niệm pháp quyết. Màu lam đại đỉnh lần nữa tỏa sáng, ngưng tụ thành một dòng sông xanh biếc lưu động giữa không trung.

Thạch Mục liếc nhìn đại hán, ánh mắt dừng lại trên chiếc xương sọ một chút, rồi chỉ tay hỏi Hương Châu: “Kẻ này là thứ gì? Khí tức rất lạ, trước đây ta chưa từng thấy ở Lam Hải Tinh.”

Hương Châu nghe vậy thì kinh hãi. Đại hán đầu giao này hoành hành tứ hải, gần như quét sạch mọi đối thủ, chưa từng có ai dám dùng giọng điệu khinh khỉnh như vậy để nói về hắn.

Đại hán đầu giao nguyên bản đang âm thầm dò xét Thạch Mục, không dám manh động vì đối phương có thể cứu người ngay trước mắt hắn. Nhưng nghe thấy những lời này, hắn lập tức giận dữ điên cuồng: “Ngươi tự tìm cái chết!”

Hắn phun ra một ngụm tinh huyết vào huyết sắc xương sọ. Chiếc sọ đột nhiên bùng lên huyết quang nồng nặc, phát ra những tiếng rắc rắc rợn người. Từ dưới xương sọ mọc ra những khúc xương thô to, rồi huyết nhục và da lông nhanh chóng sinh trưởng. Chỉ trong nháy mắt, một đầu cự thú dữ tợn cao mười trượng hiện hình. Con thú này toàn thân đỏ rực, hình dáng giống vượn nhưng lại mọc đôi cánh dơi, miệng rộng đầy răng nanh hung ác. Một luồng khí tức Thiên Vị hậu kỳ cuồn cuộn tỏa ra khiến Hương Châu và đám Hải tộc tái mặt.

“Chịu chết đi!” Đại hán nhe răng cười lạnh, chỉ tay về phía Thạch Mục. Huyết sắc cự thú vỗ đôi cánh dơi, mang theo sát khí vô biên lao tới.

Hương Châu định thúc giục đại đỉnh xông lên hỗ trợ thì Thạch Mục mỉm cười ngăn lại: “Không cần ra tay, xem ta phá địch.”

Hắn nhìn cự thú đang lao tới, lạnh lùng búng ngón tay. Một đạo hoàng mang kèm theo mấy tia lôi điện xẹt qua không trung với tốc độ kinh người, xuyên thủng đầu cự thú trước khi nó kịp phản ứng.

“Oành!” Cự thú nổ tung, hóa thành huyết quang tan biến.

Đại hán đầu giao vốn định biến thân thành Giao Long đỏ thẫm để bọc đánh từ phía sau, nhưng vừa mới hóa hình đã thấy cự thú bị tiêu diệt dễ dàng, hắn đứng sững giữa không trung, miệng há hốc, thần tình đầy vẻ hoảng sợ. Đám thủ hạ phía sau cũng kinh hãi tới mức đứng chôn chân tại chỗ.

Huyết sắc xương sọ rơi rụng từ trên không xuống, trên đó có một lỗ thủng lớn. Thạch Mục vẫy tay hút lấy chiếc sọ, xem xét vài lần rồi tỏ vẻ mất hứng, ngón tay khẽ dùng lực.

“Rắc!” Một tiếng, chiếc sọ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ bay theo gió.

Giao Long đỏ thẫm run rẩy kịch liệt. Chiếc xương sọ đó là bảo vật hắn luyện chế từ cốt thú vô danh suốt trăm năm, cứng rắn vô cùng, vậy mà đối phương chỉ cần tiện tay bóp nát. Thực lực này đã vượt xa sự hiểu biết của hắn.

“Thạch Mục... nhiều năm không gặp, thực lực của ngươi đã đạt tới cảnh giới nào rồi? Chẳng lẽ đã đột phá Thánh Giai trong truyền thuyết?” Hương Châu vui mừng thốt lên.

“Những năm qua ta lang bạt Tinh Vực, thực lực có chút tiến triển.” Thạch Mục cười nhạt, không trực tiếp nói ra tu vi.

Đúng lúc này, ba đạo độn quang từ xa bay tới. Thạch Mục liếc nhìn, biết là bọn người Chung Tú đã đến. Hương Châu thấy có người lạ tới thì thoáng lo lắng, Thạch Mục trấn an: “Không sao, là bằng hữu của ta.”

Đang định nói tiếp, Thạch Mục chợt quay đầu, quát lạnh: “Muốn chạy?”

Hóa ra con Giao Long đỏ thẫm định nhân lúc hắn phân tâm mà tháo chạy. Nghe tiếng quát, nó lập tức dốc toàn lực hóa thành một đạo hồng quang lao đi, trong chớp mắt đã cách xa hơn mười dặm.

“Hừ!” Thạch Mục hừ nhẹ một tiếng, chỉ tay ra một cái.

Một đạo kim lôi đánh xuống, nhanh như chớp giật bao phủ lấy thân hình Giao Long. Một tiếng nổ vang lên, con Giao Long đỏ thẫm thậm chí chưa kịp thét lên một tiếng đã hóa thành tro bụi. Đám thuộc hạ còn lại hồn siêu phách lạc, vội vàng bỏ chạy tứ phía. Thạch Mục lắc đầu, vẫy tay một cái, mười mấy đạo tinh mang bắn ra xuyên thủng bọn chúng, biến tất cả thành hư ảo.

Chung Tú, Kim Tiểu Thoa và Tây Môn Tuyết hạ xuống, ánh mắt ba người lập tức đổ dồn vào Hương Châu đang đứng cạnh Thạch Mục. Kim Tiểu Thoa hừ nhẹ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác. Tây Môn Tuyết thì đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, thần sắc phức tạp.

“Phu quân, vị này là ai vậy?” Chung Tú nhẹ giọng hỏi, ánh mắt như nước xoáy động.

Thạch Mục thoáng lúng túng, xoa mũi nói: “Đây là Hương Châu đạo hữu của Hải tộc, là cố nhân của ta.” Rồi hắn quay sang giới thiệu: “Hương Châu, đây là đạo lữ của ta, Chung Tú. Còn hai vị này cũng là bằng hữu.”

Hương Châu nhìn qua ba nữ tử mỹ mạo thoát tục như tiên nữ hạ phàm, tu vi của họ nàng đều không nhìn thấu, hiển nhiên đều là cao thủ tuyệt thế. Một tia thất lạc thoáng qua trong mắt nàng, nhưng Hương Châu nhanh chóng mỉm cười chào hỏi: “Thì ra là đạo lữ của Thạch Mục đạo hữu, tiểu nữ là Trưởng lão Đông Hải Hải tộc, được gặp các vị thật là vinh hạnh.”

Chung Tú cũng khẽ mỉm cười đáp lễ, bầu không khí nhất thời trở nên vi diệu vô cùng.

Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế
BÌNH LUẬN