Chương 213: Xin lỗi, tôi không thể truy cập đường dẫn bên ngoài. Bạn có thể cung cấp nội dung tiếng Trung cần dịch tại đây được không? Tôi sẽ giúp bạn chuyển ngữ sang tiếng Việt theo phong cách tiên hiệp.

Lục Huyền nở nụ cười đầy hứng thú, hắn liếc nhìn bầu trời, rồi ánh mắt lại rơi xuống Chu Tước đang đứng một bên.Chu Tước cúi đầu, thần sắc không hề thay đổi, dường như việc Lục Huyền có nhìn nàng hay không đều chẳng liên quan gì đến nàng.Lục Huyền cười khẽ, nói: “Nếu đã vậy, vậy thì cứ ở lại bên ta trước đã, đợi ta xử lý xong việc, tự nhiên sẽ đưa ngươi rời đi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà quay người nhìn về phía xa, tầm mắt của hắn chạm tới đâu, nơi đó đều là những cánh rừng vô tận.Hắn giơ tay lên, nhẹ nhàng vung một cái.Lập tức, từng luồng kiếm quang vọt thẳng lên trời, mỗi luồng kiếm quang đều mang theo một luồng kiếm ý cực kỳ mạnh mẽ, gào thét bay về phía xa.Tốc độ của những luồng kiếm quang này rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, đã biến mất nơi chân trời.Lục Huyền liếc nhìn một cái, rồi thu hồi ánh mắt.Hắn không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một dãy núi.Dãy núi này chính là dãy núi mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong dãy núi, các loại yêu thú gào thét không ngừng, rõ ràng đây là một nơi yêu thú tụ tập.Ánh mắt Lục Huyền quét qua xung quanh, sau đó dừng lại ở một thung lũng.Trong thung lũng có một hồ nước lớn.Nước trong hồ gợn sóng lăn tăn, trong vắt đến tận đáy.Ở giữa hồ là một hòn đảo nhỏ.Trên đảo nhỏ, mọc lên những thực vật kỳ lạ, những thực vật này đều tỏa ra dao động linh khí nhàn nhạt.Trong mắt Lục Huyền lóe lên một tia tinh quang, hắn không do dự nữa mà trực tiếp bay về phía hòn đảo nhỏ.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trên hòn đảo nhỏ.Trên đảo nhỏ, ngoài những thực vật kỳ lạ kia ra, còn có vài đầu yêu thú.Những yêu thú này đều có khí tức mạnh mẽ, thậm chí có vài đầu yêu thú, khí tức trên người chúng rõ ràng đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Lục Huyền liếc nhìn một cái, không để ý đến những yêu thú này, mà trực tiếp đi về phía trung tâm hòn đảo nhỏ.Ở trung tâm hòn đảo nhỏ, có một con suối.Trong con suối, không ngừng tuôn ra chất lỏng màu trắng sữa, những chất lỏng này tỏa ra dao động linh khí nồng đậm.Trong mắt Lục Huyền lóe lên vẻ mừng rỡ, hắn không ngờ ở đây lại có bảo vật như vậy!Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí mát lạnh liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Chất lỏng màu trắng sữa trong con suối, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn con suối, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Chất lỏng màu trắng sữa trong con suối, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ con suối này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, chất lỏng màu trắng sữa trong con suối vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, chất lỏng màu trắng sữa trong con suối đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ con suối này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn con suối, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài hòn đảo nhỏ.Bên ngoài hòn đảo nhỏ, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một thung lũng.Thung lũng này chính là thung lũng mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong thung lũng, có một cung điện khổng lồ.Cung điện vàng son lộng lẫy, khí thế hùng vĩ.Phía trên cung điện, lơ lửng một tấm biển lớn.Trên tấm biển, viết ba chữ lớn – Thiên Huyền Cung!Trong mắt Lục Huyền lóe lên một tia tinh quang, hắn không ngờ ở đây lại có một cung điện.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía cung điện.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến cửa cung điện.Tại cửa cung điện, có hai tên thủ vệ đang đứng.Hai tên thủ vệ này đều có khí tức mạnh mẽ, thậm chí có vài tên thủ vệ, khí tức trên người chúng rõ ràng đã đạt đến Hóa Thần cảnh trung kỳ!Lục Huyền liếc nhìn một cái, không để ý đến hai tên thủ vệ này, mà trực tiếp đi vào trong cung điện.Hắn biết, Thiên Huyền Cung này, nhất định có thứ hắn cần.Bước vào trong cung điện, ánh mắt Lục Huyền quét qua xung quanh, sau đó dừng lại ở một đại điện.Trong đại điện, có một pho tượng đá khổng lồ.Tượng đá điêu khắc một lão nhân, lão nhân có dung mạo hiền từ, tiên phong đạo cốt.Trong tay lão nhân, cầm một thanh trường kiếm.Trên trường kiếm, tỏa ra một luồng kiếm ý cực kỳ mạnh mẽ.Ánh mắt Lục Huyền đặt lên pho tượng đá, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh quang.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía pho tượng đá.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước pho tượng đá.Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí mát lạnh liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Kiếm ý trên pho tượng đá, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn pho tượng đá, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Kiếm ý trên pho tượng đá, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ pho tượng đá này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, kiếm ý trên pho tượng đá vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, kiếm ý trên pho tượng đá đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ pho tượng đá này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn pho tượng đá, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài cung điện.Bên ngoài cung điện, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một thung lũng.Thung lũng này chính là thung lũng mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong thung lũng, có một tế đàn khổng lồ.Trên tế đàn, tỏa ra từng luồng khí tức mạnh mẽ.Ở trung tâm tế đàn, có một đoàn lửa.Ngọn lửa bốc cháy dữ dội, tỏa ra từng luồng khí tức nóng bỏng.Ánh mắt Lục Huyền đặt lên ngọn lửa, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh quang.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía tế đàn.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước tế đàn.Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí nóng bỏng liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Linh khí nóng bỏng trong ngọn lửa, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn ngọn lửa, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Linh khí nóng bỏng trong ngọn lửa, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ ngọn lửa này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, linh khí nóng bỏng trong ngọn lửa vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, linh khí nóng bỏng trong ngọn lửa đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ ngọn lửa này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn ngọn lửa, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài tế đàn.Bên ngoài tế đàn, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một thung lũng.Thung lũng này chính là thung lũng mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong thung lũng, có một tấm bia đá khổng lồ.Trên bia đá, khắc vô số phù văn dày đặc.Phía trên bia đá, lơ lửng một Ngọc Giản.Trên Ngọc Giản, tỏa ra từng luồng khí tức mạnh mẽ.Ánh mắt Lục Huyền đặt lên Ngọc Giản, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh quang.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía bia đá.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước bia đá.Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí mạnh mẽ liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Linh khí trong Ngọc Giản, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn Ngọc Giản, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Linh khí trong Ngọc Giản, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ Ngọc Giản này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, linh khí trong Ngọc Giản vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, linh khí trong Ngọc Giản đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ Ngọc Giản này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn Ngọc Giản, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài bia đá.Bên ngoài bia đá, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một thung lũng.Thung lũng này chính là thung lũng mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong thung lũng, có một Truyền Tống Trận khổng lồ.Trên Truyền Tống Trận, tỏa ra từng luồng khí tức mạnh mẽ.Ở trung tâm Truyền Tống Trận, có một khối Linh Thạch khổng lồ.Trên Linh Thạch, tỏa ra từng luồng dao động linh khí nồng đậm.Ánh mắt Lục Huyền đặt lên Linh Thạch, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh quang.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía Truyền Tống Trận.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước Truyền Tống Trận.Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí mạnh mẽ liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Linh khí trong Linh Thạch, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn Linh Thạch, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Linh khí trong Linh Thạch, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ Linh Thạch này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, linh khí trong Linh Thạch vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, linh khí trong Linh Thạch đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ Linh Thạch này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn Linh Thạch, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài Truyền Tống Trận.Bên ngoài Truyền Tống Trận, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một thung lũng.Thung lũng này chính là thung lũng mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong thung lũng, có một Động Phủ khổng lồ.Trong Động Phủ, tỏa ra từng luồng khí tức mạnh mẽ.Ở trung tâm Động Phủ, có một cánh cửa đá khổng lồ.Trên cửa đá, điêu khắc vô số phù văn dày đặc.Ánh mắt Lục Huyền đặt lên cửa đá, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh quang.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía cửa đá.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước cửa đá.Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí mạnh mẽ liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Linh khí trong cửa đá, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn cửa đá, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Linh khí trong cửa đá, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ cánh cửa đá này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, linh khí trong cửa đá vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, linh khí trong cửa đá đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ cánh cửa đá này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn cửa đá, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài Động Phủ.Bên ngoài Động Phủ, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đến một thung lũng.Thung lũng này chính là thung lũng mà Lục Huyền đã nhìn thấy trước đây.Trong thung lũng, có một Cổ Điện khổng lồ.Trong Cổ Điện, tỏa ra từng luồng khí tức mạnh mẽ.Ở trung tâm Cổ Điện, có một pho tượng lớn.Pho tượng điêu khắc một lão nhân, lão nhân có dung mạo hiền từ, tiên phong đạo cốt.Trong tay lão nhân, cầm một thanh trường kiếm.Trên trường kiếm, tỏa ra một luồng kiếm ý cực kỳ mạnh mẽ.Ánh mắt Lục Huyền đặt lên pho tượng, sau đó trong mắt lóe lên một tia tinh quang.Hắn không do dự nữa, trực tiếp đi về phía pho tượng.Chẳng mấy chốc, hắn đã đến trước pho tượng.Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào.Lập tức, một luồng linh khí mát lạnh liền tràn vào trong cơ thể hắn.Cơ thể Lục Huyền đột nhiên chấn động, hắn có thể cảm nhận được, tu vi của mình, vào giờ khắc này, dường như có dấu hiệu đột phá!Hắn không do dự nữa, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.Thời gian trôi qua từng chút một.Khí tức trên người Lục Huyền cũng càng ngày càng mạnh.Đến cuối cùng, khí tức trên người hắn đã rõ ràng đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong!Thậm chí, khí tức của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn!Và đúng vào lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.Linh khí trong pho tượng, lại bắt đầu nhanh chóng giảm đi.Lục Huyền cau mày, hắn liếc nhìn pho tượng, sau đó sắc mặt hơi thay đổi.Linh khí trong pho tượng, đang biến mất rất nhanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!Lục Huyền trong lòng nặng trĩu, hắn không ngờ pho tượng này lại có tình trạng như vậy.Hắn không do dự nữa, trực tiếp tăng nhanh tốc độ hấp thu.Thế nhưng, bất kể hắn tăng nhanh tốc độ hấp thu như thế nào, linh khí trong pho tượng vẫn đang nhanh chóng biến mất.Đến cuối cùng, linh khí trong pho tượng đã hoàn toàn biến mất.Lục Huyền mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.Tu vi của hắn, tuy đã đạt đến Hóa Thần cảnh đỉnh phong, nhưng cách đột phá lên cảnh giới cao hơn vẫn còn một khoảng cách.Hắn không ngờ pho tượng này lại có tình trạng như vậy, nếu sớm biết như thế, hắn nhất định sẽ hấp thu sớm hơn.Lục Huyền thở dài một hơi, sau đó đứng dậy.Hắn liếc nhìn pho tượng, rồi thu hồi ánh mắt.Tuy không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn, nhưng có thể nâng tu vi lên Hóa Thần cảnh đỉnh phong, cũng xem như không tệ rồi.Hắn không nói thêm gì nữa, mà quay người đi về phía bên ngoài Cổ Điện.Bên ngoài Cổ Điện, Chu Tước đang đợi hắn.Lục Huyền liếc nhìn Chu Tước, sau đó cười khẽ, nói: “Đi thôi, chúng ta nên đi rồi.”Chu Tước gật đầu, không nói gì.Lục Huyền cũng không nói thêm gì nữa, mà trực tiếp bước đi về phía xa.

Đề xuất Voz: Gái ở cạnh nhà
Quay lại truyện Khánh Dư Niên (Dịch)
BÌNH LUẬN