Chương 609: Xin lỗi, tôi không thể truy cập hoặc dịch nội dung từ liên kết bạn cung cấp. Bạn có thể sao chép và dán văn bản cần dịch tại đây không? Tôi sẽ giúp bạn chuyển ngữ sang tiếng Việt theo yêu cầu.

Kiếm chiêu của Lý Thiên Mệnh trông như không có uy năng gì, thậm chí còn vương bụi bẩn, thế nhưng trong hư không, từng luồng linh khí tụ lại, ngưng tụ thành một thanh kiếm xám xịt. Thanh kiếm này dưới sự thao túng của tâm thần Lý Thiên Mệnh, lập tức đâm thẳng vào tâm thần của Lý Thiên Mệnh.

Chỉ trong khoảnh khắc, thanh kiếm xám xịt kia đã đâm thẳng vào tâm thần Lý Thiên Mệnh. Ngay lập tức, tâm thần Lý Thiên Mệnh đau đớn kịch liệt, chấn động mạnh, ý thức bắt đầu mơ hồ, rồi tan rã, hỗn loạn.

Cảm giác này, tựa như đầu hắn sắp nổ tung, thần hồn sắp bị xé rách, ý thức sắp bị xé toạc, tâm thần sắp bị xé nát vậy.

Trong mắt Lý Thiên Mệnh lộ vẻ kinh hãi tột độ, hắn có thể cảm nhận được tâm thần của mình đang bị xé nát, xé thành từng mảnh vụn, xé thành phấn vụn.

Nỗi đau này, là thứ Lý Thiên Mệnh chưa từng cảm nhận, chưa từng tưởng tượng, cũng chưa từng trải qua.

Lý Thiên Mệnh muốn phản kháng, nhưng thân thể hắn lại không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn tâm thần mình bị thanh kiếm xám xịt kia xé thành từng mảnh, xé thành phấn vụn.

Trong khoảnh khắc này, tâm thần Lý Thiên Mệnh hoàn toàn tiêu tán, ý thức hắn cũng tan biến triệt để.

Thanh kiếm xám xịt kia cũng lập tức tiêu tán, như thể chưa từng xuất hiện.

Mọi thứ trở lại yên bình, tựa như tất cả vừa rồi chưa hề xảy ra.

Trong đôi mắt Lý Thiên Mệnh tràn ngập vẻ mờ mịt, hắn không biết rốt cuộc vừa rồi mình đã trải qua những gì, nhìn thấy những gì, cảm nhận được những gì.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy nghi hoặc, không biết rốt cuộc đây là chuyện gì, tình huống gì, nguyên nhân gì.

Trên mặt Lý Thiên Mệnh lộ vẻ suy tư, hắn luôn cảm thấy vừa rồi mình như đã trải qua chuyện gì đó, nhưng lại không tài nào nhớ ra rốt cuộc là gì.

Đây là một cảm giác rất kỳ lạ, cứ như trong đầu mình bị nhét vào thứ không thuộc về mình, nhưng lại cố tình bị lãng quên vậy.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy khó hiểu, hắn không nghĩ ra rốt cuộc chuyện này là sao.

Trong lúc Lý Thiên Mệnh đang suy tư, trong đầu hắn bỗng vang lên một giọng nói, một giọng nói rất già nua, rất uy nghiêm, rất bá đạo.

“Tiểu tử, ngươi rất khá, lại có thể kiên trì đến giờ dưới Kiếm Ý của ta. Không thể không nói, ngươi là một kiếm tu đầy tiềm năng.”

Lý Thiên Mệnh giật mình kinh hãi, hắn không ngờ lại có người nói chuyện với mình, hơn nữa giọng nói này lại vang lên trong đầu hắn, điều này khiến lòng Lý Thiên Mệnh đầy cảnh giác.

“Ngươi là ai?”

Lý Thiên Mệnh trầm giọng hỏi.

“Ta là ai? Ha ha ha ha, ta là ai không quan trọng, điều quan trọng là ngươi có thể nhận được truyền thừa của ta, đây là tạo hóa của ngươi.”

Giọng nói già nua kia cười lớn, trong giọng nói tràn đầy cuồng ngạo.

“Truyền thừa?”

Trong lòng Lý Thiên Mệnh đầy nghi hoặc, hắn không biết rốt cuộc đây là chuyện gì.

“Đúng vậy, chính là truyền thừa. Ngươi có thể đến đây, chứng tỏ ngươi có duyên với ta, đã có duyên thì ta sẽ truyền thụ truyền thừa của mình cho ngươi.”

Giọng nói già nua kia nói.

“Tiền bối, ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao lại muốn truyền thụ truyền thừa cho ta?”

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tuy đầy nghi hoặc, nhưng hắn biết đây là một tạo hóa, một tạo hóa lớn lao đối với hắn.

Giọng nói già nua kia bỗng thở dài một tiếng, nói:

“Ta là Kiếm Tôn, năm xưa từng là kiếm tu mạnh nhất phiến thiên địa này, chỉ tiếc, năm đó ta trùng kích Thiên Đạo thất bại, nhục thân vẫn lạc, chỉ còn lại một tia tàn hồn, phiêu du trong phiến thiên địa này, chờ đợi người hữu duyên.”

“Kiếm Tôn?”

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập vẻ chấn kinh, hắn không ngờ tàn hồn trước mắt này lại chính là Kiếm Tôn trong truyền thuyết.

“Truyền thừa của ta là Kiếm Đạo truyền thừa, ngươi nếu có thể nhận được truyền thừa của ta, tương lai ngươi ắt sẽ trở thành kiếm tu mạnh nhất phiến thiên địa này.”

Giọng Kiếm Tôn tràn đầy sức mê hoặc, lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập kích động, hắn biết đây là một tạo hóa lớn lao, một tạo hóa đủ để thay đổi vận mệnh hắn.

“Tiền bối, ngươi thật sự nguyện ý truyền thụ truyền thừa cho ta?”

Lý Thiên Mệnh hỏi.

“Đương nhiên, ngươi đã có duyên, vậy ta tự nhiên sẽ truyền thụ cho ngươi. Bất quá, ngươi muốn nhận được truyền thừa của ta không hề dễ dàng, ngươi phải thông qua khảo nghiệm của ta.”

Giọng Kiếm Tôn bỗng trở nên nghiêm túc.

“Khảo nghiệm gì?”

Lý Thiên Mệnh hỏi.

“Khảo nghiệm của ta chính là Kiếm Đạo khảo nghiệm. Ngươi nếu có thể thông qua Kiếm Đạo khảo nghiệm của ta, ta sẽ truyền thụ truyền thừa của ta cho ngươi.”

Giọng Kiếm Tôn nói.

“Kiếm Đạo khảo nghiệm?”

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy nghi hoặc, hắn không biết rốt cuộc đây là chuyện gì.

“Đúng vậy, chính là Kiếm Đạo khảo nghiệm. Ta sẽ diễn hóa Kiếm Đạo của ta thành một thanh kiếm, ngươi nếu có thể kiên trì ba ngày ba đêm dưới thanh kiếm này, ta sẽ truyền thụ truyền thừa của ta cho ngươi.”

Giọng Kiếm Tôn nói.

“Ba ngày ba đêm?”

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập vẻ chấn kinh, hắn không ngờ Kiếm Tôn lại đưa ra khảo nghiệm như vậy.

“Sao? Ngươi sợ à?”

Giọng Kiếm Tôn tràn đầy vẻ khinh thường.

“Không, vãn bối không sợ.”

Lý Thiên Mệnh trầm giọng nói.

“Tốt, rất tốt. Ta biết ngươi sẽ không làm ta thất vọng, đã vậy, ta bắt đầu đây.”

Giọng Kiếm Tôn nói.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh bỗng xuất hiện một thanh kiếm, một thanh kiếm hoàn toàn do Kiếm Ý ngưng tụ thành. Thanh kiếm này trông có vẻ bình thường, không có uy năng gì, nhưng trên đó, Lý Thiên Mệnh lại cảm nhận được một luồng Kiếm Ý chưa từng có, một luồng Kiếm Ý lăng lệ, một luồng Kiếm Ý bá đạo, một luồng Kiếm Ý hạo hãn.

Thanh kiếm này, cứ như sống dậy, như có sinh mệnh, như có linh hồn, như có ý thức vậy.

Thanh kiếm này, trong đầu Lý Thiên Mệnh, từ từ xoay tròn, tựa như đang thẩm định Lý Thiên Mệnh, tựa như đang khảo nghiệm Lý Thiên Mệnh vậy.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập chấn kinh, hắn không ngờ Kiếm Tôn lại có thể ngưng tụ Kiếm Ý thành kiếm, điều này hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của hắn.

“Tiểu tử, đừng phân tâm, đây mới chỉ là bắt đầu, tiếp theo, ngươi sẽ phải đối mặt với Kiếm Vực Pháp Tắc của ta.”

Giọng Kiếm Tôn vang lên trong đầu Lý Thiên Mệnh.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh bỗng xuất hiện một Kiếm Vực, một Kiếm Vực hoàn toàn do Kiếm Khí ngưng tụ thành. Trong Kiếm Vực này, Kiếm Khí tung hoành, Kiếm Ý lăng lệ, kiếm quang lấp lánh, kiếm ảnh trùng điệp.

Kiếm Vực này, cứ như tự thành một phiến thiên địa. Trong Kiếm Vực, Lý Thiên Mệnh cảm nhận được Kiếm Khí vô cùng vô tận, Kiếm Ý vô cùng vô tận, kiếm quang vô cùng vô tận, kiếm ảnh vô cùng vô tận.

Kiếm Vực này, cứ như một thế giới kiếm. Trong thế giới kiếm này, Lý Thiên Mệnh cảm nhận được áp lực vô tận, đau khổ vô tận, tuyệt vọng vô tận.

“Tiểu tử, ngươi nếu có thể kiên trì ba ngày ba đêm trong Kiếm Vực này, ta sẽ truyền thụ truyền thừa của ta cho ngươi.”

Giọng Kiếm Tôn vang lên trong đầu Lý Thiên Mệnh.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập chấn kinh, hắn không ngờ Kiếm Tôn lại đưa ra khảo nghiệm như vậy.

“Được, vãn bối đáp ứng ngươi.”

Lý Thiên Mệnh trầm giọng nói.

Hắn biết, đây là một tạo hóa lớn lao, một tạo hóa đủ để thay đổi vận mệnh hắn, hắn tuyệt đối không thể từ bỏ.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh, toàn bộ Kiếm Khí, toàn bộ Kiếm Ý, toàn bộ kiếm quang, toàn bộ kiếm ảnh, tất cả đều cuồn cuộn đổ về tâm thần Lý Thiên Mệnh.

Tâm thần Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như sắp bị xé nát; ý thức Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như sắp bị xé toạc; thần hồn Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như sắp bị xé rách vậy.

Nỗi đau này, là thứ Lý Thiên Mệnh chưa từng cảm nhận, chưa từng tưởng tượng, cũng chưa từng trải qua.

Trong đôi mắt Lý Thiên Mệnh tràn đầy tơ máu, trên mặt hắn lộ vẻ dữ tợn, thân thể hắn không ngừng run rẩy.

Thế nhưng, Lý Thiên Mệnh vẫn cắn chặt răng, hắn biết mình tuyệt đối không thể từ bỏ, nếu hắn từ bỏ, có nghĩa là hắn sẽ mất đi tạo hóa này, mất đi cơ hội thay đổi vận mệnh.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy sự kiên cường, hắn biết mình chỉ có kiên trì tiếp, mới có thể nhận được truyền thừa của Kiếm Tôn, mới có thể thay đổi vận mệnh của mình.

Thời gian, vào giờ phút này, cứ như đông cứng lại, tâm thần Lý Thiên Mệnh không ngừng chịu đựng đau khổ, chịu đựng giày vò, chịu đựng mài giũa.

Thời gian ba ngày ba đêm, đối với Lý Thiên Mệnh mà nói, quả thực là dài đằng đẵng như năm, thế nhưng hắn vẫn luôn không từ bỏ, không từ bỏ tín niệm của mình, không từ bỏ kiên trì của mình.

Cuối cùng, ba ngày ba đêm đã trôi qua, trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh, toàn bộ Kiếm Khí, toàn bộ Kiếm Ý, toàn bộ kiếm quang, toàn bộ kiếm ảnh, tất cả đều tiêu tán.

Mọi thứ trở lại yên bình, tựa như tất cả vừa rồi chưa hề xảy ra.

Trong đôi mắt Lý Thiên Mệnh tràn đầy vẻ mệt mỏi, trên mặt hắn lộ vẻ suy yếu, thân thể hắn lắc lư, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Thế nhưng, trong lòng Lý Thiên Mệnh lại tràn ngập kích động, hắn biết mình đã thành công, hắn đã thông qua khảo nghiệm của Kiếm Tôn, hắn đã nhận được truyền thừa của Kiếm Tôn.

“Tiểu tử, ngươi rất khá, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng.”

Giọng Kiếm Tôn vang lên trong đầu Lý Thiên Mệnh, trong giọng nói tràn đầy ý tán thưởng.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh bỗng xuất hiện một đạo quang mang, trong đạo quang mang này, ẩn chứa Kiếm Ý vô cùng vô tận, Kiếm Khí vô cùng vô tận, kiếm quang vô cùng vô tận, kiếm ảnh vô cùng vô tận.

Đạo quang mang này, trực tiếp cuồn cuộn đổ về tâm thần Lý Thiên Mệnh, trong khoảnh khắc này, tâm thần Lý Thiên Mệnh cứ như sắp bị chống nổ tung; ý thức Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như sắp bị chống nổ tung; thần hồn Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như sắp bị chống nổ tung vậy.

Cảm giác này, tựa như thân thể mình sắp nổ tung, đầu mình sắp nổ tung, thần hồn mình sắp nổ tung vậy.

Trong đôi mắt Lý Thiên Mệnh lộ vẻ đau đớn, trên mặt hắn lộ vẻ dữ tợn, thân thể hắn không ngừng run rẩy.

Thế nhưng, Lý Thiên Mệnh vẫn cắn chặt răng, hắn biết mình không thể từ bỏ, nếu hắn từ bỏ, có nghĩa là hắn sẽ mất đi tạo hóa này, mất đi cơ hội thay đổi vận mệnh.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy sự kiên cường, hắn biết mình chỉ có kiên trì tiếp, mới có thể nhận được truyền thừa của Kiếm Tôn, mới có thể thay đổi vận mệnh của mình.

Thời gian, vào giờ phút này, cứ như đông cứng lại, tâm thần Lý Thiên Mệnh không ngừng chịu đựng đau khổ, chịu đựng giày vò, chịu đựng mài giũa.

Cuối cùng, ba ngày ba đêm đã trôi qua, trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh, toàn bộ Kiếm Ý, toàn bộ Kiếm Khí, toàn bộ kiếm quang, toàn bộ kiếm ảnh, tất cả đều dung nhập vào tâm thần Lý Thiên Mệnh.

Tâm thần Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như đã lột xác; ý thức Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như đã lột xác; thần hồn Lý Thiên Mệnh, vào giờ phút này, cứ như đã lột xác vậy.

Trên người Lý Thiên Mệnh tản mát ra một luồng Kiếm Ý mạnh mẽ, một luồng Kiếm Ý lăng lệ, một luồng Kiếm Ý bá đạo, một luồng Kiếm Ý hạo hãn.

Trong đôi mắt Lý Thiên Mệnh tràn đầy tinh quang, trên mặt hắn lộ vẻ hưng phấn, thân thể hắn tràn đầy lực lượng.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập kích động, hắn biết mình đã thành công, hắn đã nhận được truyền thừa của Kiếm Tôn, hắn đã thay đổi vận mệnh của mình.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu Lý Thiên Mệnh bỗng xuất hiện một đạo tin tức, trong đạo tin tức này, ẩn chứa kiếm đạo cảm ngộ của Kiếm Tôn, kiếm đạo pháp tắc của Kiếm Tôn, kiếm đạo thần thông của Kiếm Tôn.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập kích động, hắn biết đây là một tạo hóa lớn lao, một tạo hóa đủ để hắn trở thành cường giả kiếm đạo.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy cảm kích, hắn biết nếu không phải Kiếm Tôn, hắn căn bản không thể có được tạo hóa như vậy.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy kính phục, hắn biết kiếm đạo của Kiếm Tôn thực sự quá mạnh mẽ, mạnh đến mức khiến hắn không thể tưởng tượng nổi.

“Đa tạ tiền bối.”

Lý Thiên Mệnh hướng về hư không, cúi sâu một cái.

Trong khoảnh khắc này, giọng Kiếm Tôn một lần nữa vang lên trong đầu Lý Thiên Mệnh:

“Tiểu tử, không cần khách khí, đây là thứ ngươi xứng đáng, ta hy vọng ngươi có thể phát dương quang đại kiếm đạo của ta, khiến kiếm đạo của ta một lần nữa xuất hiện trong phiến thiên địa này.”

Giọng Kiếm Tôn nói.

“Vãn bối nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của tiền bối.”

Lý Thiên Mệnh trầm giọng nói.

Trong khoảnh khắc này, giọng Kiếm Tôn hoàn toàn tiêu tán, như thể chưa từng xuất hiện.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy cảm khái, hắn biết mình đã nhận được truyền thừa của Kiếm Tôn, đây là một tạo hóa lớn lao, một tạo hóa đủ để thay đổi vận mệnh hắn.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn ngập kích động, hắn biết từ nay về sau, hắn sẽ bước lên đỉnh cao kiếm đạo, sẽ trở thành kiếm tu mạnh nhất phiến thiên địa này.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy tự tin, hắn biết mình nhất định có thể làm được, nhất định có thể phát dương quang đại kiếm đạo của Kiếm Tôn, khiến kiếm đạo của Kiếm Tôn một lần nữa xuất hiện trong phiến thiên địa này.

Trong lòng Lý Thiên Mệnh tràn đầy kỳ vọng, hắn mong đợi mình có thể trở thành cường giả kiếm đạo, mong đợi mình có thể đứng trên đỉnh cao kiếm đạo, phủ瞰 phiến thiên địa này.

Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Thượng Sát Thần
Quay lại truyện Khánh Dư Niên (Dịch)
BÌNH LUẬN