Chương 106

Sau chuyến đi Phan Thiết "toang" nặng, tôi lại quay về với guồng quay công việc thường nhật... Chỉ có điều, đầu óc tôi giờ nhẹ nhõm hơn hẳn. Mấy việc bảo trì đã có hai thằng em "ku" lo tất, chuyện công ty thì chị Trang gánh hết rồi, việc của tôi chỉ còn là làm thủ tục "nghỉ khỏe".

Làm một đống giấy tờ thanh toán công nợ, giấy ủy quyền các kiểu... Nhưng nhanh thôi, vì mấy thủ tục này chỉ là hình thức, còn lại thì tôi ngồi chơi xơi nước, "tán gái" linh tinh.

Ngày qua ngày cứ trôi đi lặng lẽ, và thời điểm chuyển giao công việc cũng đến... Ngày giờ họp cổ đông đã được ấn định... Sáng nay là ngày chính thức hạ màn.

Con chốt đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, giờ sẽ bị xóa sổ khỏi bàn cờ... Nhường chỗ cho những quân cờ "có số má" hơn... Những quân cờ còn giá trị trên bàn cờ chiến lược...

Hôm nay là ngày quan trọng, cũng như cái ngày đầu tiên tôi đặt chân vào công ty này, quần áo chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng... Khác chăng là ngày ấy mái tóc dài che mắt, giờ đã được thay bằng cái đầu gọn gàng lịch lãm... Có phần hơi "bất cần".

Thời gian đã thay đổi con người ta thật, mới vào công ty, tôi dè chừng mọi người, cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói... Hôm nay lại khác, tôi đi hết phòng này đến phòng khác để chào tạm biệt mọi người...

Chia tay những anh em đã cùng làm việc hơn một năm qua... Đến lúc dừng cuộc chơi để chuẩn bị cho một hành trình mới...

Một số người có lẽ không ưa sự có mặt của tôi ở công ty nên họ có vẻ vui vẻ, còn một số anh em chiến hữu thì hơi buồn trước quyết định nghỉ việc của tôi...

Nhưng kệ thôi, mỗi người một suy nghĩ, một cuộc đời, nên tôi không thể là bạn... Và bạn cũng chẳng thể sống theo cách của tôi...

Gặp gỡ là duyên, kết thúc để mở ra những cái duyên mới...

Hôm nay, Boss không nói không cười, không khí trầm lắng... Ánh mắt ưu buồn... Những ngày qua, Boss đã cố gắng níu kéo...

Nhưng níu kéo trong vô vọng... Đến lúc rồi, Boss cần vững vàng trong công việc, Boss cần phân biệt giữa công việc và tình cảm...

Rồi đây, Boss sẽ phải gánh vác nhiều công việc của công ty... Nếu không mạnh mẽ thì sẽ thất bại...

Ngồi vào chiếc ghế quen thuộc hằng ngày vẫn ngồi... Lau bụi trên bàn, sắp xếp giấy tờ lại... Ngả lưng ra sau ghế, hít một hơi thật sâu...

Từ từ thở ra nhè nhẹ... Cuối cùng ngày hôm nay cũng tới... Nếu có ai hỏi tôi có buồn không, thì chắc chắn câu trả lời là có.

Dù gì thì gì, công việc, những con người đã gắn bó hơn một năm, thì làm sao không buồn được chứ...

- Anh A với chị TA, xe đến rồi, anh chị xuống nha.

- OK, em! Anh xuống liền.

Đang ngồi thẫn thờ suy nghĩ thì con thư ký chạy lên báo xe đã đến... Vác "ass" đi xuống, giấy tờ, hợp đồng các thứ đã sẵn sàng...

Chị Trang bên kia chắc cũng đã chuẩn bị đầy đủ... Boss mặt mày đưa đám lết xuống luôn... Hôm nay chỉ có hai đứa trên xe, đáng lẽ lão Kiên cũng phải đi chứ?

Sao không thấy Lão... Thôi kệ mẹ nó vậy, quan tâm làm gì cho hại não...

- Đại ca bữa nay chở em bữa cuối nha, lần sau không được chở em đâu...

- Haha, mày làm như mày ngon lắm, được anh chở là mày "sướng" lắm rồi đó nha "ku"...

- Thôi đi đi ông nội, ông nổ quá à...

- Vậy mới chịu nổi với mày... Mà nghỉ rồi tính làm ăn sao "ku"?

- Thì về phụ ông bà già làm vườn thôi anh...

- Về hưu non hả mậy?

- Haha, về dưỡng thương, tung hoành mấy năm, nội thương đầy người rồi...

- Ờ...

Hai anh em chém gió "bay nóc xe" luôn, trò chuyện đủ thứ trên đời, từ chỗ ăn chơi, chỗ ăn uống... Cafe ôm các kiểu... Boss thì ngồi im lặng,

đưa mắt nhìn ra đường qua cửa xe... Nhìn tội lắm, cơ mà tôi không thể làm gì hết, không dám chú ý tới, sợ mình sẽ không kiềm lòng được...

Đành thế thôi, duyên phận của anh và em chỉ đến đó...

Lát sau thì cũng tới công ty tổng... Hôm nay họp cổ đông có khác, trang hoàng lộng lẫy hơn hẳn so với ngày thường, lại còn có thêm mấy em xinh tươi ra chào khách...

Cũng "tăm tia" được vài em, cơ mà chả xin được số điện thoại, vì hôm nay tôi phải đóng vai một cổ đông, chứ không còn là thằng trẻ trâu "tán gái" nữa...

Nên phải lịch sự tí, để không làm xấu mặt chú B.

Theo sự hướng dẫn của em tiếp tân "vú" bự mà mông nhỏ xíu, thì tôi và Boss đi lên phòng họp... Cũng thấy kha khá thành phần dự họp rồi...

Và sự xuất hiện của tôi và Boss cũng được một số lượng lớn sự chú ý từ phía một số cổ đông lớn... Trong đó có sự chú ý của một người phụ nữ lớn tuổi, đang ngồi cạnh Lão Kiên... Tôi đoán chắc đó là mẹ của Lão... Cũng hơi ngại ngượng bởi nhiều ánh mắt dõi theo, chắc lại dèm pha, soi mói...

Thôi thì kệ mẹ dư luận, kệ mẹ bọn nó, mình sống không dựa vào ai thì việc gì phải xoắn mấy đứa này...

Vậy là tôi "hiên ngang" tiến về phía chị Trang đang ngồi chờ sẵn, bên cạnh còn có chú B... Dù gì mình cũng không đơn độc ở giây phút cuối cùng.

Boss và tôi ngồi xuống cạnh nhau, tôi quay sang chào chú B...

- Chú mới xuống hả chú, sao không thấy chú gọi con?

- Ừm, sáng nay chú mới xuống, nên không gọi mày được...

- Dạ... Chú ở được mấy ngày để con sắp xếp chỗ cho chú?

- Thôi khỏi đi, chú ở tới chiều rồi lại bay về trên đó... Mọi công việc con hướng dẫn chị Trang mấy ngày giùm chú nha.

- Dạ ok chú, con cũng nói sơ qua với chị Trang rồi, còn tuần cuối thì con sẽ đi sâu hơn...

- Ừm, nói cho nó biết rõ thôi, chứ nó cũng không làm việc lâu đâu, qua Tết nó lại bay rồi...

- Dạ, vậy sao chú không để Anh C đứng tên cổ phần cho rồi?

- Nó không chịu đó chứ, nó đang làm ăn, sợ thuế má, nên phải nhờ con Trang đây...

- Dạ, con hiểu rồi...

Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Cơ Quan
Quay lại truyện Khi Tôi 25
BÌNH LUẬN