Chương 209
Sau thời gian dài tạm dừng viết, hôm nay mình sẽ bắt đầu viết lại... Không biết những sự việc xảy ra trước đây mình còn nhớ được bao nhiêu nữa...
Cũng hy vọng mọi người sẽ ủng hộ, mình sẽ bỏ bớt một số chi tiết không cần thiết... bởi thời gian đó hầu như mình tập trung vào công việc, và gần 3 tháng qua chỉ có 3 sự việc chính diễn ra thôi...
Mình sẽ viết tập trung vào 3 sự kiện đó... Và sau này nếu tiện mình sẽ review chút ít về cuộc sống hiện tại của mình.
Tiếp theo câu chuyện dang dở nhé!
Sau chuyến đi Úc cùng Boss, trở về VN, mình đã cố tập quên những kỷ niệm xưa, mình tập trung nhiều cho công việc... Ít quan tâm đến những người con gái xung quanh hơn... đơn giản là vì mình đã có những dự tính riêng cho tương lai... Một tương lai có lẽ sẽ tốt cho tất cả những người trong cuộc... Theo mình là vậy!
Và một ngày đẹp trời nọ, thằng ku Long rủ mình đi cà phê, đương nhiên mình không từ chối, bởi lẽ mình đã hứa sẽ giúp Long và Khanh thành một đôi... Và đó cũng là điều mong muốn của mình suốt thời gian qua...
Tạm gác lại mọi chuyện dang dở, mình đến quán cà phê đã hẹn với tâm trạng cực kỳ háo hức, mình đang muốn nghe kế hoạch chinh phục người đẹp của thằng em...
Vẫn bộ dạng của một kẻ đơn độc, áo thun quần jean và cái nón trên đầu... Vẫn dầm mưa dãi nắng, chạy khắp bốn phương tìm nơi bình yên... Bước vào quán cà phê quen thuộc, chọn vị trí đã từng ngồi...
Châm thuốc và thả khói... Bọn nhân viên cũng không còn lạ gì mình nên tự động pha cà phê và đem ra cho mình thôi... Cảm giác thật thoải mái, nhấp cà phê, thả khói... Và nhìn vào khoảng không mông lung phía trước...
Mặc cho từng nốt nhạc vẫn đang vang lên nhẹ nhàng êm ái... Tâm trạng mình không chút bận tâm những thứ xung quanh... Đầu óc mình đang bận tâm đến những suy nghĩ về kế hoạch mà thằng Long đang nói... Mình cố mường tượng ra hàng loạt viễn cảnh sắp tới... Nhưng suy nghĩ này chưa hồi kết thì dòng suy nghĩ khác đã ập đến... Đúng là tự chuốc khổ vào thân...
Mình ngồi bất động chả biết bao lâu, chỉ khi thằng Long đến gần và kêu mình mới giật mình trở về thực tại.
- Anh làm gì mà ngồi thẫn thờ vậy?
- Ờ, đang suy nghĩ công việc thôi... Hôm nay được nghỉ sớm hay sao rủ anh mày cà phê đây?
- Hì, vì sự nghiệp lớn nên trốn ra ngoài chút đó anh...
- Á đù, được nghen... Thôi kêu gì đi rồi anh em bàn sau....
Và phần sau đó là sự bàn tính kế hoạch cầu hôn các kiểu của thằng Long... Mình ngồi nghe và cảm thấy rất phục nó... Thằng Long thật sự rất yêu Khanh... Nó vạch ra kế hoạch chi tiết tỉ mỉ đến từng phần...
Mình hoàn toàn ủng hộ nó và chỉ góp ý chút đỉnh theo ý kiến cá nhân... Phần của mình chỉ là tính toán số người đi và phương thức vận chuyển từ BMT về NT... Cái này thì quá đơn giản rồi... Chỉ một nốt nhạc là xong...
Sau khi bàn tính xong xuôi thì hai anh em có ngồi tâm sự với nhau rất nhiều... Nó muốn nghe nhiều về mình, nó nói biết ơn mình vì đã giúp đỡ nó trong chuyện tình cảm... mình chỉ cười và nói " Tất cả chỉ vì mình muốn Khanh có hạnh phúc thôi..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi