Chương 97
Vừa hét lên em cũng chạy luôn... Cơ bản là vì bị úp nên không phản xạ kịp, chỉ có chạy mới an toàn... Thằng Tuấn bật dậy rồi cũng chạy đi...
Em với thằng Tuấn chạy mỗi đứa một hướng... Cơ mà thằng ml đó còn có đồng bọn... Em vừa chạy được vài bước thì có thêm một thằng chạy xe hướng ngược lại...
Thấy em chạy, nó vung hàng xả xuống, phản xạ tự nhiên lúc đó em quay lưng lại chạy ngược lại... Cơ mà em chậm mất mấy phần nghìn giây đồng hồ...
Một cảm giác nhói lên... lưng bắt đầu ướt... em biết là bị chém rồi... hiện tại vì vết thương chưa đau... Ráng chạy nhanh tới chỗ mấy ông xe ôm may ra thoát...
Chứ không thì kết thúc cmn tại đây... Nghĩ vậy nên em vùng chạy phát nữa... Lần này thì em may mắn... Không biết chủ đích của bọn này là gì...
Mà nó cũng không truy đuổi em nữa... Chạy được một quãng cũng xa xa rồi, em quay lại nhìn thì thấy hai thằng vô trong nhà em...
Nghĩ trong đầu, thôi xong cmnr, gặp ngay bọn cướp... nó theo dõi nhà mình, vừa thấy người về nó tính vô khống chế rồi cướp... ai dè mình phản ứng nên nó thịt mình luôn...
Biết vậy để im cho nó vô nhà rồi đóng cửa hấp chết cmnl...
Vừa nghĩ trong đầu vừa chạy tới chỗ mấy ông xe ôm... nhờ một ông chở vô bệnh viện Hoàn Mỹ SG ngay trên đường PXL cho gần nhà...
Trên đường đi, ổng hỏi nhiều vkl, đang đau mà còn bị làm phiền, cáu vl... cơ mà cũng vui vẻ trả lời ổng... cơ bản vì nãy không đem theo tiền...
Giờ vui vẻ với ổng chút, tí năn nỉ trả tiền sau... Các thím thấy em thông minh vl chưa...
Mà hồi đó giờ em chưa thấy chú xe ôm nào giang hồ như chú này luôn... thề luôn... Ổng chạy tới bệnh viện, bảo vệ kêu ổng xuống xe... Ổng không thèm nói gì, chạy thẳng vô luôn... chạy vô ngay chỗ mấy xe cấp cứu hay đậu luôn... rồi ổng la bai bải luôn... Em bất cmn ngờ luôn...
CXO: Cấp cứu... nhanh đi, nó mất máu quá trời luôn...
YT: Dạ, anh nằm qua xe đi anh...
CXO: Coi chừng nó nằm đυ.ng vết thương đó...
YT: Dạ không sao đâu chú...
Em là em hơi bị cảm động trước sự nhiệt tình của ông chú này luôn... Em quay qua nói với ổng...
- Chú chờ con xíu, con kêu bạn con lên gửi tiền chú nha...
- Thôi, mày lo cấp cứu đi, tiền bạc tính sau, bữa nào có ghé đưa chú...
- Dạ, con cám ơn chú nhiều...
Xong mấy em y tá nhìn em trìu mến rồi đẩy em vô phòng cấp cứu... em nói thật, mỗi lần vô cấp cứu là em són cmnl...
Nhìn toàn băng đầu băng chân, máu me tè le hết... nhìn nổi da gà luôn đó các thím... Cơ mà vô nhiều nên em có kinh nghiệm...
Em không nhìn mấy cái đó, mà tập trung vô mấy em y tá... có em bưởi năm roi... ba... hai roi... đủ kiểu hết... nhờ vậy mà bớt ám ảnh đôi chút...
Đẩy em vô chỗ, mấy ẻm bắt đầu công tác nghiệp vụ... Một em coi bộ còn teen lắm tới hỏi em, con bé này tuy không đẹp nhưng được cái nhí nhảnh... Anh rất thích chó cảnh...
- Anh tên gì?
- Anh tên Yêu, cứ gọi là anh Yêu (khúc này chém nhá...)
- Anh thấy đau ở đâu?
- Chỉ bị ở lưng thôi...
Hỏi sơ qua để nắm tình hình bệnh nhân, các ẻm bắt đầu tiến hành vá xe... à nhầm may lại cho em...
- Nào, anh cởi áσ được không?
- Thôi, cắt bỏ luôn đi em... chứ cử động không nổi đâu...
- Có vẻ kinh nghiệm nhỉ...
- Hì hì... Chả biết nói gì luôn... cơ bản vì mỗi lần em té xe hay cần vô bệnh viện thì thường cắt bỏ quần áo cho nhanh...
Cởi áσ em ra thì mấy ẻm ngạc nhiên trước những vết mực trên người em... Cơ bản vì em ít mặc đồ tay ngắn lắm, áo thun cũng áo tay dài, sơ mi cũng vậy... nên phải quen lâu với em mới biết...
- Như vậy thì có kinh nghiệm là phải rồi...
- Kinh nghiệm gì đâu, tại thấy cắt bỏ áo cho nhanh mà...
- Thôi được rồi, anh nằm úp xuống đi... để em cầm máu rồi may cho...
- Làm nhẹ thôi nha em, anh mong manh dễ vỡ lắm...
- Trời... nhìn ông lì vậy mà sợ đau gì, cái lưng bị chém tét lét mà nãy giờ có than gì đâu?
- Anh nói thiệt, em làm nhẹ tay cho anh nha, anh mời em uống cà phê...
- Thôi, không tán nữa, nằm im, không tui may xấu hoắc luôn giờ...
- Ờ, anh nằm im... à mà em cho anh mượn điện thoại được không? Anh gọi bạn anh lên đóng tiền viện phí, chứ nãy anh chạy nên không đem tiền...
Đề xuất Voz: Tiếng Chuông Gió