Chương 157: Sự thật làm chấn động
“Ngươi còn có việc gì không? Không có thì ta đi ngủ đây.” Cố Phàm tỏ ra cực kỳ thiếu kiên nhẫn, nhất là dạo gần đây Huân Nhi đã về nước, bỏ lại hắn một mình ở Anh quốc, cảm giác bị “vứt bỏ” khiến tâm tình hắn chẳng mấy tốt đẹp.
“À, không có gì nữa.”
Cúp điện thoại, Tô Bạch day day huyệt thái dương, nhìn chằm chằm vào biểu tượng kia. Nhờ lời nhắc nhở của Cố Phàm, hắn đã nhớ ra rồi. Hắn nhớ lúc trước Huân Nhi từng nói muốn dùng biểu tượng này làm đồng phục cho bốn người bọn họ, hoặc là sau khi giết người thì để lại dấu ấn này để tuyên bố thân phận. Chỉ là sau đó, ý tưởng này đã bị ba người còn lại, bao gồm cả hắn, bác bỏ. Bọn họ cũng chẳng phải tổ chức khủng bố gì, hà tất phải công khai nhận trách nhiệm? Hơn nữa, việc bốn người lập ra câu lạc bộ đã là chuyện tày đình, ai nấy đều hiểu đạo lý phải giữ mình kín đáo, chẳng ai muốn dựa vào việc này để vang danh thiên hạ. Nếu thật sự tạo ra một chuỗi vụ án mạng liên hoàn, gây chấn động dư luận, thì dù gia đình có muốn dọn dẹp tàn cuộc cũng không thể che đậy nổi.
Vì vậy, biểu tượng này chưa từng gây ra sóng gió gì trong quãng thời gian tồn tại ngắn ngủi của câu lạc bộ, nó chỉ là một lời đề nghị bâng quơ của Huân Nhi mà thôi. Cũng chính vì thế, Tô Bạch chỉ có một chút ấn tượng mờ nhạt, còn Cố Phàm, kẻ si tình tuyệt đối với Huân Nhi, chắc chắn sẽ ghi tạc mọi lời nàng nói vào trong lòng, nên mới có thể nhớ rõ đến vậy.
Lúc này, Tô Bạch chợt nhớ tới một chuyện. Hắn và Sở Kiến Quốc đều có chung một suy đoán: những kẻ gửi giấy viết thư trong vụ đầu độc năm 94 không chỉ có một người. Số lượng người tham gia lên đến hàng trăm, nhưng kẻ thực sự vận hành và điều phối chắc chắn phải là một nhóm người.
Gửi thư cho hàng trăm người, sau đó thu hồi, lập kế hoạch, cổ động và lôi kéo bạn học tham gia... tất cả những việc đó không một cá nhân nào có thể gánh vác nổi, dù năng lực của kẻ đó có mạnh đến đâu đi chăng nữa.
Cho nên, đó rất có thể cũng là một tổ chức.
Và huy hiệu hoặc biểu tượng của tổ chức đó, chính là dấu XX này.
Đột nhiên, Tô Bạch cảm thấy tổ chức từ hơn hai mươi năm trước kia và câu lạc bộ giết người mà bọn hắn thành lập hồi đầu năm sao mà giống nhau đến thế. Điểm tương đồng lớn nhất chính là Huân Nhi lại đề nghị dùng ký hiệu XX làm biểu tượng cho câu lạc bộ. Chính vì ký hiệu này, hai nhóm trò chơi giết người cách nhau hơn hai mươi năm đã nảy sinh một mối liên kết u ám và vi diệu.
Tô Bạch thu dọn đồ đạc trên bàn, nhìn Tiểu Huệ: “Trực giác bảo ta, ngươi vẫn còn điều giấu giếm.”
Tiểu Huệ không thành thật, Tô Bạch biết rõ điều đó. Nếu có lựa chọn khác, hắn sẽ không ngần ngại một súng bắn chết người đàn bà thâm hiểm này, dù nàng ta có là bạn gái của Sở Triệu đi chăng nữa, hắn cũng chẳng thấy cắn rứt lương tâm. Nhưng Tô Bạch lo rằng làm vậy sẽ khiến nhiệm vụ thất bại. Nhiệm vụ của hắn là tìm ra vật ràng buộc của Vương Tuyết để nàng ta tự tiêu tan oán khí, chứ không phải để hắn trực tiếp đánh cho nàng ta hồn phi phách tán.
“Thật sự không còn gì nữa.” Tiểu Huệ xòe hai bàn tay ra, tỏ ý mình đã thành thật khai báo. Có lẽ do tiếp xúc với Tô Bạch nhiều, hoặc đã nắm bắt được điểm mấu chốt nào đó, nàng ta khi đối diện với hắn đã bình tĩnh hơn lần đầu rất nhiều.
“Ngoài ký hiệu này ra, cô mẫu của ngươi còn thứ gì khiến bà ta chấp niệm sâu sắc không?” Tô Bạch hỏi, dù hắn cũng chẳng hy vọng gì nhiều vào câu trả lời.
“Ta không biết, ký ức của bà ấy cơ bản đã mất hết rồi, chỉ còn lại niềm tin phục thù mà thôi.”
Tô Bạch gật đầu: “Ngươi biết không, chuyện này thực ra liên lụy rất rộng. Ta không quan tâm ngươi là Tiểu Huệ hay là Vương Tuyết, nếu các ngươi còn mưu đồ hay dã tâm nào lớn hơn, ta khuyên các ngươi nên từ bỏ đi. Nếu không, kết cục cuối cùng sẽ rất thê lương. Có những việc hiện tại ta không tiện làm, nhưng không có nghĩa là sau này ta cũng không tiện làm. Tóm lại ta để lại một câu ở đây, nếu sau này ta phát hiện Tiểu Huệ ngươi trong chuyện này không đơn thuần như lời ngươi nói, thì xin lỗi, dù trong bụng ngươi có mang cốt nhục của Sở Triệu, ta cũng sẽ khiến các ngươi nhất thi lưỡng mệnh!”
Nghe lời đe dọa lạnh thấu xương của Tô Bạch, Tiểu Huệ không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng cúi đầu.
Chuyện này đã bị chú ý, và dường như có những thính giả khác cũng tham gia vào, thậm chí đã từng ra tay với Tô Bạch. Người đàn bà trước mặt này cũng chẳng phải hạng vừa.
Việc Tô Bạch có thể làm bây giờ là sớm tìm ra vật ràng buộc kia, để oán hồn của Vương Tuyết lập tức hóa giải. Hắn không phải Trương Thiên Sư, cũng chẳng phải kẻ có lòng hiệp nghĩa, hắn chỉ đơn thuần muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình. Dù kết cục của Vương Tuyết hay những người khác có thảm hại hay đáng thương đến đâu, cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Đứng dậy chuẩn bị rời đi, tiểu bảo mẫu tiến lại định thay giày cho Tô Bạch, nhưng hắn từ chối: “Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
“Ta chỉ là một người chết.” Tiểu bảo mẫu trả lời.
“Nếu người chết đều như ngươi, thì thế giới này đã sớm không còn là của người sống nữa rồi.”
“Ngài là người sống sao?” Tiểu bảo mẫu đột nhiên hỏi ngược lại.
Tô Bạch không biết trả lời thế nào. Đúng vậy, đối phương hỏi không sai, hắn thực ra cũng chẳng còn được coi là một người sống tiêu chuẩn nữa. Huyết thống Cương thi và Ma cà rồng đã khiến hắn không còn là một nhân loại thuần túy từ lâu rồi.
“Ta không quan tâm ngươi là cô hồn dã quỷ từ đâu tới chiếm xác, cũng chẳng màng quá khứ của ngươi ra sao. Ngươi giúp ta trông chừng nàng ta cho kỹ. Ta nghĩ, kẻ có thể sống chung dưới một mái nhà với nàng ta suốt hai ngày qua chắc chắn không đơn giản. Nếu ngươi có thể giúp ta trong một vài chuyện, ta tin rằng sau này ta sẽ cho ngươi báo đáp mà ngươi mong muốn.”
Tiểu bảo mẫu khẽ nói: “Ta biết, nàng ta đã nhiều lần muốn rời khỏi căn nhà này, nhưng đều bị ta ngăn lại.”
Ánh mắt Tô Bạch nheo lại, tiểu bảo mẫu này còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Hiện tại hắn cho rằng khả năng lớn nhất là khi hắn đuổi theo bóng mờ trên lầu, có lệ quỷ nào đó ngửi thấy mùi mà tìm đến, mượn xác hoàn hồn vào thân thể tiểu bảo mẫu vừa mới chết.
Tất nhiên, dù là lệ quỷ ác độc đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến Tô Bạch. Hắn là một kẻ vị kỷ triệt để.
“Ngươi làm tốt lắm, cứ để nàng ta ngoan ngoãn ở trong nhà là được.”
“Cảm ơn.”
Tô Bạch rời khỏi căn nhà, tiểu bảo mẫu đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng hắn biến mất nơi cầu thang, sau đó quay người lại, tiếp tục cầm chổi lau dọn vệ sinh.
Tiểu Huệ nhìn sâu vào tiểu bảo mẫu. Hai thực thể phi nhân loại cùng sống dưới một mái nhà, cảnh tượng này thực ra không có bao nhiêu lúng túng, nhưng Tiểu Huệ hiểu rõ, kẻ này lúc nào cũng đang giám sát mình, khiến mình căn bản không thể rời khỏi đây.
Chẳng có ai là kẻ ngốc cả. Giống như Tô Bạch biết Tiểu Huệ chắc chắn có điều giấu giếm nhưng không thể thực sự làm gì nàng ta, thì Tiểu Huệ dù biết người bảo mẫu trong nhà không còn là người sống và đang âm thầm giám sát mình, nàng ta cũng chẳng có cách nào khác.
Ngồi vào trong xe, Tô Bạch vừa thắt dây an toàn vừa nhìn về phía sau, nhìn về căn hộ của Sở Triệu.
“Hì hì, thật hy vọng mình phát bệnh tâm thần mà nổ tung cả cái nhà này đi cho xong.”
Tô Bạch tự lẩm bẩm, rồi nhìn mình trong gương chiếu hậu, chính hắn cũng không nhịn được mà nở một nụ cười bất lực.
Thực ra, Tô Bạch biết tâm thái của mình không hề thay đổi. Bởi vì trước khi đến đây, hắn đã hạ quyết tâm nếu lần này không hỏi ra được gì thì sẽ giết sạch cả tiểu bảo mẫu lẫn Tiểu Huệ cho rảnh nợ. Nhưng không ngờ lần này lại hỏi ra được ký hiệu XX, và ký hiệu này lại có liên quan đến Huân Nhi.
Có thể nói, chính ký hiệu này đã cứu mạng Tiểu Huệ và tiểu bảo mẫu. Đến cả Hòa Thượng còn phải chịu thiệt thòi dưới tay một kẻ tâm thần như Tô Bạch, thì Tiểu Huệ làm sao so bì được? Rõ ràng là không thể.
“Alo, Huân Nhi, cô đang ở đâu?”
“Hửm, vừa mới ra khỏi cửa, vì Cố Phàm vừa gọi điện cho tôi.”
“Hắn lại mách lẻo rồi sao?”
“Đúng vậy, hắn bảo anh đang hỏi về ký hiệu đó.”
“Gặp được người đàn ông yêu cô sâu đậm như vậy thì gả cho hắn đi.”
“Anh đang ghen đấy à?” Huân Nhi hỏi.
“Tôi không rảnh rỗi đến thế. Cô đang ở đâu, tôi đến tìm.”
“Tôi gửi định vị cho anh, anh đến đi.”
Tô Bạch nhận được một vị trí trên WeChat, không ngờ lại là một nghĩa trang công cộng.
“Được, tôi đến ngay.”
Tô Bạch cúp máy rồi lái xe đi. Hắn phóng rất nhanh, chỉ mười lăm phút sau đã tới nơi. Đỗ xe bên ngoài nghĩa trang, hắn đi bộ vào trong. Trên đường có mấy bà lão hỏi hắn có mua hoa không, nhưng đều bị hắn từ chối thẳng thừng.
Huân Nhi đang đứng trước một tấm bia mộ, mặc bộ đồ đen, trông vô cùng trang nghiêm.
Tô Bạch tiến lại, đứng sau lưng Huân Nhi.
“Khi biết anh đang điều tra vụ án này, tôi đã tự hỏi liệu anh có tìm đến chỗ tôi không. Xem ra, anh lợi hại hơn tôi tưởng nhiều. Anh hợp làm cảnh sát hơn Sở Triệu, thật đấy.”
Nếu Sở Triệu cũng gặp quỷ mà không sợ như hắn, hắn cũng có thể làm được đến bước này. Tô Bạch hiểu rõ, mình không dựa vào bản lĩnh của cảnh sát để phá án, mà là sức mạnh của một thính giả vốn dĩ đã mang lại ưu thế tự nhiên.
“Nói đi, tôi đang nghe đây.” Tô Bạch châm một điếu thuốc, chuẩn bị nghe lời giải thích của Huân Nhi.
“Ký hiệu này là do một vị tiền bối của tôi để lại. Năm đó, bà ấy cũng học ở Đại học Thượng Hải, thực ra là cùng khóa với Vương Tuyết.”
“Bà ta là hung thủ?”
Huân Nhi gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Phải, mà cũng không phải. Tô Bạch, anh có biết tại sao lúc trước khi anh nói muốn lập câu lạc bộ giết người này, tôi lại nhiệt tình đến vậy không?”
“Cô nói đi, tôi nghe.” Tô Bạch phả ra một vòng khói.
“Chủ nhân của bia mộ này có ảnh hưởng rất lớn đến tôi. Sau này bà ấy tham gia vào một nghiên cứu thí nghiệm sinh học cấp quốc gia cực kỳ bảo mật, bị nhiễm bệnh, khi được đưa về Thượng Hải thì đã hấp hối rồi. Bà ấy có tư cách được táng trong nghĩa trang liệt sĩ, nhưng chính bà ấy đã nói, nếu bà ấy gặp bất trắc, cứ chôn bà ấy ở nghĩa trang công cộng là được, bà ấy không còn mặt mũi nào để vào nghĩa trang liệt sĩ nữa.”
“Bà ấy khá quý đứa hậu bối là tôi, lúc lâm chung trên giường bệnh đã đặc biệt để tôi hầu hạ hai ngày, và kể cho tôi nghe một câu chuyện. Câu chuyện đó rất giống với câu lạc bộ giết người mà chúng ta thành lập năm ngoái, thực sự rất giống. Cũng là một vài người, khi đó bọn họ vì tìm kiếm sự kích thích mà cùng nhau lập ra một nhóm, bắt đầu một trò chơi giết người.”
Huân Nhi nhìn thẳng vào mắt Tô Bạch:
“Mà Vương Tuyết, chính là một thành viên trong số bọn họ.”
Điếu thuốc trên tay Tô Bạch, cứ thế rơi xuống đất.
Đề xuất Voz: Con đường đã đi qua