Chương 189: Nguồn gốc của Nhân Bì!
Chân dung nam tử trên tấm ảnh bắt đầu trở nên mơ hồ, vặn vẹo, cuối cùng chậm rãi biến ảo thành dáng vẻ của một người khác.
Tần Dương.
Quả nhiên là Tần Dương!
Cổ họng Tô Bạch khô khốc, đôi mắt bắt đầu cay xè. Khi danh sách bỏ phiếu trên mặt bàn hòa tan vào bên trong, hắn chậm rãi nhắm mắt lại.
“Ngươi làm sao vậy?” Người nữ nhân bên cạnh có chút kinh ngạc hỏi.
Nữ nhân này thật phiền phức, nhiệt tình như vậy, tỉ mỉ như vậy, biết quan tâm người khác như vậy, sao mấy vòng trước không chết quách đi cho rồi?
Tô Bạch phất phất tay, ra hiệu bản thân không sao.
Chỉ là đầu óc và đôi mắt thực sự đau đớn kịch liệt.
Ngay sau đó, khi Tô Bạch đưa tay sờ lên mặt mình, cư nhiên chạm phải một lớp chất lỏng dính nhớp màu đỏ. Là máu, là tươi huyết.
Tô Bạch sững sờ tại chỗ, hắn bỗng cảm thấy chuyện này thật quá khoa trương, chẳng lẽ đây chính là cái giá phải trả khi nhìn thấu quy tắc trò chơi đối với bản thân?
Cũng chính lúc này, khi Tô Bạch đang đưa tay lau đi vết máu trên mặt, xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến cực điểm. Mở ra đôi mắt đang tràn ngập tầm nhìn đỏ ngầu nhìn quanh, Tô Bạch phát hiện trong phòng họp lúc này chỉ còn lại một mình hắn.
Kết thúc rồi sao?
Bản thân đã từ vòng tròn trò chơi kia trở về vòng tròn trò chơi vốn có của mình rồi sao?
Tô Bạch lắc lắc đầu, đại não vẫn còn chút hôn trầm, hắn lảo đảo bước ra khỏi phòng họp. Khi tiến vào nhà hàng, hắn thấy đã có vài người ở đó, Từ Trân Trân cũng nằm trong số đó.
Đối với bộ dạng hiện tại của Tô Bạch, bọn họ dường như cũng không mấy hiếu kỳ, bởi lẽ trên thân thể chính họ cũng đầy rẫy những vết thương và dấu vết rỉ máu. Hiển nhiên, khác với việc Tô Bạch chỉ đi một đoạn ngắn trong cảnh giới đó rồi nhanh chóng thoát ra, bọn họ chắc hẳn cũng đã gặp phải không ít rắc rối.
Lấy một chai nước, Tô Bạch dội lên mặt, rửa sạch vết máu, sau đó thở phào một hơi dài. Nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác vô lực sâu sắc. Hắn đã biết được một số chuyện mà kẻ khác không biết, nhưng liệu cuộc bỏ phiếu sáng mai hắn có thể trốn thoát được không?
Ngồi xuống một chiếc ghế, Tô Bạch không lấy đồ ăn, chỉ lẳng lặng ngồi đó, trong đầu đủ loại suy nghĩ và phỏng đoán không ngừng va chạm vào nhau.
Hắn chợt nhớ tới tấm da người tìm thấy trong phòng Trần Di Hân.
Lại nghĩ tới Tần Dương – kẻ cứ không ngừng lộ diện trong vòng tròn trò chơi này giống như hắn trước đó.
Rất nhiều manh mối, nhưng lại không biết đâu là đầu đâu là cuối, khiến Tô Bạch cảm thấy đầu đau như búa bổ.
Người mỗi lúc một đông, đại đa số hẳn là đã từ trong cảnh giới đi ra. Thế nhưng, khi Tô Bạch dần thoát khỏi cảm xúc cá nhân, hắn nhạy bén nhận ra biểu tình của những người này có chút không đúng lắm.
Không giống như sự nhẹ nhõm, vui vẻ khi thoát khỏi cảnh giới, lúc ăn uống bọn họ cũng tỏ ra trầm mặc hơn nhiều.
Tô Bạch có chút khó hiểu, nhưng không biết hỏi ai, bởi quan hệ của hắn với những người ở đây dường như đều không tốt.
Lẳng lặng, Tô Bạch đi tới bàn của Từ Trân Trân và Lưu Thao. Hai người họ không ngồi cùng nhau nhưng khoảng cách khá gần, Tô Bạch ngồi xuống cạnh họ rồi trực tiếp hỏi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Dù sao quan hệ cũng đã rất tệ rồi, Tô Bạch chẳng thèm quan tâm đối phương có muốn để ý tới mình hay không. Thậm chí, hắn còn lạnh mặt lại, bày ra dáng vẻ nếu ngươi không nói, ta sẽ cùng ngươi đồng quy vu tận, diễn lại màn kịch tương tàn như với Trần Di Hân.
Từ Trân Trân hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn lên tiếng:
“Có người, chết rồi.”
Lưu Thao mang theo vẻ mặt khó hiểu nhìn Tô Bạch: “Tô Bạch, tại sao trong cảnh giới vừa rồi, ta hoàn toàn không nhìn thấy ngươi?”
Tô Bạch đưa tay cầm lấy hộp sữa chưa uống đặt trước mặt Từ Trân Trân, nhấp một ngụm:
“Bởi vì ta đã đi tới một nơi đặc biệt.”
Tô Bạch cũng không định che giấu, bởi che giấu là vô nghĩa. Tất nhiên, quan trọng hơn là nói thật dường như cũng chẳng mang lại hiệu quả gì lớn lao.
Từ Trân Trân và Lưu Thao theo quán tính tư duy đều cho rằng Tô Bạch đã gặp được cơ duyên hoặc thu hoạch gì đó trong cảnh giới kia, nhưng trên mặt cũng không lộ ra bao nhiêu vẻ hâm mộ.
“Tần Dương, chết rồi.” Lưu Thao nói.
Tần Dương?
Chết rồi?
Sâu trong đồng tử Tô Bạch, một tia kinh ngạc thoáng qua rồi biến mất.
“Phải, chết rồi, bị một tảng đá lăn xuống đè chết, ngay trước mặt chúng ta.”
Từ Trân Trân xòe tay ra: “Ngươi tin không? Cứ như vậy mà chết một cách không hiểu thấu, bị một hòn đá đập trúng đầu, não văng tung tóe, chết ngắc.”
Tô Bạch mặc nhiên. Hắn bỗng hiểu tại sao lần này mọi người rời khỏi cảnh giới lại không mấy phấn chấn. Có lẽ vốn dĩ họ tưởng rằng trong cảnh giới, dù gặp nguy hiểm thế nào thì cuối cùng cũng sẽ an toàn trở về, không thể chết bên trong được, có chết cũng là chết ở phòng họp.
Thế nhưng Tần Dương đã chết, chết ngay trước mắt bao người, chết trong cảnh giới đó bởi một hòn đá tầm thường. Điều này hiển nhiên đã lật đổ quan niệm của các thính giả, đó là cái chết cũng có thể xuất hiện ngay trong cảnh giới. Nếu ở cảnh giới đầu tiên Tiền Lam không dùng năng lực tăng tốc độ bơi, có lẽ đã có người chết. Ở cảnh giới thứ hai, nếu Tô Bạch không dùng súng bắn đứt xiềng xích, có lẽ cũng có người tử vong vì trúng độc hoặc thương thế quá nặng.
Xem ra, tử vong không còn là đặc quyền riêng của việc bỏ phiếu nữa.
Từ Trân Trân nhìn Tô Bạch, cũng chẳng thèm để ý việc hắn uống sữa của mình, tùy tiện ném một chiếc bánh vòng vào miệng, rút khăn giấy lau tay rồi đứng dậy rời đi.
Lưu Thao thì gật đầu chào Tô Bạch.
Lần này Tô Bạch không sỉ nhục hắn như lần trước mà đưa cho hắn hai điếu thuốc, sau đó chính mình cũng châm một điếu.
Hai người đàn ông ngồi đó, lặng lẽ nhả khói.
Sau đó, Lưu Thao ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân di di rồi cũng rời khỏi nhà hàng.
Sau khi cả hai đã đi khuất, đôi mắt Tô Bạch khẽ nheo lại.
Tần Dương, thật sự chết trong cảnh giới sao?
Ngay dưới cái nhìn của tất cả mọi người, bị một hòn đá đập chết?
Tô Bạch không tin. Một kẻ biến thái có thể thản nhiên nhìn Trần Di Hân bị quất roi đến chết thì làm sao có thể bỏ mạng lãng xẹt như vậy?
Đột nhiên, Tô Bạch nhớ lại danh sách mình đã thấy ở vòng tròn trò chơi kia. Trên đó có tên Tần Dương, chỉ là dáng vẻ dường như không giống người hắn đã gặp?
Chết tiệt, rốt cuộc là có ý gì, quy luật là gì?
Tần Dương chết quá kỳ lạ.
“Không.” Tô Bạch hít sâu một hơi, giống như đang ngáp một cái, nhưng ánh mắt lại trầm xuống: “Tần Dương không phải chết trong cảnh giới, hắn hẳn là đã bị bỏ phiếu chết ở trò chơi bên kia, cho nên thân phận của hắn ở trò chơi bên này mới bị khai tử bằng một lý do hợp lý.”
Tô Bạch nhớ lại nhiệm vụ trải nghiệm đầu tiên của mình, người phụ nữ công sở kia rõ ràng là bị hắn dùng dao đâm chết, kết quả cảnh sát điều tra lại thành ra đột tử do bệnh tim.
Tất cả đều là những chiêu trò sắp đặt.
Thế nhưng, quân số được tính toán thế nào?
Bên kia 20 người, bên này 20 người, một người như hắn đột nhiên chạy qua chạy lại, nhân số không bị biến động sao? Quy tắc trò chơi này được thiết kế như thế nào trong vấn đề nhân số?
Tô Bạch trước đây từng chơi loại “trò chơi giết người” này, tất nhiên không phải giết người thật, mà là kiểu Ma Sói hay Thiên Hắc Thỉnh Bế Nhãn, trong đó có một số chức nghiệp ẩn có thể ra ngoài hoạt động khi đêm xuống.
Bản thân có thể đột nhiên di chuyển giữa hai vòng tròn trò chơi, hẳn là vì nguyên nhân nào đó mà phúc lợi này đã rơi xuống đầu hắn?
Hoặc giả, kẻ sở hữu phúc lợi này trước đó đã chết, nên nó ngẫu nhiên chọn trúng hắn?
Ví dụ như... Trần Di Hân?
Tô Bạch chợt nhớ tới tấm da người trong phòng Trần Di Hân, thứ đó rốt cuộc có tác dụng gì?
Và quan trọng nhất, Tần Dương đã chết, lần này đã có một người chết, vậy cuộc bỏ phiếu sáng mai có tiếp tục không?
Nếu cuộc bỏ phiếu vẫn diễn ra, Tô Bạch vẫn là kẻ ở vào tình thế nguy hiểm nhất, giống như Trần Di Hân trước đó.
Tô Bạch nghĩ tới tấm da người kia, trực giác mách bảo hắn rằng nếu kẻ có thể xuyên qua hai vòng tròn trò chơi trước đó là Trần Di Hân, thì tấm da người đó tuyệt đối có tác dụng đặc thù.
Cầm một chai rượu, Tô Bạch trở về phòng mình. Trên hành lang có vài người đang nói chuyện, sau một thời gian tiếp xúc và sự kiện hôm nay, có lẽ đã có vài nhóm nhỏ được hình thành. Dù ngoài mặt không lộ ra, nhưng sự ăn ý và cảm giác đó không thể sai được.
Bọn họ thấy Tô Bạch đi tới thì ngừng giao tiếp, một gã tóc dài xin thuốc, Tô Bạch đưa nửa bao còn lại, gã cười nói hắn thật biết điều.
Tô Bạch cũng chẳng buồn đáp lại. Ở đây ai cũng đeo một lớp mặt nạ giả tạo. Hơn nữa, hắn thấy rõ ba người kia đứng nói chuyện là cố ý, một kẻ trong đó lộ vẻ miễn cưỡng như bị ép buộc, nhưng đó không phải chuyện hắn cần lo.
Trở về phòng, nằm trên giường, Tô Bạch mở chai rượu uống vài ngụm lớn. Dần dần, cơn buồn ngủ ập đến, hắn không cưỡng lại mà chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc ngủ say, Tô Bạch cảm thấy trên người có chút ngứa ngáy, nhưng hắn không để tâm. Đến khi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, hắn bỗng nhận ra trên người có một cảm giác dính dớp kỳ lạ. Hắn đưa tay sờ lên da thịt mình.
Một lớp da người cũ kỹ, cư nhiên cứ như vậy bị Tô Bạch lột xuống khỏi cơ thể mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới (Dịch)