Chương 255: Không nỡ nhìn thẳng!
Bước ra khỏi tòa đại lâu, đứng giữa quảng trường trống trải, Tô Bạch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Trời không có vẻ gì là sắp nổi giông bão hay sấm sét.
Có lẽ do ảnh hưởng từ những bộ phim mạt thế viễn tưởng trước đây, Tô Bạch luôn tiềm thức cho rằng, Thượng đế diệt thế sẽ dùng một phương thức khoa trương và quy mô lớn để xóa sạch mọi dấu vết.
Nhưng hắn hiểu rõ một điều, dù trong thế giới câu chuyện này có dùng khái niệm “Thượng đế” hay “Tàu Noah”, thì thính giả đều biết, chẳng có Thượng đế nào cả. Nếu có kẻ nào hiện thân giữa không trung, đó cũng chỉ là hiện thân của Phát Thanh.
Phát Thanh có thể mượn bất kỳ hình tượng thần linh nào để hành sự, cốt chỉ để tăng thêm tính phong phú cho câu chuyện. Thế nên, nếu có thính giả nào là tín đồ Cơ Đốc, kẻ đó cũng chẳng ngu ngốc đến mức nghĩ rằng mình sẽ được ưu ái.
Nếu suy xét theo thẩm mỹ của Phát Thanh, việc dùng tia sét, cầu lửa hay thiên thạch va chạm dường như có chút thiếu sót, quá tầm thường, không phải phong cách của nó.
Bất chợt, trong lòng Tô Bạch dâng lên một nỗi mong chờ, mong chờ xem Phát Thanh sẽ dùng cách thức gì để hủy diệt thành phố này?
Bước ra ngoài, không có việc gì làm, cũng chẳng có nhiệm vụ, thật thanh thản. Cái cảm giác thanh thản chờ chết này quả thực quái dị vô cùng.
Bên trong Vạn Đạt là một quảng trường trống, tầng trệt là dãy cửa hàng thời trang trung cấp. Tô Bạch định vào chọn một bộ quần áo, nhưng khi vừa đi ngang qua một quán cà phê, hắn bỗng khựng lại.
“Ngươi cố ý.” Phích Lâu nhìn lão già, ngón tay chỉ vào mũi chân đối phương.
Ngay khoảnh khắc gã thanh niên kia đi ngang qua bàn cà phê lộ thiên của hai người, mũi chân lão già khẽ run lên, một luồng sóng năng lượng xuất hiện, làm nhiễu loạn kết giới đơn giản mà Phích Lâu bố trí, khiến gã thanh niên kia cảm nhận được điều bất thường.
Phích Lâu vươn vai một cách tao nhã, nhìn lão già với nụ cười giễu cợt: “Đầu tiên là cố ý giúp tên đó đả thông khí huyết, xua tan những vết thương cũ do cường hóa tạp nham để lại, còn điểm hóa cho hắn, lần này lại muốn thu hút sự chú ý của hắn sao?”
“Yến Hồi Hồng, nếu ta không biết tuổi thật của ngươi chưa đến ba mươi, ta còn tưởng tên này là con riêng của ngươi đấy. Nếu không, ta thật sự không hiểu nổi tại sao ngươi lại cố ý tốt với hắn như vậy. Đây không phải phong cách hành xử giữa thính giả chúng ta.”
Lão già nhắm mắt, không nói lời nào, như thể mọi chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình.
Ngay sau đó, Phích Lâu hơi ngạc nhiên chớp mắt, ánh mắt lộ ra vẻ nghiêm trọng. Gã cảm nhận được tâm cảnh của Yến Hồi Hồng dường như lại tinh tiến thêm vài phần. Chẳng lẽ sau khi bị gã và Lam Lâm liên thủ trọng thương, những trải nghiệm sau đó lại khiến lão ngộ ra điều gì?
Chết tiệt, hay là lần sau mình cũng thử làm vậy, vào thế giới câu chuyện rồi tìm người đánh cho tàn phế hoặc tự tàn phế luôn?
Một kẻ mắc bệnh sạch sẽ nặng hơn gã gấp nhiều lần, giờ đây lại có thể thản nhiên trong hình hài một lão già lôi thôi, sự thay đổi tâm cảnh là điều chắc chắn.
Một mặt vừa có chút ghen tị, mặt khác lại mang theo ý vị trêu đùa, Phích Lâu chỉ tay về phía Tô Bạch đang đứng cách mình chỉ nửa mét:
“Hắn cảm ứng được thì đã sao? Tuy đây chỉ là kết giới ta tùy ý bố trí, nhưng cũng không phải loại thính giả ngay cả bản mệnh vũ khí còn chưa dung hợp có thể dễ dàng phá vỡ mà vào được. Trừ khi hắn cường hóa theo hướng Trận Pháp Sư, mà nhìn bộ dạng hắn thì chắc là không phải rồi.”
Yến Hồi Hồng lúc này ngáp một cái, dùng ngón út ngoáy tai rồi thổi nhẹ, hành động thô tục cực điểm nhưng lão lại tỏ ra rất hưởng thụ, như thể không nghe thấy lời Phích Lâu. Lão đưa tay vuốt lại mái tóc rối:
“Phích Lâu, ngươi tin không, đợi sau khi thế giới câu chuyện này kết thúc, ta phục hồi rồi bế quan một thời gian, lần sau gặp lại, ta sẽ đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra ngươi. Cho dù lúc đó ngươi có liên thủ với Lam Lâm, ta cũng chẳng ngán.”
Phích Lâu khẽ nhíu mày, sau đó gật đầu: “Điều này ta tin. Ở tầng thứ như chúng ta, mỗi bước tiến nhỏ đều mang ý nghĩa khoảng cách như vực thẳm. Giờ ta chỉ hối hận, lẽ ra lúc trước nên trả giá đắt hơn một chút để giết chết ngươi hoàn toàn.”
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, Lam Lâm không nỡ giết ta đâu. Đánh ta thành ra nông nỗi này đã là giới hạn cuối cùng mà cô ấy có thể chấp nhận rồi.”
“Ngươi... đúng là tự tin thái quá, cái nết này vẫn chẳng thay đổi.” Phích Lâu cười cười, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Tính cách của Lam Lâm ngươi không nhìn thấu được đâu. Cô ấy tu đạo thuật, lại không phải môn phái chính tông, ta thậm chí cảm thấy sau này cô ấy sẽ ngày càng cực đoan. Ngay cả khi có một ngày cô ấy tìm cơ hội giết chết rồi luyện hóa cả hai chúng ta, ta cũng không thấy lạ.”
“Haiz, không còn là tiểu đội cùng vào thế giới câu chuyện như ngày xưa nữa rồi.”
“Cái loại bụng đầy mưu mô như ngươi mà cũng bày đặt đa sầu đa cảm.” Lão già lườm Phích Lâu một cái, rồi vỗ tay: “Nhìn kìa, hắn tới rồi.”
Luồng sóng năng lượng rất yếu ớt, giống như bị ngăn cách bởi một lớp màng, nhưng Tô Bạch vẫn cảm nhận được.
Nhìn quanh bốn phía, Tô Bạch không thấy yêu vật, cũng không thấy vật phẩm đặc thù, càng không cảm thấy có thính giả nào đang quan sát mình. Bởi lẽ không cần thiết, cũng chẳng có động cơ.
Những kẻ còn nán lại thành phố mà không lên thuyền, chắc hẳn đều là hạng tôm tép cả rồi. Chẳng lẽ đến lúc này rồi còn muốn chơi trò đen ăn đen?
Tô Bạch quay người, nhìn về phía chiếc bàn trống không ngay bên cạnh.
“Hắn đang nhìn ngươi kìa.” Yến Hồi Hồng nói.
“Hắn chẳng thấy gì đâu.” Phích Lâu tự tin vuốt cằm: “Kết giới của ta, ngay cả ngươi cũng khó mà phá được, cái đồ chỉ biết dùng man lực.”
“Không hẳn, khi một loại sức mạnh đạt đến tầng thứ nhất định, lượng biến có thể dẫn đến chất biến đấy.”
“Nói đi, ngươi dẫn dụ hắn tới đây với mục đích gì? Ta bắt đầu thấy tò mò rồi đấy.”
Lão già xòe bàn tay ra, lộ ra thủy tinh tổ đội, khẽ lắc lư trước mặt Phích Lâu.
“Xì, ngươi nghĩ có khả năng sao?” Phích Lâu khinh bỉ hừ một tiếng: “Để một thính giả cấp thấp như vậy vào đội chúng ta, kiếp trước hắn phải tích bao nhiêu phúc đức mới được như thế?”
“Người này rất thú vị, nửa chính nửa tà, nửa điên nửa tỉnh. Lúc trước ta ở trong bụng một sản phụ, hắn vậy mà chủ động đưa người đó đến bệnh viện. Nói thật, hành động đó khiến ta rất xúc động. Có lẽ, tâm cảnh của ta thực sự bắt đầu thay đổi từ lúc đó, hắn chính là một cơ duyên.”
“Ý ngươi là, nếu chúng ta cùng đội với hắn, ta và Lam Lâm cũng có thể nhận được cơ duyên này? Yến Hồi Hồng, ngươi không điên đấy chứ?”
“Đây là duyên phận, cũng là nhân quả.” Yến Hồi Hồng quẹt mũi: “Ngươi vốn luôn tuân theo phương châm nhân quả, không lẽ không cảm nhận được sao?”
“Nhân quả? Ta tin tâm cảnh ngươi đã tinh tiến, nhưng tuyệt đối không tin ngươi đã chạm tới tầng thứ nhân quả, nếu không ngươi đã đến nơi đó rồi. Được rồi, thế này đi, ngươi không được ra tay, nếu hắn có thể phá vỡ kết giới này, ta sẽ cho hắn một cơ hội vào đội. Nhưng phải để ba người chúng ta bỏ phiếu.”
“Được thôi, ta không động, ngươi cũng không được động.” Lão già lập tức đồng ý.
“Thành giao, ta cũng không động. Thực ra cho hắn cơ hội cũng vô dụng thôi, ta không đồng ý, ngươi đồng ý, còn Lam Lâm ư, giờ mắt cô ấy đã cao tận đỉnh đầu rồi, ta đoán trong lòng cô ấy người duy nhất đáng để công nhận chỉ có Lệ Chi thôi. Những kẻ khác, bao gồm cả ta và ngươi, đều không lọt vào mắt xanh của cô ấy đâu, huống chi là một tên ngay cả bản mệnh pháp khí còn chưa dung hợp.”
Yến Hồi Hồng ho một tiếng, rồi nói: “Một, hai, ba, người gỗ!”
Phích Lâu định cười Yến Hồi Hồng ấu trĩ, nhưng nghĩ lại, gã thực sự không nói gì nữa, cũng không cử động, cứ thế một tay cắn móng tay, ngồi trên ghế mây với tâm thái xem kịch, bất động thanh sắc. Gã không tin một tên lính mới lại có thể phá được kết giới của mình, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Yến Hồi Hồng cũng không động đậy, lão khoanh tay trước ngực, vẻ mặt thản nhiên. Nếu đây là nhân quả, lão đã làm những gì cần làm. Có nhân có quả, nếu lão đã gieo nhân mà không kết quả, thì đoạn nhân quả này coi như tan biến. Tan thì tan thôi.
Tô Bạch đứng bên bàn cà phê lộ thiên, ánh mắt ngưng tụ nhưng chẳng thấy gì, đưa tay ra sờ cũng không chạm được gì, nhưng cảm giác như có gai đâm sau lưng vẫn luôn hiện hữu. Cảm ứng lúc trước tuyệt đối không sai, và giờ cảm giác đó ngày càng rõ rệt, nhưng trước mặt quả thực là hư không.
Chẳng lẽ dạo này mình quá nhạy cảm?
Đôi mắt Tô Bạch khẽ nheo lại, hắn chợt nghĩ đến trận pháp. Béo là truyền nhân đạo gia, giỏi bày trận, nhưng Tô Bạch hắn chỉ là một Huyết tộc kiêm Cương thi, đối với trận pháp thực sự mù tịt.
Tuy nhiên, hắn có thanh thước ngọc lấy từ chỗ Phùng Á Long. Lúc này, hắn rút thước ngọc ra, lắc lắc, nhưng căn bản không biết dùng thế nào. Thước ngọc và sách trận pháp của Phùng Á Long là do hắn chọn để mang về hiện thực giao dịch với Béo, chứ không phải để tự dùng.
Vừa lắc thước ngọc, Tô Bạch vừa xoay người, rồi đứng im trầm tư. Hắn đang nghi ngờ không biết mình có thực sự bị loạn thần kinh hay không. Bệnh tâm thần và loạn thần kinh vốn chẳng có mối liên hệ tất yếu nào cả.
Thấy Tô Bạch lấy ra một thanh thước ngọc pháp khí cấp thấp dùng để bày trận, nụ cười trên mặt Phích Lâu càng đậm hơn. Một kẻ ngoại đạo cầm pháp khí trận pháp mà chỉ biết dùng như gậy củi, thật sự quá thú vị.
Thế nhưng, rất nhanh sau đó, Phích Lâu không cười nổi nữa, gương mặt gã cứng đờ.
Bởi vì Tô Bạch xoay người xong liền đứng im trầm tư, nhưng hắn lại đứng ngay trước chiếc ghế mà Phích Lâu đang ngồi.
Tô Bạch đứng, Phích Lâu ngồi, độ cao và góc độ khớp nhau một cách hoàn mỹ.
Miệng của Phích Lâu vừa vặn tiếp xúc hoàn hảo với vị trí hạ bộ của Tô Bạch. Đặc biệt là Phích Lâu vẫn đang giữ tư thế “người gỗ” cắn móng tay không nhúc nhích, trông càng giống như gã đang ngồi đó làm chuyện ấy cho Tô Bạch.
Nhìn từ góc độ của Yến Hồi Hồng đối diện, hình ảnh này sống động và chân thực đến mức không nỡ nhìn thẳng, toàn bộ khung cảnh dâm ô đến mức khiến người ta nhức mắt!
“Mẹ kiếp!”
Phích Lâu không nhịn nổi nữa, phất tay một cái, kết giới tan biến. Tô Bạch bị một luồng kình phong đánh trúng, cả người lùi nhanh về phía sau.
Yến Hồi Hồng cười lớn đứng dậy, vung một cánh tay chặn ngang, trực tiếp hóa giải luồng lực đạo đó, giúp Tô Bạch đứng vững bên cạnh mình.
Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết