Chương 363: Đe dọa ta?

Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn thanh thúy, mang theo một loại nhịp điệu khiến người ta không khỏi suy nghĩ viển vông. Cùng với tiếng cửa thang máy mở ra, tiếng giày bắt đầu xa dần, cuối cùng dừng lại trước một văn phòng thám tử.

Không gian rơi vào một sự im lặng kéo dài tới mười phút.

Ngay sau đó, chủ nhân của đôi giày cao gót quay người lại, có vẻ như định rời đi. Cô ta cởi đôi giày ra, để lại tại chỗ, rồi cứ thế để đôi chân trần bọc trong lớp tất đen dẫm lên mặt sàn lạnh lẽo mà rời đi.

Khi người phụ nữ chân trần đứng trước thang máy, cabin cũng vừa lúc đi lên.

“Đinh...”

Cửa thang máy mở ra, bên trong là một thanh niên mặc áo khoác thể thao. Đôi lông mày thanh tú lạnh lùng, làn da trắng trẻo, người đàn ông này mang vẻ hờ hững tựa như những ngôi sao Hàn Quốc, nhưng rõ ràng so với những kẻ trên màn ảnh kia, anh ta có thêm một phần trầm ổn và phong trần.

Trên tay anh xách hai túi nilon đầy ắp rau củ quả, có lẽ vừa mới kết thúc một đợt mua sắm lớn trở về.

Chỉ là, mái tóc tím hơi dài của anh khiến người phụ nữ cảm thấy mất điểm đôi chút. Rõ ràng sở hữu khí chất nội liễm và đôi mắt sâu thẳm, vậy mà lại nhuộm tóc màu tím, trông có vẻ hơi phù phiếm.

Ánh mắt người đàn ông rơi xuống chân người phụ nữ. Giữa đêm khuya, trong hành lang thang máy tĩnh mịch, một người phụ nữ đi tất đen chân trần đứng trước mặt, e rằng người đàn ông giữ đạo làm chồng nhất cũng sẽ vô thức nhìn thêm vài cái, huống chi là một thanh niên độc thân chưa vợ.

Người phụ nữ khẽ cúi đầu, tỏ ý kháng cự.

Người đàn ông ôm đồ bước ra khỏi thang máy, người phụ nữ bước vào, nhấn nút tầng, cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Khi người đàn ông đi đến cửa nhà mình, anh phát hiện trước cửa đặt một đôi giày cao gót màu đỏ.

Anh khẽ nhíu mày, nhưng cũng không để tâm. Trước cửa đột nhiên xuất hiện một đôi giày đỏ quỷ dị, đổi lại là người khác có lẽ sẽ nảy sinh cảm giác khó chịu, nhưng cảm giác này không áp dụng lên người anh.

Đẩy cửa bước vào nhà, nhìn Tiểu Gia Hỏa đang chơi đồ chơi trên thảm, Tô Bạch đặt đồ xuống rồi ngồi xổm, vỗ vỗ tay với nó. Tiểu Gia Hỏa lập tức bò về phía Tô Bạch, được anh bế vào lòng.

“Đói chưa?”

Tiểu Gia Hỏa ngậm ngón tay gật đầu với Tô Bạch, vẻ mặt ngây ngô đáng yêu.

“Đợi chút nhé, ba đi nấu cơm.”

Đặt Tiểu Gia Hỏa xuống thảm, Tô Bạch đi vào bếp. Mới từ thế giới cốt truyện trở về được một ngày, nhưng anh đã nhanh chóng nhập vai người cha. Còn về việc làm ăn của văn phòng thám tử, Tô Bạch cũng không vội, anh thực sự cần thời gian nghỉ ngơi. Hơn nữa, tiền bạc tạm thời vẫn đủ dùng, chưa đến mức không có cơm ăn. Loại hình văn phòng thám tử này cơ bản là nửa năm không có khách, có khách một lần ăn được nửa năm.

Hai món xào, một đĩa đồ nguội, thêm một bát canh trứng rong biển. Nấu xong, Tô Bạch bưng lên bàn làm việc. Tuy từ nhỏ lớn lên ở Thành Đô nhưng khẩu vị của anh lại thiên về thanh đạm.

Tiểu Gia Hỏa không kén ăn, món gì ngon cũng ăn. Tô Bạch rót cho mình một ly nước cam, vừa đút cho nó vừa tự mình ăn. Cách ăn này hiệu suất rất thấp, nhưng Tô Bạch lại rất tận hưởng khoảnh khắc này.

Hai ngày nay, đầu óc Tô Bạch luôn có chút hỗn loạn. Chuyện xảy ra với Huyết Thi vẫn còn sờ sờ trước mắt. Anh thực sự sợ có một ngày mình cũng giống như Huyết Thi, từ thế giới cốt truyện trở về lại phát hiện Tiểu Gia Hỏa gặp chuyện không may. Tô Bạch khó mà tưởng tượng nổi nếu chuyện đó thực sự xảy ra với mình, anh sẽ có phản ứng thế nào.

Ăn xong bữa tối, Cát Tường ngậm khăn tắm đi tới, ra hiệu đã đến lúc tắm rửa.

Đúng lúc này, cửa văn phòng thám tử bị gõ vang. Tô Bạch hơi bất ngờ, anh có lắp chuông cửa mà.

Cát Tường thấy Tô Bạch có khách, liền trực tiếp cắn lấy áo Tiểu Gia Hỏa đưa vào phòng vệ sinh. Nói chung, việc Cát Tường chăm sóc sinh hoạt của Tiểu Gia Hỏa khiến Tô Bạch rất yên tâm. Có con mèo này ở đây, ít nhất đứa nhỏ sẽ không gặp chuyện gì ngoài ý muốn, dĩ nhiên, tiền đề là bản thân con mèo này không xảy ra chuyện gì.

Khoác thêm áo ngoài, Tô Bạch đi ra mở cửa. Bên ngoài là hai cảnh sát, một người rút thẻ ngành ra.

“Chào anh, chúng tôi cần anh đến đồn cảnh sát để phối hợp điều tra một số việc.”

Không có sự căng thẳng thường thấy của người bình thường khi gặp cảnh sát, Tô Bạch chỉ hơi ngạc nhiên nhìn ra ngoài, phát hiện ở phía thang máy còn có mấy cảnh sát khác đang đứng đó, rõ ràng mang theo ý vị cảnh giác nhìn chằm chằm anh.

“Có thể hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?” Tô Bạch hỏi.

“Yên tâm, những điều này đến đồn anh sẽ biết.” Hai cảnh sát vô thức đứng hai bên Tô Bạch, đứng nghiêng người, rõ ràng là muốn kẹp lấy anh: “Mời cho.”

Tô Bạch đứng tại chỗ, mỉm cười.

“Được rồi, các cậu đi hỏi thăm các hộ dân khác trong tòa nhà đi, ở đây cứ giao cho tôi.” Giọng của Sở Triệu truyền đến từ cách đó không xa, anh ta cầm một tập hồ sơ đi tới.

“Rõ, Sở Đội.” Mấy cảnh sát lập tức nghe lệnh rời khỏi cửa nhà Tô Bạch.

Tô Bạch nhìn Sở Triệu, khẽ nhướng mày: “Chuyện gì thế?”

“Hừ.” Sở Triệu cười khổ một tiếng, có chút bất lực nói: “Xảy ra một vụ án mạng, tôi cũng vừa mới biết tin cụ thể. Chắc là không liên quan đến cậu, nhưng lại bị kéo lên người cậu rồi, hơn nữa chứng cứ có chút rõ ràng.”

Sở Triệu cùng Tô Bạch vào nhà, từ trong tập hồ sơ lấy ra mấy tấm ảnh.

“Người phụ nữ này được phát hiện một giờ trước, treo cổ chết trong hầm gửi xe. Đội hình cảnh chúng tôi cũng vừa nhận được thông báo chưa lâu, cuộc điều tra mới bắt đầu triển khai.”

Tô Bạch cầm ảnh lên xem, phát hiện vị trí người phụ nữ treo cổ tự sát ngay bên cạnh chiếc Santana của mình. Đồng thời, đôi tất đen của cô ta trông vô cùng nổi bật.

“Người phụ nữ này tôi có gặp qua, tầm hai ba tiếng trước, lúc tôi vừa đi mua thức ăn về.” Tô Bạch nói.

“Tôi biết, có camera giám sát.” Sở Triệu gật đầu, “Camera tầng này đã ghi lại được hình ảnh cậu và cô ta ở cửa thang máy.”

“Vậy thì sao, chẳng phải rõ rồi à? Trong camera chắc phải ghi lại tình hình chứ, cô ta đi xuống, còn tôi về nhà nấu cơm cho con.” Tô Bạch rót hai ly nước, một ly đưa cho Sở Triệu, một ly cầm trên tay. Sau đó anh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế sau bàn làm việc, hai chân gác lên bàn, vẻ mặt vô cùng tùy ý. Đổi lại là người khác bị cuốn vào một vụ án giết người chắc chắn sẽ cảm thấy bất an vô cùng, nhưng Tô Bạch lại rất bình tĩnh.

Đừng nói người không phải do anh giết, cho dù là anh giết thì đã sao?

“Nhưng sau thời điểm đó, toàn bộ hệ thống giám sát của tòa nhà đều gặp trục trặc, đến giờ vẫn chưa khôi phục. Cho nên, ghi chép camera chỉ dừng lại ở lúc cậu và cô ta gặp nhau ở cửa thang máy, bên dưới cụ thể xảy ra chuyện gì thì không ai biết.” Sở Triệu nhún vai, “Thêm nữa, trước cửa nhà cậu phát hiện đôi giày cao gót màu đỏ của người chết, kiểu dáng y hệt. Tôi cũng không biết tại sao, lẽ nào cậu có kẻ thù nào ở thế giới hiện thực, nên mới dùng thủ đoạn lộ liễu này để giá họa cho cậu?”

Rõ ràng, Sở Triệu cũng không tin người là do Tô Bạch giết.

Tô Bạch lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ nếu là thính giả thì chắc không rảnh rỗi đến mức đó đâu.”

Dùng cái chết của một người bình thường để giá họa lên đầu một thính giả cấp bậc như Tô Bạch, thật sự là quá nực cười.

“Nói thật, nếu không phải tôi biết cậu tìm kiếm sự kích thích lớn hơn trong thế giới cốt truyện, thì đổi lại là trước kia, tôi thật sự có thể nghĩ là cậu làm.” Sở Triệu nhấp một ngụm nước cam, liếm môi: “Nhưng quy trình cụ thể vẫn phải đi, coi như giúp tôi một tay, đến đồn cảnh sát một chuyến đi. Nếu vụ án này là có người giá họa cho cậu, dựa vào năng lực của chúng tôi, tìm ra sơ hở để rửa sạch hiềm nghi chắc chắn là chuyện nhanh chóng. Nhưng mà, diễn thì vẫn phải diễn.”

“Cậu giải quyết giúp tôi đi, tôi ngại phiền phức lắm.” Tô Bạch lấy điện thoại ra xem, phát hiện lúc mình đang nấu cơm và ăn cơm có tin nhắn gửi đến. Là Gia Thố gửi, một tấm ảnh chụp thảo nguyên, phía dưới là hai cái chân đang ngồi xếp bằng, bên cạnh có một hồ nước rất trong xanh. Nhìn phong cách lấy cảnh, Gia Thố có lẽ đang ở một nơi nào đó tại Thanh Hải.

Sở Triệu có chút khó xử: “Đi với tôi một chuyến đi, chuyện này nhiều người biết lắm, tôi không đè xuống được. Nếu chỉ một hai người biết thì còn có thể, nhưng đông người thế này, dù là cường giả biết thôi miên cũng không thể một lúc xóa sạch ký ức của bấy nhiêu người đâu.”

Tô Bạch đang trả lời tin nhắn của Gia Thố, hỏi anh ta đang ở đâu. Cảm giác như Gia Thố đã tách khỏi Béo và Hòa Thượng, hiện giờ chắc đang đi một mình.

“Hử? Cậu vừa nói gì?” Gửi xong tin nhắn, Tô Bạch ngẩng đầu nhìn Sở Triệu hỏi.

Sở Triệu cạn lời, hít sâu một hơi nói: “Cậu cũng muốn đảm bảo cuộc sống như người bình thường hiện tại, đúng không? Cậu cũng không muốn phá hỏng cuộc sống yên bình của mình, đúng không?

Cho nên, đôi khi quy trình cần đi thì vẫn phải đi. Tôi hứa với cậu, cậu cứ đến đồn cảnh sát trước, sau đó tôi sẽ lập tức điều tra rõ chuyện này. Buổi tối chúng ta có thể cùng đi ăn đêm, không mất bao nhiêu thời gian đâu. Nếu cậu không đi sẽ gây ra rất nhiều phản ứng dây chuyền, ít nhất hiện tại phần lớn chứng cứ đều chỉa vào cậu. Đương nhiên, đám cảnh sát này chắc chắn không làm gì được cậu, cậu cũng có thể giết sạch bọn họ, chuyện đó đối với cậu rất dễ dàng. Nhưng cậu có nghĩ tới không, nếu làm vậy, cậu sẽ phải từ bỏ trạng thái cuộc sống hiện tại, từ bỏ văn phòng thám tử và cả cái tên ‘Tô Bạch’ này nữa.”

“Chát!”

Điện thoại bị Tô Bạch ném thẳng lên bàn, phát ra một tiếng động thanh thúy.

Ngay sau đó, trên mặt Tô Bạch lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý nhìn Sở Triệu.

Thay đổi tư thế ngồi, ngón tay Tô Bạch gõ nhẹ lên mặt bàn vài cái, rồi đặt lên thái dương xoa xoa.

Đôi mày khẽ nhíu, anh hỏi:

“Nếu tôi không nghe nhầm thì... cậu đang đe dọa tôi?”

Đề xuất Voz: 5 Năm 1 Cái Kết
Quay lại truyện Khủng Bố Phát Thanh
BÌNH LUẬN