Chương 1170: Tửu điếm quái sự
"Đã lâu rồi ta không tới tòa thành thị này. Nhớ lần đầu tiên tới đây là từ nhiều năm về trước, khi ấy ta cũng là vì truy tìm một sự kiện linh dị mà tới."
Dương Gian lúc này cùng Lý Dương đang đi bộ trên con đường vắng người.
Bắt đầu từ đây đã là khu vực bị phong tỏa, hắn vừa nhìn cảnh vật xung quanh, vừa kể lại chuyện xưa.
"Đội trưởng nói là chuyện lớn ở khách sạn Caesar phải không? Lần đó sự kiện linh dị xâm nhập phòng kết nối điện ở Tổng bộ, nghe nói chết rất nhiều nhân viên tiếp điện thoại. Tổng bộ cũng từ lần đó mới biết nghe điện thoại trong sự kiện linh dị lại có nguy hiểm chết người." Lý Dương nói.
Hắn hiểu rất rõ các hồ sơ sự kiện linh dị trước đây.
Mặc dù những sự kiện đó đã được giải quyết, nhưng lại giúp hắn phong phú kiến thức và tăng kinh nghiệm.
Rất nhiều người mới gia nhập Tổng bộ, việc đầu tiên học chính là phân tích hồ sơ các sự kiện linh dị cũ.
Theo số lượng hồ sơ sự kiện linh dị của Tổng bộ tăng lên, cùng với các vụ án thành công điển hình xuất hiện, nhiều người đã có phương hướng học tập. Điều này cũng giúp ích rất lớn cho những người mới lột xác thành một người phụ trách lão luyện, tăng tỷ lệ sống sót.
"Nhưng trước đó ta thấy, tòa thành thị này chịu ảnh hưởng linh dị không lớn, chỉ vẻn vẹn phong tỏa khu vực này thôi." Lý Dương nói.
Dương Gian đáp: "Đó là lẽ đương nhiên. Lần trước sự kiện linh dị 'Báo chí ma' gây thương vong không tính là lớn, hơn nữa khách sạn Caesar phong tỏa rất kịp thời, nên ảnh hưởng thực sự rất nhỏ. Sau đó, tòa thành thị này luôn có Đồng Thiến trông chừng, nên sẽ không gây ra thêm sự kiện linh dị nào nữa."
"Dù sao đây chỉ là một thành phố nhỏ, không bằng các thành phố lớn như Đại Xương, Đại Hải, Đại Xuyên. Xác suất xuất hiện sự kiện linh dị tương đối mà nói vẫn thấp hơn."
Lý Dương gật đầu nói: "Mặc dù bây giờ sự kiện linh dị tần phát, nhưng nếu gánh nặng này chia đều cho toàn quốc, chia đều cho mỗi thành phố, thì số lượng vẫn là ít. Hơn nữa kế hoạch của Đội trưởng đã thực hiện thành công, cục diện tương đối mà nói coi như ổn định."
"Coi như ổn định?"
Dương Gian lắc đầu: "Ngươi đừng quá ngây thơ. Cục diện ổn định được là bởi vì các đội trưởng phát triển theo kịp độ khó của sự kiện linh dị. Rất nhiều lần tình thế suýt chút nữa trở nên tồi tệ, ví như sự kiện 'Quỷ sai'. Nếu không phải chạy thoát thành công, Vương Tiểu Minh cùng một đám người ngự quỷ của Tổng bộ đều sẽ chết hết ở đó."
"Lại ví như sự kiện 'Hồ ma', mấy đội trưởng liên thủ cũng suýt chút nữa toàn bộ tổn thất, chỉ là may mắn sống sót rời đi."
"Chỉ cần một sự kiện linh dị, một sự kiện đủ khiến đội trưởng lật xe xảy ra, cục diện đang ổn định hiện tại sẽ triệt để sụp đổ." Dương Gian hơi cảm khái: "Hy vọng ngày đó không đến quá nhanh, nhưng ngày đó sớm muộn gì cũng sẽ tới."
"Tránh được 'Hồ ma', cũng không tránh khỏi sự kiện linh dị cấp S lần sau."
Lý Dương nói: "Đội trưởng, bây giờ lo lắng điều này còn hơi sớm. Chúng ta cũng chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, không phải sao? Hơn nữa cục diện có trở nên tồi tệ hơn nữa, với năng lực của chúng ta bảo vệ thành phố Đại Xương chắc là không có vấn đề."
"Ngươi nói đúng. Chúng ta mấy người này có thể giữ được một thành phố Đại Xương cũng đã rất khó khăn rồi. Những nơi khác chúng ta không có năng lực quan tâm tới." Dương Gian gật đầu.
Vừa trò chuyện, hai người họ đã đi tới một tòa kiến trúc bị phong tỏa.
Đây là một khách sạn.
Tọa lạc trên con phố trước đây vốn nhộn nhịp, thế nhưng giờ phút này vắng tanh không một bóng người. Tất cả mọi người ở gần đó đều đã dọn đi sơ tán, chỉ để lại vài đội luân phiên tuần tra, giám sát tình hình nơi này.
Mặc dù nơi đây bị phong tỏa, nhưng cũng không thể không có người trông coi, nếu không có chuyện gì xảy ra cũng không ai biết.
"Mọi người đã được sơ tán, nhưng hệ thống giám sát vẫn hoạt động, thậm chí còn có rất nhiều máy bay không người lái bay đi bay lại. Có vẻ biện pháp này là do Đồng Thiến nghĩ ra, cho người dân rút lui đến khu vực an toàn, sau đó dùng thủ đoạn khoa học kỹ thuật kiểm tra những điều bất thường ở đây." Dương Gian ngẩng đầu nhìn.
Nơi đây có máy bay không người lái tuần tra 24/24.
Dưới đất còn có rất nhiều máy bay không người lái bị hỏng, nhưng không có ai tới nhặt đi. Chắc là đã tính toán đến tổn thất về phương diện này.
"Ý này không tốt lắm. Máy móc vĩnh viễn là máy móc. Một khi có lệ quỷ lang thang ra ngoài, máy móc sẽ không phát hiện được." Lý Dương nói.
Dương Gian nói: "Linh dị sẽ làm nhiễu mạch điện. Lệ quỷ xuất hiện, máy bay không người lái nhất định sẽ bị ảnh hưởng, hoặc là biến mất, hoặc là rơi xuống. Ít nhiều gì vẫn có thể đưa tới tác dụng cảnh báo sớm. Thôi bỏ đi, loại chuyện như vậy không cần để ý. Chúng ta cũng không phải tới nghiên cứu cái này. Đi vào khách sạn xem một chút đi. Ngươi đã thông báo cho Đồng Thiến chưa?"
"Thông báo rồi. Đồng Thiến đang ở trong khách sạn chờ chúng ta." Lý Dương nói.
"Vậy thì tốt rồi."
Hai người nhìn khách sạn Caesar.
Tất cả cửa sổ của khách sạn này đều bị xi măng bịt kín, ngay cả cửa lớn cũng vậy. Thế nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, vẫn có không ít chỗ xuất hiện lỗ hổng. Có chỗ là do người mở ra, có chỗ là do nguyên nhân đặc biệt nào đó tạo thành.
Lúc này là buổi trưa, ánh nắng rất lớn.
Ánh sáng chiếu qua lỗ hổng vào trong khách sạn, làm tăng thêm vài phần sáng cho khách sạn vốn tối tăm.
Nhưng ánh sáng này rất hạn chế, chỉ vẻn vẹn chiếu sáng được năm sáu thước. Phần còn lại vẫn bị bóng tối nuốt chửng, khiến người ta rất bất an.
"Cẩn thận một chút, nơi này rất tà môn." Dương Gian nói.
"Đội trưởng yên tâm, ta không có vấn đề." Lý Dương nói.
Cả hai đều đã chuẩn bị kỹ lưỡng, vì lần này tới đây điều tra không biết sẽ gặp phải thứ gì, cho nên nhất định phải chuẩn bị vẹn toàn.
Dương Gian liếc nhìn cánh cửa lớn bị đóng kín trước mặt. Quỷ Nhãn kỳ dị xoay chuyển một lần, ánh sáng màu đỏ hơi lóe lên.
Xi măng bịt kín cửa lớn lập tức biến mất, một con đường thông vào khách sạn xuất hiện.
Ánh sáng xuất hiện, sương mù trong sảnh khách sạn biến mất. Không khí vẩn đục, bóng tối lan tỏa, kèm theo một mùi ẩm mốc.
Nhìn là biết nơi đây đã bị phong tỏa quá lâu.
"Dương Gian, Lý Dương, các ngươi tới rồi?" Lúc này Đồng Thiến từ trên lầu khách sạn đi xuống. Nàng nhận được tin Dương Gian sắp tới nên cố ý đi xuống gặp mặt.
"Sao rồi, không gặp phải nguy hiểm chứ?" Dương Gian hỏi.
Đồng Thiến nói: "Hữu kinh vô hiểm, nhưng ta cảm giác có cái gì đó rất không đúng, cho nên mới để các ngươi qua đây xem thử."
"Có cái gì không đúng?" Dương Gian hỏi.
Đồng Thiến nói: "Hiện tại khách sạn còn rất an toàn. Ít nhất ta ở đây vài ngày không gặp phải quỷ."
"Ngươi còn dám ở lại đây?" Dương Gian khẽ động thần sắc: "Lá gan của ngươi lớn hơn rồi."
"Ta không ngủ, chỉ là đang giám sát." Đồng Thiến nói.
Nàng có ba khuôn mặt, là một người ngự quỷ, nàng cũng có một số đặc tính của riêng mình. Ví dụ như nàng có thể biến khuôn mặt mình thành trạng thái vui vẻ, sau đó khuôn mặt kia sẽ đi vào giấc ngủ say, trong khi ý thức của nàng vẫn tỉnh táo.
Ba khuôn mặt thay phiên nhau, Đồng Thiến có thể không ngủ được 24 giờ.
Dương Gian nói: "Không có động tĩnh là bình thường, dù sao đã phong tỏa nhiều năm như vậy. Nếu như động một chút là có quỷ chạy tới thì đã sớm gây ra sự kiện linh dị rồi, cũng sẽ không chờ tới bây giờ."
"Thôi bỏ đi, chuyện này lát nữa nói tiếp. Các ngươi đi theo ta. Ta trong lúc dò xét khách sạn đã tìm thấy một người, một người bình thường lén lút đi vào nơi đây." Đồng Thiến nói.
Lý Dương kinh ngạc nói: "Không phải chứ? Còn có người bình thường chạy tới nơi này ư?"
"Đều là đám trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng, tìm cách tìm được lỗ hổng, lén lút chui vào." Đồng Thiến lắc đầu, có chút bất đắc dĩ nói.
Dương Gian nói: "Trước ngươi nói nơi đây buổi tối có người ở lại, đèn vẫn sáng, sẽ không phải là chỉ bọn họ đi."
"Không phải." Đồng Thiến nói: "Trò đùa dai của người bình thường ta sẽ không coi là thật. Nơi đây buổi tối thực sự có vấn đề."
"Người đó ở đâu? Cùng đi gặp xem sao." Dương Gian không nói nhiều, lập tức đi lên lầu.
"Bên này." Đồng Thiến dẫn đường phía trước.
Rất nhanh.
Ba người đi tới tầng ba của khách sạn.
Tầng một của khách sạn là sảnh và bếp, tầng hai là nhà hàng, tầng ba và tầng bốn là phòng khách.
Còn tầng lầu thực sự nguy hiểm là tầng bốn.
Vì tầng bốn tồn tại một hành lang và gian phòng thông tới nơi không rõ.
Căn phòng ở đó nghi ngờ là có lệ quỷ trú ngụ, hơn nữa số lượng phòng rất nhiều, nhiều đến quá đáng. Nguy hiểm ẩn chứa trong đó đồng thời còn rất nhiều hiện tượng quỷ dị không thể hiểu được, là một nơi cấm đặt chân.
Đồng Thiến dừng lại ở tầng ba, không thể không nói gan nàng rất lớn.
Rất nhanh.
Đồng Thiến dẫn họ tới một gian phòng.
Trong phòng chất đống một ít thức ăn nước uống, còn ở góc lại co ro một cô gái. Cô gái này nhuộm tóc vàng, mặc quần jean, nhìn qua chừng hai mươi tuổi, rất trẻ tuổi. Nhưng bây giờ thần thái rất không đúng, chỉ rúc ở trong góc run rẩy. Nghe thấy động tĩnh, tần suất run rẩy càng lớn hơn.
Dương Gian liếc mắt nhìn liền lập tức hiểu chuyện gì xảy ra: "Đây là bị dọa sợ, đã tinh thần thất thường."
"Ngươi nói đúng. Ta đã cố gắng đưa nàng ra ngoài, thế nhưng nàng sống chết không chịu rời khỏi gian phòng này." Đồng Thiến nói.
"Không nguyện ý rời khỏi gian phòng này chứng tỏ nàng đã gặp phải thứ gì đó kinh khủng ở bên ngoài, cho nên sinh ra bóng ma không dám ra cửa phòng." Dương Gian nói.
Lý Dương nói: "Chín phần mười là nhìn thấy quỷ, sau đó may mắn không chết, sợ hãi trốn vào gian phòng này."
"Lúc ta phát hiện nàng thì nàng đã hôn mê. Là ta cứu nàng, cho nàng thức ăn nước uống." Đồng Thiến nói: "Ta ban đầu định từ miệng nàng hỏi ra một vài thứ, nếu không được ta cũng chỉ có thể mạnh mẽ đưa nàng đi."
Dương Gian không nói lời nào, chỉ tiến tới.
"Dương Gian, ngươi có chủ ý gì hay không?" Đồng Thiến hỏi.
"Ta có thể chữa khỏi nàng, thế nhưng cần nàng phải trả giá một chút." Dương Gian nói.
Đồng Thiến nói: "Vậy ngươi động thủ đi. Bộ dạng như vậy không chữa khỏi cả đời cũng bị hủy hoại rồi."
"Nói không sai." Dương Gian gật đầu.
Bóng Quỷ phía sau hắn lập tức lắc lư một lần, trực tiếp xâm nhập thân thể cô gái này.
Bóng Quỷ ăn mòn, cô gái không thể phản kháng.
Ký ức bị đoạt, sau đó bị sửa lại, khiến cô gái quên đi tất cả những gì đã xảy ra ở đây. Ký ức chỉ dừng lại ở thời điểm trước khi đi vào nơi đây.
Rất nhanh.
Cô gái ngất đi. Dương Gian liếc mắt một cái, hồng quang lóe lên, trực tiếp đưa nàng ra khỏi khách sạn Caesar.
"Ngươi đưa nàng đi đâu rồi?" Đồng Thiến hỏi.
Dương Gian nói: "Ngủ trên vỉa hè ở ngoài đường lớn, rất an toàn. Nhưng ký ức bị mất mấy ngày. Sau khi tỉnh lại, nàng sẽ quên hết mọi thứ ở đây. Tự mình sẽ nghĩ từ quán bar trở về sau đó say rượu ngã xuống ven đường."
Trong lúc nói chuyện, hắn đang nhớ lại ký ức của cô gái này.
Cô gái này tên là Hoàng Oánh, là một cô gái rất bình thường, sau khi tốt nghiệp đi làm, khá mơ màng, thường xuyên ra vào quán bar, sau đó làm quen một đám bạn bè... Kiểu sống và ký ức như vậy cũng không có gì đặc biệt, Dương Gian không có hứng thú trực tiếp bỏ qua.
Chuyện chuyển hướng là ba ngày trước.
Hoàng Oánh này cùng một đám thanh niên tinh thần yếu kém, vì tò mò và ham chơi đã chạy tới khách sạn Caesar này.
Nàng là được mời tới, còn người đề xuất là một người tên là Trương Triết.
Một nhóm người tổng cộng có sáu người, bốn nam hai nữ.
... ... ... Ký ức tiếp tục hồi tưởng.
Dương Gian biết được tất cả những gì Hoàng Oánh đã trải qua mấy ngày nay.
"Đội trưởng, tình hình thế nào?" Lý Dương hỏi.
"Nàng chỉ là một trong số những người sống sót. Còn năm người đã mất tích trong khách sạn này. Đều là một đám trẻ tuổi tìm đường chết. Nàng dù bị dọa sợ đến mức này là vì nhìn thấy một thi thể." Dương Gian nói.
Đồng Thiến nói: "Một thi thể theo lý thuyết không thể dọa người ta đến mức này."
"Mấu chốt là thi thể kia đang đi bộ trong khách sạn tối đen, hơn nữa ánh đèn điện thoại di động của nàng chiếu tới, cho nên nàng sợ hãi hét lên chạy vào đây. Trong lúc hoảng loạn chạy bừa, nàng trốn vào được liền không dám ra ngoài." Dương Gian rất bình tĩnh nói.
"Thi thể kia là quỷ sao?" Đồng Thiến hỏi.
Dương Gian nói: "Không rõ. Thế nhưng có thể khẳng định, hiện tại bên trong khách sạn nhất định là có vấn đề. Mất tích rồi, ngươi đi tầng bốn xem có không."
"Đi rồi, thế nhưng không phát hiện gì. Hơn nữa khu vực nguy hiểm nhất ta không đi điều tra, dù sao ngươi đã nói rồi, lấy giám sát làm chính, không cần cậy mạnh." Đồng Thiến nói.
"Ngươi có suy nghĩ này rất đúng. Khách sạn Caesar không phải là nơi có thể cậy mạnh. Nơi này ngay cả ta cũng phải cẩn thận từng ly từng tý." Dương Gian nói.
Lý Dương hỏi: "Vậy bây giờ ba người chúng ta muốn cùng đi xem sao? Hay là đợi đến tối lại xem tình hình."
"Buổi tối nơi này có sự thay đổi gì không?" Dương Gian hỏi.
Đồng Thiến nói: "Chờ một chút trời tối, khách sạn sẽ khôi phục lại trạng thái lúc trước kinh doanh. Khắp nơi đều đèn sáng rực rỡ, hơn nữa còn có thể nghe thấy rất nhiều âm thanh kỳ lạ, ví dụ như tiếng bước chân của người đi lại, còn có tiếng người ăn cơm... Tất cả thật giống như có người đang hoạt động, nhưng lại không có bất kỳ ai."
"Nhưng đã đến ban ngày thì tất cả đều khôi phục bình thường."
Dương Gian cau mày nói: "Tình huống này bắt đầu từ mấy giờ?"
"Ta để ý rồi. Là từ 10 giờ tối đến 4 giờ sáng, có thời gian sáu tiếng. Ta đã trải qua hai lần, cho nên không sai. Chỉ là xuất hiện loại tình huống này, ta không còn dám đi lung tung trong khách sạn nữa, chỉ ở trong phòng quan sát. May mắn là ngoài hiện tượng linh dị này ra cũng không có nguy hiểm nào khác xuất hiện."
Đồng Thiến nói ra một chút kinh nghiệm của mình.
Lần này nàng cẩn thận lại gan dạ.
Đã dám một mình ở lại khách sạn Caesar, có thể dùng một phương thức ổn thỏa quan sát tình hình nơi đây.
Không giống như lần trước bị té ngã.
"Ngươi làm rất đúng. Trong tình huống này, một mình ngươi đi lung tung, một khi gặp phải nguy hiểm tuyệt đối sẽ chết ở đây. Trước đảm bảo an toàn của bản thân mới là quan trọng nhất." Dương Gian nói.
"Chúng ta bây giờ không vội đi tầng bốn. Đã bất thường là buổi tối xuất hiện, vậy thì chúng ta buổi tối lại xem."
"Vậy phải đợi mấy giờ nữa." Đồng Thiến nói.
Lý Dương nói: "Tranh thủ khoảng thời gian này chúng ta có thể tìm kiếm trong khách sạn, loại trừ nguy cơ tiềm ẩn."
"Không sai."
Dương Gian nói: "Ổn thỏa một chút thì tốt hơn. Xử lý sự kiện linh dị không thể nóng vội, phải đi từng bước một."
Trong đầu hắn vẫn còn nhớ ký ức của Hoàng Oánh trước đó.
Cái thi thể đi lại mà nàng nhìn thấy dường như khá quen, ở đâu đã gặp qua rồi.
Không biết có phải vì ký ức trong đầu quá tạp nhạp nên nhìn ai cũng quen mặt, hay là thi thể kia đích thật là đã từng thấy qua.
"Ta cần một tờ giấy, vẽ ra khuôn mặt kia." Dương Gian thầm nói trong lòng.
Đề xuất Khoa Kỹ: Đế Quốc Hi Linh