Chương 52: Nằm xuống

Cứ ngỡ phòng chứa đồ lặt vặt tạm thời an toàn.

Mọi người đều không ngờ rằng nguyên lai bên cạnh mình vẫn luôn có một con quỷ. Nếu không phải Dương Gian nhắc nhở, đến bây giờ họ vẫn không phát hiện ra điều này, và hậu quả sẽ rất rõ ràng. Đám người kia đừng mơ có ai sống sót đi ra ngoài, thậm chí cả người ngự quỷ kia... Nghiêm Lực.

Người ngự quỷ có sức mạnh của ác quỷ, nhưng không phải vạn năng, tùy tiện sử dụng sức mạnh của ác quỷ chỉ khiến tự sát nhanh hơn.

Dương Gian giờ phút này nhìn thấy người trẻ tuổi tên Nghiêm Lực kia. Sắc mặt hắn không tốt, có vẻ tái nhợt và vô lực vì mất quá nhiều máu. Nhưng điều khiến Dương Gian để ý hơn là trong cơ thể Nghiêm Lực rốt cuộc ẩn giấu một con quỷ như thế nào? Giới hạn của cơ thể hắn có sắp đến chưa, và còn bao lâu nữa thì ác quỷ sẽ thức tỉnh?

"Ngươi... là người?"

Nghiêm Lực không hoảng loạn như những người khác, mà sau khi chạy ra khỏi phòng chứa đồ lặt vặt liền dừng lại ngay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng nhìn Dương Gian. Hắn vẫn chưa xác định được bảo an trẻ tuổi trước mắt rốt cuộc là người, hay là quỷ.

Dương Gian nói: "Nên coi là người. Ta nghe ngươi nói ngươi tên Nghiêm Lực? Ngươi là ngự quỷ người?"

Mắt Nghiêm Lực hơi co lại: "Ngươi cũng vậy?"

"Ta coi như là một thành viên của cảnh sát hình sự quốc tế."

Dương Gian suy nghĩ một chút, trước tiên kéo cái mác danh hiệu này đã, không thể nói cho người khác biết mình là một học sinh được. Như vậy thật không có uy tín, hơn nữa Lưu Tiểu Vũ, người liên lạc kia, chẳng phải cũng muốn kéo mình vào tổ chức cảnh sát quốc tế sao.

"Cảnh sát hình sự quốc tế?"

Nghiêm Lực lần thứ hai đánh giá Dương Gian, thấy hắn mặc đồng phục bảo an cũng có vẻ hợp lý, lại thấy ngực hắn đeo đồng hồ định vị vệ tinh tiêu chuẩn của cảnh sát hình sự, hắn tin tưởng.

"Nghe nói tổ chức cảnh sát quốc tế thiếu nhân lực nghiêm trọng, cả nước mỗi thành phố vẫn chưa phân phối đủ một cảnh sát hình sự. Cảnh sát hình sự quốc tế trước kia của thành phố Đại Xương là Chu Chính, ngươi tên gì?"

"Ta tên Dương Gian. Thuận tiện nói cho ngươi biết, Chu Chính chết rồi, hy sinh trong sự kiện ở trường đại học mấy ngày trước." Dương Gian bình tĩnh nói.

Nghiêm Lực nói: "Thì ra là vậy. Cảm ơn ngươi vừa nãy đã giúp đỡ. Không biết ngươi dựa vào cái gì mà ngăn chặn được nhiều ác quỷ tấn công như vậy? Cho dù là người ngự quỷ, trong tình thế này cũng rất bị động. Lúc đầu ta cho rằng vụ mất tích ở trung tâm thương mại chỉ là một con ác quỷ có cấp độ nguy hiểm chỉ C. Bây giờ xem ra, là ta đã đánh giá thấp nghiêm trọng."

"Biết sớm như vậy ta đã không nên tham số tiền kia."

Trên mặt hắn lộ vẻ hối hận, cảm thấy ảo não vì hành vi của mình.

"Ngươi lại dựa vào năng lực gì mà có thể sống sót lâu như vậy dưới sự tấn công của ác quỷ ở đây?"

Dương Gian không nói ra năng lực của mình, mà ngược lại hỏi dò hắn.

Nghiêm Lực cũng không giấu giếm, hắn hạ thấp đầu nhìn hai bàn tay dính đầy máu tươi nói: "Người ngoài gọi ta là Quỷ Máu Nghiêm Lực. Trong hai bàn tay ta dính quỷ máu, quỷ máu có thể hạn chế năng lực của những con quỷ khác, từng hợp tác với người khác thành công bắt được một con quỷ. Nhưng quỷ máu của ta ở ngoài không thể quá lâu, nếu không trong máu tươi sẽ có quỷ chui ra..."

"Khoan đã, ngươi nói ngươi hợp tác với người khác thành công bắt được một con quỷ?"

Mắt Dương Gian ngưng lại, lộ vẻ ngạc nhiên: "Ngươi dùng cách gì?"

Quỷ cũng có thể bắt được?

"Phương pháp rất đơn giản thô bạo. Ta dùng quỷ máu hạn chế hành động của con quỷ kia, chỉ cần trong thời gian ngắn nhốt nó vào một cái hộp làm bằng vàng ròng, chỉ cần đủ kín gió, con quỷ kia không thể chạy thoát."

Nghiêm Lực mở miệng nói: "Đây là phương pháp thông dụng trên toàn thế giới. Ngươi thân là cảnh sát hình sự lẽ nào không biết?"

"Ta là thực tập sinh, chưa chính thức làm việc." Dương Gian nói.

Hắn quả thật nhớ lại luận văn kia đã thấy trên trang web trước đây. Là một bài viết ký tên: Giáo sư Bruce. Nội dung đại khái của bài luận văn đó là, sức mạnh của quỷ có thể ảnh hưởng tất cả vật chất, nhưng không thể ảnh hưởng vàng. Giáo sư đó đã dùng phương pháp khoa học và nghiêm túc để phân tích, tìm ra phương pháp khắc chế quỷ. Nếu luận văn hữu dụng, nghĩa là, thông qua hộp, dụng cụ làm bằng vàng, quả thật có thể giam giữ, bắt giữ quỷ. Nhưng cũng chỉ có thế, tuy nhiên không thể giết chết, tiêu diệt.

"Cứu, cứu mạng ạ."

Tuy nhiên lúc này tiếng kêu cứu kinh hãi ở bên cạnh đã cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.

Lúc này Dương Gian nhìn thấy, những con quỷ bị thay đầu kia giờ phút này đã từ bốn phương tám hướng vây lại, lấp kín mỗi một hành lang. Trừ phi trực tiếp nhảy từ tầng năm xuống, nếu không thì căn bản không có đường thoát. Nhưng nhảy từ tầng năm xuống cũng là tự sát.

Ông chủ Đường, quản lý Lý, đại sư La và đám người giờ phút này kêu la thảm thiết lại lùi về, bọn họ đã không ra ngoài được.

"Ngươi rốt cuộc có cách gì mà không sợ nhiều quỷ tấn công như vậy?"

Nghiêm Lực cũng hơi hoảng loạn: "Cứ tiếp tục như vậy cho dù ngươi là cảnh sát hình sự quốc tế cũng như thường phải chết ở đây. Sức mạnh của ác quỷ dùng quá nhiều sẽ chết, điểm này ngươi không thể không biết."

"Ta đương nhiên biết."

Dương Gian bình tĩnh nói: "Ngươi dùng sức mạnh của ác quỷ cũng đã không ít rồi. Đến quỷ máu trên tay cũng đã hơi không kiểm soát nổi. Giới hạn của ngươi cũng sắp đến rồi, quan tài sớm mua xong chưa?"

"Ngươi nói ta rất rõ ràng, nhưng có lúc vì sống tiếp thì không có cách nào khác." Nghiêm Lực cắn răng nói.

"Có lúc quả thực hết cách rồi, nhưng ngươi đối phó quỷ lại lo lắng trước là sức mạnh của ác quỷ của chính mình, như vậy chỉ sẽ chết nhanh hơn. Còn ta không bình thường, ta dựa vào đầu óc. Đầu óc không hữu dụng, mới có thể dùng sức mạnh của quỷ. Bất quá bây giờ không phải lúc nói chuyện phiếm, ta không thể để ông chủ này cứ chết như vậy." Dương Gian chỉ chỉ đầu của mình, nở một nụ cười.

Nói xong, hắn tiến về phía đám quỷ cách đó không xa.

Sắc mặt Nghiêm Lực chợt biến, cho dù là hắn cũng không dám đồng thời đối mặt nhiều quỷ như vậy. Cảnh sát hình sự trẻ tuổi này lại có can đảm như vậy? Hơn nữa nhìn những người khác bị quỷ vây nhốt, trong lòng hắn đã không tính cứu những người này, chỉ muốn làm sao rời khỏi đây.

Số tiền kia không có mệnh kiếm được.

Đột nhiên.

Nghiêm Lực nhìn thấy Dương Gian đi tới phía sau đưa chân đẩy bọn họ một cái. Kèm theo vài tiếng kêu quái dị, ba bốn người bị hắn làm ngã.

Ngươi đây là cứu người hay hại người vậy? Nghiêm Lực ngây ngẩn cả người.

"Không muốn chết thì ngoan ngoãn nằm trên đất đừng lộn xộn. Như vậy những con quỷ này sẽ không tấn công ngươi, ngươi có thể sống sót đi ra. Nếu ngươi chạy loạn, chết chỉ sẽ nhanh hơn." Dương Gian túm lấy vạt áo ông chủ Đường quát khẽ một tiếng.

Ông chủ Đường giờ phút này đã sợ hãi đến không biết làm sao, trước mắt đám quỷ chạy tới trước mặt. Hắn không còn lựa chọn nào khác. Lúc này hắn nhắm chặt mắt lại, lựa chọn tin tưởng Dương Gian, nằm trên đất không nhúc nhích. Nằm trên đất liền mang ý nghĩa lưng vĩnh viễn quay về mặt đất, cứ như vậy có thể hoàn hảo tránh né bất kỳ con quỷ nào tấn công từ bốn phương tám hướng.

"Những người khác không muốn chết thì nghe theo, nằm xuống đừng nhúc nhích." Dương Gian lại nói.

Bất quá có người nghe lời nằm xuống, nhưng càng nhiều người lại coi lời Dương Gian như rắm, bởi vì nằm xuống chẳng khác nào tại chỗ chờ chết, vì vậy bọn họ vẫn hoảng sợ quay đầu chạy, muốn chạy thoát.

"Này, đó là tầng năm, ngươi đừng nhảy nha, sẽ chết đấy." Dương Gian nhìn một người gọi nói.

Một người đàn ông đi cùng đại sư La lúc này sợ hãi đến mức kêu khóc không biết làm sao, còn trực tiếp vượt qua lan can nhảy thẳng từ tầng năm xuống.

Dũng sĩ a. Dương Gian trong lòng thở dài. Không nhảy còn có thể sống sót, cái nhảy này chắc chắn chết rồi.

Người nhảy lầu chắc chắn chết, những người chạy trốn kia cũng không khá hơn chút nào. Rất nhanh mấy người chạy trốn phát hiện đường đi của mình đều bị lấp kín.

Quỷ từ bốn phương tám hướng vây lại càng ngày càng gần, càng ngày càng gần... Đến cuối cùng bọn họ bị bao vây.

"A ~!" Tiếng kêu thảm thiết vang lên trong đám quỷ. Theo sáu bảy cánh tay thối rữa đưa tới. Tiếng kêu thảm thiết lập tức dừng lại. Mấy cái đầu sống sờ sờ bị bọn họ cứng rắn lấy xuống. Có quỷ gỡ đầu của mình xuống đặt lên cổ mấy người bọn họ, sau đó đặt đầu của họ lên cổ mình.

Quỷ mới lại ra đời.

Tuy nhiên sau khi làm xong tất cả những thứ này, mọi thứ xung quanh khôi phục yên tĩnh. Tất cả quỷ... bất động.

Những người còn lại nằm trên đất quả thật không bị tấn công, tất cả đều còn sống.

"Sao có thể như vậy?"

Nghiêm Lực chấn kinh rồi. Hắn cũng nằm xuống, nhưng giờ phút này lại như thể gặp quỷ vậy nhìn Dương Gian. Dương Gian lại không nằm xuống, hắn chỉ đứng ở đó, bất quá dựa vào lan can, cũng không quay lưng về phía bất kỳ con quỷ nào.

"Thế nào, không lừa các ngươi chứ?"

Dương Gian mở miệng nói: "Chúc mừng các ngươi, còn sống. Phía dưới không ngại kết toán một chút phí dịch vụ, sự việc đầu tiên nói rõ, phí dịch vụ của ta rất đắt."

Tốn công tốn sức bất chấp nguy hiểm cứu những người có tiền đáng ghét này để làm gì? Đương nhiên là để kiếm tiền. Thật sự cho rằng Dương Gian thương hại họ sao.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lâm Uyên Hành
BÌNH LUẬN