Chương 120: Phi mãnh long bất quá giang
Tô Vân giật nảy mình, vội vàng nhảy xuống vách núi.
Tiết Thanh Phủ ngã ngửa ra sau, thân thể cứng đờ, liền bị một ngọn sóng lớn nhấc bổng lên, đập thẳng vào vách đá.
Tô Vân vung tay, khí huyết hóa thành một con Giao Long bay vút ra, quấn lấy vị lão Thánh Nhân.
Khí Huyết Giao Long dùng đuôi quấn lấy thân thể Tiết Thanh Phủ, bốn chân thoăn thoắt leo lên, đưa lão nhân tới đỉnh núi.
Tô Vân cũng leo lên vách núi, đưa tay dò xét hơi thở của Tiết Thanh Phủ, thấy khí tức và nhịp tim vẫn còn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: "Tiết Thánh Nhân ban nãy vẫn còn khỏe mạnh lắm cơ mà..."
Bất thình lình, Tiết Thanh Phủ tóm chặt lấy cổ tay hắn, gắng gượng mở mắt nhìn, hơi thở yếu ớt nói: "Ngươi... tại sao không mang ta nhảy theo..."
Tô Vân thấy lão nhân tỉnh lại, bèn thở phào, dựa theo kiến thức y dược mà Trì Tiểu Diêu đã dạy, sơ qua chẩn đoán thương thế cho Tiết Thanh Phủ rồi nói: "Tiền bối ban nãy vẫn còn nói cười, giả chết dọa lui lão Yêu Vương, ta cứ ngỡ thương thế của người không đáng ngại..."
Tiết Thanh Phủ chỉ còn lại hơi tàn, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng, hữu khí vô lực đáp: "Ta chẳng phải đã nháy mắt với ngươi rồi sao?"
Tô Vân dùng khí huyết của mình phong bế ngoại thương cho Tiết Thanh Phủ, cũng nháy mắt với lão mấy cái, rồi bắt đầu lục lọi trên người lão.
Tiết Thanh Phủ thương thế quá nặng, không thể cử động, giọng khản đặc: "Ngươi làm gì vậy?"
Tô Vân tiếp tục lục lọi túi áo của lão, đáp: "Tiền bối, ta chẳng phải cũng vừa nháy mắt báo cho người rồi sao?"
Tiết Thanh Phủ nản lòng: "Ta làm sao biết ngươi nháy mắt là có ý gì... khụ khụ!"
“Thế nên, ta cũng đâu biết tiền bối nháy mắt là có ý gì.”
Tô Vân tìm thấy chiếc lược nhỏ của lão, bèn chải lại chòm râu dưới cằm. Trong túi áo Tiết Thanh Phủ còn có mấy sợi dây xám, Tô Vân lấy một sợi buộc lại râu cho lão.
Hắn đỡ lão nhân dậy, để Tiết Thanh Phủ ngồi thẳng, rồi lại chải tóc, búi lại cho gọn gàng.
Tiết Thanh Phủ không thể cử động, đành mặc cho hắn xoay xở.
Tô Vân sửa sang lại y phục cho lão, rồi đi một vòng ngắm nghía trước sau.
Tiết Thanh Phủ tạm thời áp chế được thương thế, không còn hộc máu, thấy Tô Vân cứ đi vòng quanh mình, khó hiểu hỏi: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
“Sửa sang dung mạo một chút, để tiền bối trông vẫn còn tinh anh, hòng dọa các Thiên Tướng khác trong cựu khu không người.”
“Cái gì gọi là tinh anh?”
Tiết Thanh Phủ vừa áp chế được nội thương suýt nữa lại bộc phát, râu tóc dựng ngược, gắt lên: “Chết rồi mới gọi là tinh anh! Hơn nữa, thương thế của ta nếu bộc phát, chắc chắn sẽ bị thần thông còn sót lại của Đồng lão thần tiên và Thần Vương xé thành trăm mảnh. Với tay nghề của ngươi, có chắp vá thi thể cũng tuyệt đối không thể nào ‘tinh anh’ nổi đâu!”
Tô Vân hỏi: "Tiền bối trung khí rất đủ, còn đi lại được không?"
Tiết Thanh Phủ lắc đầu: "Thương thế của ta quá nặng, cần vận dụng toàn bộ tu vi để áp chế nội thương. Nếu đi lại, thương thế tái phát e rằng sẽ lấy đi nửa cái mạng của ta."
“Vậy thì tiền bối đừng cử động, để ta cử động.”
Tô Vân thúc giục khí huyết. Khí huyết hiển hóa thành một con Bạch Viên bước tới, dung nhập vào cơ thể Tiết Thanh Phủ. Hắn điều khiển Bạch Viên đứng dậy, Tiết Thanh Phủ cũng thân bất do kỷ mà đứng lên theo.
Bạch Viên giơ tay, Tiết Thanh Phủ cũng giơ tay theo.
Bạch Viên đá chân, Tiết Thanh Phủ cũng đá chân theo.
Bạch Viên đưa ngón tay ngoáy mũi, Tiết Thanh Phủ cũng ngoáy mũi theo.
Tô Vân thấy vị Thánh Nhân này tức đến trắng cả mắt, vội vàng để Khí Huyết Bạch Viên nghiêm chỉnh lại, nói: "Cứ như vậy điều khiển tiền bối đồng hành cùng ta, là có thể dọa lui những sinh vật khủng bố trong cựu khu không người rồi."
Tiết Thanh Phủ nói: "Đồng lão thần tiên và Thần Vương đều bị ta đả thương nặng, thương thế của bọn chúng cũng không khác ta là bao, không dám tới nữa. Lão Yêu Vương bị ta dọa cho chạy mất mật, cũng không dám quay lại. Nhưng Bát đại Thiên Tướng chắc chắn sẽ đến. Ngươi điều khiển thân thể của ta có thể dọa lùi bọn chúng, nhưng chúng tất sẽ không ngừng dò xét. Chỉ cần hơi sơ sẩy, để lộ sơ hở, hai ta đều sẽ táng thân tại đây."
Ánh mắt Tô Vân lóe lên, nói: "Bọn chúng không dám tự mình dò xét, dù có thử cũng chỉ phái đám lâu la tới thôi."
Tiết Thanh Phủ nói: "Thực lực của đám lâu la đó cũng cao hơn ngươi rất nhiều. Ngươi không ngăn nổi, bọn chúng sẽ dò ra được ta chỉ là ngoại cường trung can, không chịu nổi một đòn."
Tô Vân mỉm cười, sải bước tiến về phía trước: "Chỉ cần ra khỏi cựu khu không người, chúng ta sẽ sống sót!"
Tiết Thanh Phủ cũng bước theo, tay áo tung bay, dáng vẻ tiêu sái khôn tả, chỉ là đôi lúc vẫn còn mang theo dáng dấp của loài vượn.
Tô Vân tu luyện Viên Công Quyết, vốn là mô phỏng Bạch Viên độ kiếp mà luyện thành, lĩnh hội được tam muội thần thái của nó, thói quen nhất thời chưa đổi được, bởi vậy khó tránh khỏi khiến Tiết Thanh Phủ cũng có chút dáng vẻ của loài vượn.
Nhưng chỉ cần hắn chú ý một chút, Tiết Thanh Phủ liền càng lúc càng giống chính mình, cử chỉ thần thái đều y hệt như đúc.
“Ngươi quan sát rất tỉ mỉ.”
Tiết Thanh Phủ vừa thúc giục đan nguyên chữa thương, vừa mặc cho Tô Vân điều khiển thân thể mình đi đường, nói: “Ở tuổi của ngươi, rất hiếm có người tỉ mỉ như vậy. Ngươi nhất định đã từng trải qua rất nhiều khổ cực không tưởng, nên mới rèn được thói quen quan sát cẩn thận này.”
Tô Vân điều khiển thân thể lão nhân ngày càng thuần thục, cười hỏi: “Tiền bối vì sao lại nói vậy?”
“Ta nhìn ra nhất cử nhất động của ngươi đều tràn đầy sự cẩn trọng. Mỗi một thớ cơ, mỗi một đường gân lớn của ngươi, từng giây từng phút đều trong trạng thái co duỗi luân phiên, không một khoảnh khắc nào hoàn toàn thả lỏng.”
Tiết Thanh Phủ phỏng đoán: “Điều này cho thấy ngươi luôn ở trong trạng thái cảm ứng tứ phía, cố gắng hấp thu mọi chi tiết từ xung quanh. Ta chỉ từng thấy đặc tính này ở trên người thích khách và người mù. Ngươi lại quan sát ta cẩn thận đến thế, ta đoán trước đây ngươi là một người mù.”
Tô Vân im lặng không đáp.
“Ta còn cảm thấy, có lẽ ngươi sống một mình, không ai chăm lo cho cuộc sống thường ngày, nên đã nếm trải rất nhiều khổ cực mà người thường khó lòng tưởng tượng.”
Ánh mắt Tiết Thanh Phủ lóe lên, nói: “Mỗi một nỗi khổ ngươi từng nếm trải, đều biến thành lợi thế sinh tồn của ngươi. Khi ở giữa đám đông trong thành thị, ngươi có lẽ không thể hiện ra sự cường đại của mình, nhưng khi một mình ở chốn hoang dã, tâm cảnh dã thú trong ngươi sẽ được kích hoạt.”
Tô Vân bật cười: “Tiền bối sai rồi. Vẫn có rất nhiều người giúp đỡ ta, sự giúp đỡ của họ có lẽ một Thánh Nhân như người cũng không cách nào tưởng tượng nổi. Ta chỉ là một thiếu niên bình thường, không phải dã thú, cũng chẳng phải quái thai.”
Tiết Thanh Phủ buồn bã nói: “Ngươi sợ người khác coi mình là quái thai sao? Năm xưa ta cũng vậy. Ta luôn cảm thấy mình không hòa hợp với những người xung quanh vì bản thân quá thông minh. Bọn họ đố kỵ ta, xa lánh ta, thậm chí còn hùa vào đánh đập ta. Ta đã từng cảm thấy nhục nhã vì mình là một quái thai, cho đến sau này ta mới phát hiện, không phải ta là quái thai, mà là những người xung quanh quá ngu ngốc...”
Tiết Thanh Phủ đột nhiên ngậm chặt miệng. Thì ra là Tô Vân đã dùng khí huyết điều khiển Bạch Viên ngậm miệng, nên lão cũng phải ngậm miệng theo.
Xung quanh một mảnh âm u. Đêm trong cựu khu không người tĩnh lặng đến lạ thường, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Sự tĩnh lặng này, bất giác khiến Tô Vân rơi vào trạng thái đi săn.
Tiết Thanh Phủ lộ vẻ tán thưởng, người như Tô Vân quả thực rất hiếm gặp.
Hai người đi dọc theo con sông lớn, đây cũng là phương hướng mà pho tượng cự nhân Lý Lục Hải đã chỉ. Cứ đi theo hướng này, nhất định có thể ra khỏi cựu khu không người.
Thế nhưng, con đường này chắc chắn không hề bình lặng.
Bọn họ đi trong rừng rậm, lờ mờ thấy trên cây cối treo từng cái túi. Tô Vân cẩn thận tiến lên, tránh những cái cây có treo túi này. Phía trên đầu hắn, hoàng chung chậm rãi hiện ra.
Nơi hắn đi qua, những cái túi lặng lẽ xoay tròn, từng lớp vải mở ra, để lộ những bộ xương trắng hếu.
Đó là từng con Yển Sư khôi lỗi, treo ngược trên những cái cây này.
Tô Vân tiếp tục tiến lên, mắt không liếc ngang, nhưng hộp gỗ trong tay áo hắn lại bắt đầu rung lên ong ong.
Con Yển Sư khôi lỗi đầu tiên đột nhiên lặng lẽ bung áo bào, bay lên. Ngay sau đó, trong khu rừng phía sau lưng Tô Vân và Tiết Thanh Phủ, hết con này đến con khác bung tấm áo bào rách nát, bay vút lên không trung.
Khóe mắt Tô Vân giật giật, nhưng vẫn bước về phía trước, bước chân vô cùng vững vàng.
Đúng lúc này, đột nhiên cả đàn Yển Sư khôi lỗi bay tới, từ dưới lớp áo bào rách nát, từng bàn tay xương trắng vươn ra, chộp về phía Tô Vân!
“Coong!”
Hoàng chung chấn động. Vô số Yển Sư khôi lỗi vỡ tan thành từng mảnh. Ba mươi sáu con Giao Long từ thân chuông bay ra, đánh tan nát đám Yển Sư khôi lỗi đông đảo hơn ở phía sau.
Hoàng chung xoay tròn, Giao Long quay về thân chuông. Hoàng chung lại vang lên từng tiếng “đang đang”, ba mươi sáu Giao Long hóa thành ba mươi sáu ấn ký, khắc vào từng khắc độ ở tầng dưới cùng của chuông.
Trong những khắc độ khác, lại có từng con Bạch Viên nhảy ra, đập nát thêm nhiều Yển Sư khôi lỗi nữa!
Đột nhiên, tất cả Yển Sư khôi lỗi treo ngược trong rừng đều bay lên, như một cơn cuồng phong màu đen ập đến từ bốn phương tám hướng. Những con Yển Sư khôi lỗi vừa bị thần thông của Tô Vân đánh nát cũng tái hợp lại thân thể, bay lên không trung!
Tô Vân hét lớn một tiếng, sau lưng đột nhiên hiện ra mười hai vị Thần Ma, uy lực của đại hoàng chung lập tức tăng vọt, chấn vỡ toàn bộ Yển Sư khôi lỗi xung quanh!
Những Yển Sư khôi lỗi kia vỡ nát xong lại lần nữa ngưng tụ, từ dưới đất bay lên. Tiết Thanh Phủ đột nhiên nói: "Nhật Nguyệt Điệp Bích, sáu chiêu quy nhất, chính là thần thông."
Trong đầu Tô Vân như có tiếng sấm nổ vang. Sáu chiêu thức của Nhật Nguyệt Điệp Bích Dưỡng Khí Thiên bất giác hiện ra. Sáu chiêu này từng bị hắn phân giải thành ba mươi sáu tán thủ, lúc này hình ảnh ba mươi sáu tán thủ chợt lóe lên trong đầu, rồi lập tức hợp lại thành sáu chiêu!
Ngay sau đó, sáu chiêu thức trong đầu hắn trùng điệp lại làm một.
Hắn bỏ qua chiêu thức võ công, trong đầu chỉ còn lại Khí Huyết Đồ của Nhật Nguyệt Điệp Bích.
Hắn có cảm giác thông suốt sáng tỏ, bèn cất tiếng cười dài: “Thì ra đây chính là thần thông!”
“Coong——”
Tiếng chuông vang vọng. Bên ngoài hoàng chung, một vòng đại nhật và một vầng minh nguyệt xoay tròn quanh nó. Chỉ thấy một luồng sóng xung kích mắt thường có thể thấy được đã chấn nát Yển Sư khôi lỗi của hơn nửa cánh rừng!
Tô Vân tung người bay lên không, bàn tay nắm lấy mũi chuông, miệng chuông hướng xuống dưới, đột nhiên thúc giục Hồng Lô Thiện Biến, Linh Giới Hồng Lô cũng được nhóm lên!
Khí huyết của hắn lập tức cuồng bạo, uy lực thần thông cũng theo đó tăng vọt!
Lại một tiếng chuông vang lên, cả một vùng rừng núi đổ rạp, từng con Yển Sư khôi lỗi bị sóng xung kích kinh hoàng hất tung bay ngược về sau, tan rã ngay trên không trung!
Tô Vân đáp xuống đất, sải bước lao về phía trước. Phía sau hắn, Tiết Thanh Phủ đi theo, buồn bực nói: “Tô sĩ tử, chẳng lẽ Cừu thái thường chưa từng dạy ngươi thần thông sao? Ta thấy ngươi rõ ràng đã tu luyện đến Uẩn Linh cảnh giới, vậy mà một chiêu thần thông cũng không biết.”
Tô Vân lắc đầu: “Lão sư chưa từng dạy.”
Sắc mặt Tiết Thanh Phủ biến đổi: “Đồ đệ ngốc kia của ta theo Cừu thái thường học đạo, chẳng biết học được cái gì. Ta trao đổi đệ tử với hắn, xem ra có hơi thiệt thòi rồi...”
Phía sau, Yển Sư khôi lỗi lại ngưng tụ một lần nữa, bay lượn khắp nơi, nhưng không tìm thấy hai người đâu.
Tô Vân khẽ thở phào. Đúng lúc này, một giọng cười vang lên: “Tiết Thánh Nhân vẫn không ra tay, chắc hẳn là thương thế rất nặng rồi? Ngươi bị lão thần tiên và Thần Vương đả thương nặng, trông thì ra vẻ đạo mạo, nhưng thực chất đã là nỏ mạnh hết đà.”
“Thì ra là Bảo Thiên Tướng.”
Tiết Thanh Phủ cất tiếng cười ha hả: “Bảo Thiên Tướng, ngươi đã biết ta bị thương, sao còn không ra tay?”
Tô Vân nhìn về phía trước, chỉ thấy một vùng bảo quang chiếu rọi cả khu rừng. Một tòa bảo tự cao đến trăm trượng, chiếm diện tích mấy trăm mẫu, bên trong thờ một pho tượng Thiên Tướng bụng phệ, ngồi ngay ngắn ở đó, mọc ra hơn trăm cánh tay, mỗi tay đều cầm một kiện Linh binh, uy phong lẫm liệt!
Thân hình hắn ngồi trong bảo tự mà đầu suýt chạm nóc nhà!
Xung quanh hắn còn có từng Linh Sĩ kỳ dị mọc mấy cánh tay, có kẻ đầu chim mình người, có kẻ đầu thú mình người, đều có nhiều tay nhiều mắt, không phải Nhân tộc, tựa yêu ma mà cũng chẳng giống yêu ma.
Tô Vân bước tới. Tiết Thanh Phủ vẫn giữ nụ cười: “Bảo Thiên Tướng, hôm nay lão hủ sẽ đi xuyên qua bảo tự của ngươi, ta muốn xem ngươi có dám động thủ hay không.”
Tô Vân đi vào trong bảo tự. Bảo Thiên Tướng vẫn ngồi im bất động, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Tô Vân và Tiết Thanh Phủ, dù tay cầm trăm món bảo vật cũng không dám nhúc nhích.
Trong bảo tự, một đệ tử của Bảo Thiên Tướng vừa định bước ra tấn công Tiết Thanh Phủ, thân hình Tô Vân đột nhiên lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt kẻ đó. Hắn nhấc chuông đập xuống, “coong” một tiếng, tên đệ tử kia bị đánh cho đầu rơi máu chảy, chết ngay tại chỗ!
Ánh mắt Tô Vân sắc lạnh quét qua bốn phía, không một ai dám nhìn thẳng vào hắn.
Tô Vân vẩy sạch máu trên tay, dẫn theo Tiết Thanh Phủ sải bước ra khỏi bảo tự.
Trạch Trư: Kêu gọi phiếu đề cử, kêu gọi nguyệt phiếu ~~
Thông báo: Web chuẩn bị đổi tên miền, nên mọi hãy check lại toàn khoản để đăng nhập lại, theo dõi Fanpage Vozer để cập nhật thông tin nhé.
Bạn muốn hóa thân thành nhân vật chính của tiểu thuyết Lâm Uyên Hành? Truy cập ngay SoLuoc.Com để nhập vai trải nghiệp tu tiên nhé.
Đề xuất Voz: Đã nhớ một cuộc đời!