Chương 3820: Thú Thần Đại Yến
"Có lẽ Thần Nữ điện hạ chỉ không muốn thất lễ mà thôi. Dù sao, tiểu tử này vẫn là minh hữu của Địa Phủ chúng ta, không thể để hắn mất mặt được."
Tam Sát Phủ Quân gượng gạo giải thích.
Đại A Tu La, Cường Lương Phủ Quân và những người khác cũng liên tục gật đầu.
Chỉ có thể là khả năng này.
Nếu không, chẳng lẽ Thần Nữ điện hạ lại coi trọng tiểu tử này, đặc biệt ưu ái hắn hay sao?
"Thần Nữ điện hạ."
Thấy Mệnh Vận Thần Nữ chủ động tiến đến chào hỏi, trong mắt Lăng Trần cũng ánh lên vẻ kinh ngạc.
Hiển nhiên, Lăng Trần cảm thấy hắn và Mệnh Vận Thần Nữ chẳng có giao tình gì, hai người chẳng qua chỉ mới gặp mặt một lần, tuyệt đối không thể xem là bằng hữu.
Thế nhưng bây giờ, Mệnh Vận Thần Nữ lại dám trước mặt bao người, bất chấp nguy cơ đắc tội với các thiên kiêu Địa Phủ để đến chào hỏi hắn.
Điều này thật sự khiến hắn bất ngờ.
Hắn đương nhiên không thể biết rằng, Mệnh Vận Thần Nữ đã nhìn thấy quỹ tích vận mệnh của hắn, thấy được cảnh tượng hắn chứng kiến sau khi uống Mệnh Vận Cổ Trà.
Hắn còn tưởng Mệnh Vận Thần Nữ có ý đồ khác, còn về dụng tâm cụ thể là gì, Lăng Trần dĩ nhiên cũng không đoán ra được.
Mệnh Vận Thần Nữ khẽ mỉm cười, rồi đưa ngọc thủ ra hiệu mời: "Thú Thần Đại Yến sắp bắt đầu, mời vào chỗ."
"Đa tạ."
Lăng Trần chắp tay với đối phương, sau đó tiến về phía hội trường.
Không thể không nói, Thú Thần Đại Yến này quả thực là một thịnh yến vô cùng hoành tráng. Giữa yến tiệc trên U Minh sơn, có một dòng linh tuyền khổng lồ chảy từ đỉnh núi xuống, bên trong linh tuyền tỏa ra một luồng năng lượng dao động cực kỳ nồng đậm.
Dòng linh tuyền này được tạo thành từ một dòng chính và mấy chục nhánh phụ. Lăng Trần có thể nhận ra đây là một cổ tuyền của thần mạch U Minh, nước suối trong đó chính là vật liệu cần thiết để luyện chế tiên đan. Không ngờ thứ nước suối trân quý như vậy ở đây lại trở thành một phần của khung cảnh yến tiệc.
Nguyên liệu của yến tiệc đều là những đặc sản hiếm có trong U Minh giới như U Minh cổ thú, thiên tài địa bảo, mà giờ đây lại được bày lên bàn ăn.
Tất cả mỹ vị trân tu của yến tiệc đều được bày trên không trung phía trên linh tuyền, trôi theo dòng nước.
Hai bên linh tuyền bày đầy ghế ngồi, xếp từ trên xuống dưới, rõ ràng là có quy củ, không thể tùy tiện ngồi bừa.
Từ đỉnh núi, dòng nước chảy dài xuống khu vực sườn núi.
Đây là một yến tiệc bên dòng suối thực thụ, mà những chiếc ghế trên đỉnh núi lại là nơi khởi nguồn của linh tuyền, cũng là nơi được thưởng thức yến tiệc đầu tiên, cho nên e rằng không phải ai cũng có thể ngồi.
"Nếu ta đoán không lầm, những ghế này không phải ai muốn ngồi là có thể ngồi, đúng không?"
Lăng Trần nhìn về phía đỉnh núi, nơi đó chỉ có vỏn vẹn năm chiếc ghế.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là những chỗ ngồi tốt nhất.
Thế nhưng, xung quanh đỉnh núi, trong không gian ẩn hiện từng sợi thần liên, rõ ràng là có từng lớp cấm chế phong tỏa, không thể dễ dàng tiếp cận.
"Đương nhiên là phải dựa vào thực lực."
Mệnh Vận Thần Nữ cười nhạt: "Ai có thực lực, người đó có thể ngồi vào ghế trên."
Nghe vậy, Lăng Trần cũng bất giác gật đầu. Bất kể là ở trung ương tinh vực hay U Minh giới, thực lực vĩnh viễn là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường địa vị.
Không lâu sau, một tiếng gầm hùng hồn vang lên, đám người lập tức sôi trào, bởi vì họ đều biết, Thú Thần Đại Yến sắp bắt đầu.
"Bản cung lên trên đó chờ ngươi trước."
Mệnh Vận Thần Nữ nói với Lăng Trần một câu, rồi khẽ điểm mũi chân, thân hình lập tức như một con phượng hoàng ngũ sắc, bay vút lên đỉnh U Minh sơn.
Cùng lúc đó, Diêm La Thần Tử và La Sát Vô Gian cũng gần như đồng thời vọt người bay lên, xông về phía năm chiếc ghế chí cao trên đỉnh núi.
Thế nhưng, cùng lúc ba đại chí tôn thiên kiêu xuất phát, cũng có những cường giả trẻ tuổi khác của Địa Phủ không kìm được mà vọt lên, muốn tranh đoạt hai chiếc ghế chí cao còn lại.
"Ngu muội vô tri."
Tuy nhiên, nhìn mấy bóng người xông ra theo sau ba người Mệnh Vận Thần Nữ, trong mắt Đại A Tu La và Tam Sát Phủ Quân lại ánh lên vẻ mỉa mai.
Điều này khiến Lăng Trần cảm thấy có chút không ổn.
Theo lý mà nói, hai chiếc ghế còn lại kia, Đại A Tu La và những người khác mới là những người có tư cách tranh đoạt nhất, nhưng bọn họ lại không vội xuất phát, điều này vô cùng kỳ lạ.
Phanh phanh phanh!
Khi ba người Mệnh Vận Thần Nữ đến gần đỉnh U Minh sơn, từng sợi thần liên tạo thành cấm chế xuất hiện, nhưng những cấm chế này không gây ra trở ngại quá lớn cho họ.
Ba người lần lượt ra tay, chặt đứt thần liên, xông lên đỉnh núi.
Thế nhưng, mấy cường giả trẻ tuổi xông ra theo sau ba người Mệnh Vận Thần Nữ lại không được thuận lợi như vậy. Bọn họ còn chưa kịp đến gần đỉnh núi đã bị những sợi thần liên của cấm chế quét văng ra ngoài, miệng phun máu tươi rồi rơi xuống.
Quả nhiên.
Mắt Lăng Trần hơi sáng lên, thảo nào Đại A Tu La và những người khác không hề hoảng hốt, hóa ra họ đã chắc chắn rằng những người này không thể đi lên được.
"Lũ ngu xuẩn này, tự cho là có thể nhặt được của hời, nào biết đây không phải là cấm chế thông thường. Cấm chế này có linh tính, không đời nào để cho lũ tôm tép nhãi nhép như bọn chúng có cơ hội lợi dụng."
Tam Sát Phủ Quân chế nhạo.
"Tên nhóc Lăng Trần kia đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, hắn đang chờ cái gì, chẳng lẽ hắn không định tranh đoạt ghế trên đỉnh núi sao?"
Sự chú ý của Cường Lương Phủ Quân lại luôn đặt trên người Lăng Trần, thấy Lăng Trần mãi không động tĩnh, trên mặt cũng lộ ra một tia nghi hoặc.
"Không thể nào."
Đại A Tu La lắc đầu: "Trước đó tiểu tử này ngang ngược đến mức nào, chắc hẳn các ngươi đều đã thấy. Bây giờ người đã đến đây, sao lại không đi tranh năm chiếc ghế đó?"
"Mà thôi, chúng ta quan tâm hắn làm gì? Thực lực bản thân của tiểu tử này cũng chẳng mạnh bao nhiêu, chẳng lẽ các ngươi sợ hắn sao?"
"Sợ tiểu tử này làm gì?"
Tam Sát Phủ Quân và Cường Lương Phủ Quân đều lắc đầu. Trước đó Lăng Trần có thể trấn áp bọn họ hoàn toàn là dựa vào Linh Lung Thiên, còn thực lực của bản thân Lăng Trần chưa chắc đã mạnh hơn Linh Lung Thiên.
Về phần tin tức hai đại Tử Thần Kỵ Sĩ vây quét Lăng Trần, bọn họ lại không tận mắt nhìn thấy. Chuyện này, nghĩ lại cũng chỉ có khả năng là hai vị Tử Thần Kỵ Sĩ đã nhường, nếu không với thực lực của Lăng Trần, làm sao có thể thoát khỏi tay hai đại Tử Thần Kỵ Sĩ?
Huống chi, Thú Thần Đại Yến này là sân nhà của Địa Phủ bọn họ, có ba đại chí tôn thiên kiêu ở trên kia trông chừng, có nhiều thiên kiêu trẻ tuổi của Địa Phủ ở đây nhìn chằm chằm, bọn họ còn có gì phải sợ?
"Rất tốt, vậy hôm nay chúng ta hãy liên thủ đánh tiểu tử này xuống khỏi đỉnh núi, gột rửa nỗi nhục!"
Ánh mắt Đại A Tu La lóe lên dữ dội.
Sở dĩ hắn báo tin tức về Thú Thần Chi Chiến cho Lăng Trần, chẳng phải là để mượn cơ hội này gột rửa nỗi sỉ nhục bị Lăng Trần đánh bại hay sao?
✶ Truyện dịch VN mới nhất tại Vozer ✶
Đề xuất Tiên Hiệp: Mục Thần Ký [Dịch]