"Nhiễm Mẫn! Cút ra đây!"
"Cho ta một lời giải thích!"
"Sao ngươi dám vì tranh công mà hãm hại ta! Sao ngươi dám giết lính của ta!"
Ngô Viễn gầm lên, hai ngàn đại quân đứng trước ổ bảo, dường như muốn trút hết mọi phẫn nộ ra ngoài.
Nhiễm Mẫn cưỡi ngựa đi ra, nhìn thấy hai ngàn đại quân chỉnh tề, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi.
Hắn không thể tin nổi nhìn Ngô Viễn, chỉ vào mặt y nói: "Ngươi, ngươi sao dám tự ý xuất binh! Lương thảo nếu xảy ra chuyện! Mười cái đầu của ngươi cũng không đủ chém!"
Ngô Viễn hừ nói: "Đừng tưởng chỉ có ngươi biết đánh trận, binh lính của Đái Uyên, Tổ Ước và các đại thế gia, toàn bộ đã bị các ngươi vây ở quận thành và ổ bảo, làm gì còn binh lính nào khác chui ra!"
Nhiễm Mẫn gầm lên: "Hồ đồ! Ta vừa mới đấu pháp với một hai ngàn tư binh không biết từ đâu tới!"
Ngô Viễn phất tay áo, nói: "Bớt tìm cớ đi, ta để lại hơn hai ngàn người trông coi lương thảo, cho dù đối phương có một hai ngàn người cũng chẳng sao."
"Ta thấy ngươi hoàn toàn là đang bịa đặt dối trá, Nhiễm Mẫn, tâm ngươi đen quá, vì công lao, thật sự là không từ thủ đoạn a, giết mấy trăm lính lương thảo của ta, hôm nay ngươi không cho ta một lời giải thích, thì đừng hòng lấp liếm cho qua."
Nhiễm Mẫn nhìn y, không nhịn được hít sâu một hơi khí lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta có thể liệu địch, nhưng không thể liệu ta vậy!"
"Người đâu! Truyền lệnh của ta! Sáu trăm kỵ binh toàn bộ xuất động! Lập tức hồi viện đại bản doanh! Nhanh!"
Nói xong, hắn nhìn về phía Ngô Viễn, lạnh giọng nói: "Ngươi nghe cho kỹ đây! Họ Ngô kia! Bây giờ ngươi lập tức quay đầu, nếu giữ được lương thảo, còn chưa đến mức bị chém đầu."
"Nhưng nếu lương thảo mất rồi, làm hỏng đại kế Nam xâm của bệ hạ, đầu của cả tộc ngươi cũng không đủ chém."
Ngô Viễn cũng bị khí trường của đối phương dọa sợ, nhất thời có chút do dự, lớn tiếng nói: "Ngươi, ngươi còn đang giả bộ!"
Nhiễm Mẫn nộ hống: "Ngu xuẩn! Ngu xuẩn vô tri! Ta vĩnh viễn ở đây! Ngươi muốn tính sổ lúc nào cũng được! Lương thảo nếu không còn, cả nhà ngươi đều tiêu đời!"
"Mau đi theo ta a!"
Hắn cưỡi lên ngựa, liền trực tiếp lao về phía Bắc.
Ngô Viễn ngẩn người tại chỗ, lẩm bẩm nói: "Sự tình sao cảm giác không đúng lắm... Nhanh... Nhanh quay đầu!"
Nói đến cuối cùng, y cũng không nhịn được gầm lên.
...
Mà giờ phút này, Đường Vũ đã dẫn theo đại quân, một đường Bắc thượng, xông đến bên ngoài bản doanh lương thảo.
Bọn họ đã bị thám tử rải rác bên ngoài bản doanh lương thảo phát hiện, nhưng điều này đã không còn quan trọng nữa.
Hơn hai ngàn lính còn lại, đại bộ phận đều là bộ đội lương thảo quân nhu, chiến lực có hạn, quân tâm cũng dễ sụp đổ.
Nhưng Tạ Quần vẫn nói: "Cho dù là bộ đội lương thảo quân nhu, chiến lực cũng mạnh hơn chúng ta, chúng ta muốn dùng một ngàn rưỡi đánh bọn họ, hoàn toàn không làm được."
Đường Vũ nhe răng cười nói: "Một ngàn rưỡi? Ai nói chúng ta là một ngàn rưỡi?"
"Chúng ta rõ ràng là năm ngàn năm trăm người!"
Hắn phất tay, trầm giọng nói: "Nổi trống! Thả khói!"
Tạ Quần không nghi ngờ gì, lập tức hạ lệnh nổi trống, đồng thời lửa lớn bùng lên, khói trắng bay lên bầu trời.
Trong đại doanh phía xa, lính Triệu đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Mà ở cách đại doanh năm dặm về phía Đông, Nhiếp Khánh lớn tiếng nói: "Tín hiệu đến rồi! Tín hiệu đến rồi!"
Vương Thiệu khoác chiến giáp, tay cầm trường kích, ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt như đuốc.
Hắn giơ cao trường kích, gầm lên: "Trận chiến sinh tử tồn vong của gia tộc! Được ăn cả ngã về không! Theo ta cùng nhau xông vào chém giết! Đập tan đại doanh lính Triệu! Đốt sạch lương thảo của chúng!"
Vương Thiệu mang theo không chỉ là tư binh của một nhà, mà là tư binh của hai nhà Lang Gia Vương thị và Bành Thành Tào thị, bọn họ đã sớm nhận được thư của Đường Vũ, hoàn thành tập kết.
Mà nay Nhiếp Khánh lại đưa tin, Vương Thiệu liền to gan dẫn theo bốn ngàn tư binh, tiến gần đại doanh, mai phục ở ngoài năm dặm.
Tín hiệu khói trắng đã tới, chứng tỏ thời cơ đã thành.
Bốn ngàn đại quân, toàn tốc tiến lên.
Đường Vũ cũng không vội vã tấn công, mà là kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn đánh cược người trong doanh trại đối phương không dám ra ngoài, vạn nhất là điệu hổ ly sơn chi kế, bọn họ coi như xong đời.
Giờ khắc này, bọn họ là những kẻ giữ của trung thành nhất, chỉ biết tử thủ lương thảo.
Năm dặm đường, đối với đại quân đang toàn tốc tiến lên mà nói, đã chẳng tính là gì.
Chưa đến nửa canh giờ, đại quân Vương Thiệu đã giết tới.
Đường Vũ hít sâu một hơi, nộ hống: "Lúc này giờ phút này! Không cần suy nghĩ quá nhiều! Các huynh đệ! Giết!"
Tổng cộng năm ngàn năm trăm đại quân, từ hai hướng Đông, Nam đồng thời tấn công, binh lính mắt thấy thắng lợi ngay trước mắt, lúc này cũng là khí thế bàng bạc, chiến ý sôi trào.
Mà đối mặt với khí thế như vậy, đám tạp binh giữ lương, lính quân nhu và bộ đội hậu cần liền hoảng loạn.
Đại chiến rốt cuộc bắt đầu!
Những mũi tên mang lửa, bay qua bầu trời, dưới ánh chiều tà chiếu rọi, rực rỡ sinh huy.
Đao binh tương giao, máu tươi văng khắp nơi, xác chết chân tay cụt, tiếng kêu thảm thiết thê lương, chiến đấu ngay từ đầu đã tiến vào giai đoạn gay cấn.
Không có thăm dò, không có dương đông kích tây, chỉ có ngươi chết ta sống.
Địch quân biết, chỉ cần kiên trì, sẽ có viện quân tới.
Mà Đường Vũ và Vương Thiệu biết, thời gian cấp bách, trong thời gian ngắn không hạ được đám người này, chẳng những không phá hủy được lương thảo của đối phương, e rằng ngay cả mấy ngàn người của mình cũng phải bỏ mạng ở đây.
Cho nên đều đã giết đỏ cả mắt, dưới ánh tà dương này, giữa vùng bình nguyên đồi núi này, không ai dám lùi bước.
Đường Vũ cũng gia nhập chiến đấu, xách một thanh đại đao nặng nề, mặc bộ chiến giáp hiếm hoi, xông vào đám người, một đường chém giết.
Sau lưng hắn, Lãnh Linh Dao mặc váy dài màu nguyệt bạch đứng sừng sững, vẫn bảo vệ Đường Vũ.
"Đại ca! Đại ca!"
Ở phía xa, Vương Thiệu múa may trường kích trong tay, gầm lên: "Xa cách hơn một năm, đại ca càng ngày càng có phong thái."
Đường Vũ không kìm được cười to, Vương Thiệu bây giờ coi như ngoan rồi, biết gọi đại ca rồi.
Xem ra, sự trầm lắng và tôi luyện hơn một năm qua, đã khiến hắn trầm ổn hơn rất nhiều, sự khinh suất và ngông cuồng trên người cũng bớt đi không ít, cả người trưởng thành rồi.
Đường Vũ nói: "Bớt nói nhảm! Giết sạch! Tổ chức người của ngươi đập nát kho lương! Phóng hỏa đốt lương!"
"Không thành vấn đề! Đã sớm chuẩn bị xong rồi!"
Vương Thiệu phất tay, quân kỳ lay động, từng đội binh lính gánh dầu trẩu đi tới, tạt lên kho lương, hoặc là trực tiếp tạt vào trong, sau đó châm lửa đốt.
Dưới sự trợ giúp của dầu trẩu, ngọn lửa trong nháy mắt bùng lên.
Dưới ánh chiều tà chiếu rọi, nơi này khắp nơi đều là màu đỏ.
Máu tươi màu đỏ, đôi mắt màu đỏ, ngọn lửa màu đỏ, đao kiếm màu đỏ.
Cuộc chém giết tàn khốc vẫn đang tiếp tục, lính Triệu rốt cuộc bắt đầu tan tác bỏ chạy.
Cho dù tố chất của bọn họ không tệ, cũng không chịu nổi cường độ chiến đấu kiểu này, nhất thời vô số người vứt mũ cởi giáp chạy trốn.
Đường Vũ cũng không hạ lệnh truy đuổi, mà là toàn lực châm lửa, trợ lửa, tất cả lấy việc phá hủy lương thảo làm trọng.
Ráng chiều đầy trời, lửa cháy khắp đất, trận chiến hội sư này, nhẹ nhàng vui vẻ đầm đìa.
Phía sau có người cưỡi ngựa tới, lớn tiếng nói: "Báo! Báo! Nhiễm Mẫn dẫn sáu trăm kỵ binh giết tới! Nhiều nhất nửa canh giờ nữa là đến!"
Vương Thiệu cười to nói: "Sáu trăm tên? Đến hay lắm! Làm thịt hắn!"
Đường Vũ nhíu ngươi, sáu trăm kỵ binh, là thân vệ quân của Nhiễm Mẫn, sức chiến đấu rốt cuộc thế nào, hắn còn chưa rõ.
Nhưng nghĩ đến chiến tích của Nhiễm Mẫn được ghi chép trong lịch sử kiếp trước, Đường Vũ vẫn quyết định thôi đi, đám tư binh này sức chiến đấu quá yếu, vạn nhất bị đối phương xung phong mấy cái, giết cho vỡ mật và tan nát quân tâm.
Thì mẹ nó xong phim.
"Rút!"
Đường Vũ gầm lên: "Đừng do dự! Nhiệm vụ đã hoàn thành! Nên đi rồi!"
"Truyền lệnh của ta! Tất cả mọi người hướng về phía Bắc! Giết tới Duyện Châu!"
"Ta ngược lại muốn xem xem, Nhiễm Mẫn là đuổi theo ta, hay là đánh Tiêu Quận!"
Đại quân trong biển lửa, đi về phía Bắc.
Vương Thiệu cũng rốt cuộc đi tới trước mặt Đường Vũ, hắn không do dự, trực tiếp quỳ một chân xuống, ôm quyền nói: "Đại ca!"
Đường Vũ một tay đỡ hắn dậy, vỗ mạnh vào vai hắn, nói: "Tốt lắm, bây giờ coi như ra dáng rồi đấy."
"Còn nhớ trong tử lao, chúng ta đã nói gì không?"
Vương Thiệu hưng phấn nói: "Bắc phạt!"
Đường Vũ nói: "Đúng! Bắc phạt! Chúng ta bây giờ sẽ Bắc phạt!"
"Trận này cắt đứt lương thảo của địch, có thể nói là kế rút củi dưới đáy nồi, thế thái chiến cục sẽ hoàn toàn thay đổi."
"Đến đây, Thạch Hổ chỉ có hai lựa chọn, hoặc là tấn công mạnh vào ổ bảo, Tiêu Quận, hoặc là rút về Duyện Châu."
"Nhưng hắn đã không còn đường lui nữa rồi, bốn vạn người xuất chinh, đằng sau là tâm huyết và sự trả giá của vô số người, cái giá quá lớn, khiến hắn trong thời gian ngắn không thể tổ chức cuộc xuất chinh như vậy nữa."
"Vương Đôn tạo loạn ở phương Nam, thời cơ ngàn năm có một, hắn e rằng chưa chắc có đường lui a!"
Vương Thiệu lần đầu tiên đánh trận, đã đánh thắng một trận lớn như vậy, tâm trạng thực sự vui vẻ.
Hắn không nhịn được kích động nói: "Vậy thì đánh! Nếu hắn ở lại! Chúng ta sẽ khô máu với hắn!"
Đường Vũ chậm rãi nói: "Hắn nếu đi, ngược lại không mất đi sự sáng suốt."
"Hắn nếu cứ khăng khăng muốn đánh..."
"Ta sẽ giữ mạng hắn lại!"