Chương 337: Mỹ Nhân Kế
Thành Đô, đại điện Đông Cung, ca múa thái bình.
Một bữa tiệc đang diễn ra, đây là bữa cơm Thái tử Lý Ban mời chư vị trọng thần sau khi hoàn thành một vòng nghị chính mới, bàn chuyện quốc gia đại sự, cũng nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Rượu qua ba tuần, tiết mục bắt đầu.
Những ngày tháng hưởng lạc thế này mọi người đã quá quen, chẳng cảm thấy có gì bất ngờ.
Thế nhưng, Lý Ban lại đứng dậy, cười nói: "Chư vị, hà tất phải bày ra vẻ mặt chán chường thế kia? Tiết mục chính còn ở phía sau cơ mà."
"Ba ngày trước, ta kết giao được với một nữ tử giang hồ đến từ phương Bắc, nghe nói là Thánh nữ của một tông môn võ lâm nào đó, có thể nói là dung mạo như tiên, đẹp tuyệt trần gian."
"Hôm nay may mắn, dưới sự khẩn cầu năm lần bảy lượt của ta, nàng ấy nguyện ý biểu diễn một bộ kiếm pháp cho mọi người xem."
Có lão thần cười nói: "Thái tử điện hạ đã nói dung mạo như tiên, vậy bọn ta phải mở mang tầm mắt rồi."
Lý Ban lập tức vỗ tay.
Thế là, một nữ tử mặc váy đỏ, cầm một thanh mộc kiếm từ ngoài cửa nhẹ nhàng bay vào, tà áo bay bay, tóc xanh tung bay, tựa như tiên tử thi triển kiếm pháp. Mà kiếm pháp này lại giống như đang múa, tư thái ưu mỹ, khiến người ta trầm trồ.
Thân hình tuyệt mỹ, cộng thêm lớp trang điểm yêu kiều kia, ngũ quan tinh xảo, trong nháy mắt khiến mọi người có mặt đều ngẩn ngơ.
Lý Khuyết đã đến tuổi trung niên, vốn dĩ chẳng hứng thú gì với mấy tiết mục này, dù sao nữ nô trong nhà hắn múa đều không mặc quần áo.
Nhưng giờ phút này nhìn thấy nữ tử váy đỏ, mặt hắn lập tức đỏ bừng.
Đàn bà, đây mới là đàn bà!
Đám đàn bà ở nhà đâu có tính là người, rõ ràng là một lũ heo nái biết đi bằng hai chân.
Ông đây sống bao nhiêu năm nay, mới lần đầu tiên thấy được tuyệt sắc nhân gian bực này.
Hắn nhất thời nhìn đến mê mẩn, chén rượu trong tay rơi xuống lúc nào không hay.
Mà Hỉ Nhi thu hết mọi chuyện vào mắt, trong lòng lại cười khẩy.
Vương Mãnh cái tên khốn kiếp này, Đường Vũ bảo ta đi tìm hắn, ta cưỡng ép bắt hắn đến, kết quả hắn còn không phục, nói cái gì mà muốn đấu với Đường Vũ một trận, nếu thua mới cam tâm tình nguyện quy phục.
Đáng hận thật, uy hiếp dụ dỗ đều không sợ, còn nói cái gì mà dù có trói hắn sang đó, hắn cũng không hiến một kế, không ra một sách nào.
Được thôi, vậy thì đấu!
Ta không tin Đường Vũ không thắng nổi ngươi!
Bảo ta đi quyến rũ Lý Khuyết giúp Lý Việt á?
Hứ! Bà đây mới không ngu thế!
Đợi ta mê hoặc cái tên Lý Khuyết này xoay như chong chóng, ta sẽ bảo hắn giúp Lý Kỳ, giúp Đường Vũ!
Nàng múa kiếm xong, cuối cùng còn cố ý ném cho Lý Khuyết một cái liếc mắt đưa tình, rồi mới thong dong rời đi.
Và cái liếc mắt này, trực tiếp khiến Lý Khuyết đứng bật dậy, suýt chút nữa thì đi theo luôn.
Lý Ban nhìn thấy cảnh này, không khỏi nheo mắt cười.
...
Ánh nắng chan hòa, trong đình nghỉ mát bên cạnh thao trường, Lý Kỳ vừa uống nước vừa nhìn tân binh thao luyện, mặt đầy vẻ hưng phấn.
Uống nước xong, dùng nước lạnh rửa mặt một cái, mát mẻ hơn nhiều, cơn hưng phấn cuối cùng cũng dịu xuống.
Hắn không nhịn được hỏi: "Tiên sinh, ta thấy binh lính bên Lý Việt hình như có chút động tĩnh đấy, có vẻ đang chuẩn bị chiến đấu, hơn nữa đã có thám tử bắt đầu mò mẫm về phía tây, dường như sắp hành quân rồi."
Đường Vũ nói: "Tình báo chính xác không?"
Lý Kỳ gật đầu nói: "Cực kỳ chính xác, nhưng ta đoán không ra bọn họ muốn làm gì, chẳng lẽ trực tiếp tấn công Thành Đô sao? Bọn họ còn dũng mãnh hơn cả ta?"
Đường Vũ cười cười, nói: "Bởi vì hắn biết Lý Ban sắp động thủ rồi, hơn nữa thậm chí còn biết thời gian động thủ chính xác."
Lần này Lý Kỳ trực tiếp biến sắc, trừng mắt nói: "Tại sao? Hắn chẳng lẽ còn có thể cấu kết với Lý Ban? Không thể nào, lập trường của bọn họ là tử địch mà, trừ phi... trừ phi..."
Lý Kỳ như nghĩ thông suốt điều gì, lớn tiếng nói: "Ta biết rồi! Ngũ đệ muốn làm Hoàng hậu! Làm Hoàng hậu của Lý Ban! Bọn họ thực sự hợp tác rồi! Ông đây xong đời rồi!"
Đường Vũ ôm lấy ngực.
Hắn thực sự muốn đánh chết cái tên Lý Kỳ ngu ngốc này!
Nhưng hắn phải nhịn.
Hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: "Điện hạ, chớ hoảng, để ta phân tích kỹ càng cục diện hiện nay cho ngài nghe."
Lý Kỳ vội nói: "Tiên sinh mời nói! Cục diện có phải rất nguy hiểm rồi không!"
Đường Vũ nói: "Nghe ta từ từ nói đây."
"Hiện nay ảnh hưởng đến cục diện Thành Đô, chẳng qua chỉ có vài người."
"Điện hạ ngài, Lý Việt, Lý Ban, Quận thú Thành Đô Lý Khuyết, còn có cha con Lý Tương Lý Thọ."
"Chúng ta nói từ Lý Ban trước."
Đường Vũ uống một ngụm nước, nhuận giọng rồi mới chậm rãi nói: "Lý Ban danh không chính, ngôn không thuận, lại không có tài nguyên. Đối mặt với việc các ngài điên cuồng chuẩn bị chiến tranh, đối mặt với việc Lý Hùng bệnh tình ngày càng nặng, trong lòng hắn có thể không hoảng sao? Dám không hoảng sao?"
"Dù sao hắn không có binh mà, mọi hy vọng đều dựa cả vào việc Lý Khuyết ủng hộ hắn."
"Nếu Điện hạ là Lý Ban, sẽ làm thế nào?"
Lý Kỳ nói: "Đương nhiên là liều mạng rồi, giết Hoàng đế trước, rồi giết Lý Khuyết, có binh rồi thì giết các hoàng tử và đại thần khác, cuối cùng làm Hoàng đế."
Mẹ kiếp ngài tưởng đang chơi game đấy à, giết Hoàng đế và Lý Khuyết xong còn nổ ra được hai vạn lính chắc?
Đám võ tướng đi theo Lý Khuyết mấy chục năm dưới trướng hắn, không băm vằm Lý Ban ra thành thịt vụn mới lạ!
Đường Vũ phát hiện ra rồi, nói chuyện với Lý Kỳ không thể để hắn chen ngang, chỉ có thể tự mình nói thẳng.
Thế là hắn trịnh trọng nói: "Lý Ban chắc chắn không dám ngồi chờ chết, hắn dù thế nào cũng phải làm chút gì đó, mà con đường thích hợp nhất là... nhân lúc các ngài còn chưa kịp phản ứng, nhân lúc cục diện chưa hoàn toàn tồi tệ, lập tức lên ngôi Hoàng đế."
"Nhưng Bệ hạ vẫn chưa chết, ông ấy sẽ lập tức thoái vị sao? Chuyện đó là không thể."
"Cho nên Lý Ban chỉ có một cách, là thí quân để lại di chiếu."
"Sáng tuyên bố Hoàng đế bệnh chết, trưa công bố di chiếu Hoàng đế, chiều thì đăng cơ."
"Lý Khuyết không nghi ngờ thì tự động thành người của Lý Ban. Nếu Lý Khuyết nghi ngờ, thì đổ tội lên đầu một phi tần nào đó, để Lý Khuyết giết cho hả giận."
Lý Kỳ giận dữ nói: "Lý Ban hắn dám! Hắn định vu oan cho phi tần nào! Mấy bà đó đều xinh đẹp lắm đấy!"
Đường Vũ trực tiếp lờ đi.
Hắn lại uống một ngụm nước, nói: "Đây là con đường Lý Ban muốn đi, nhưng hắn chưa chắc có cái gan đó."
"Vì vậy, lại dính dáng đến cha con Lý Tương, Lý Thọ."
"Bọn họ không đời nào muốn Lý Ban làm Hoàng đế, vì sau khi Lý Ban lên ngôi, tất nhiên phải ra tay với quyền quý tông thất để bảo vệ sự thống trị của hoàng quyền, dù sao hắn không có sức ảnh hưởng như Lý Hùng, có thể khiến tất cả mọi người nghe lời."
"Vậy làm sao để Lý Ban không làm Hoàng đế được?"
"Rất đơn giản, giả vờ ủng hộ hắn, xúi giục thậm chí ép buộc Lý Ban làm, đến lúc đó các ngài lại đánh tới. Bất kể ai thắng, cha con Lý Tương đều có công phò tá, tước vị chỉ tăng không giảm, lại có thể nắm quyền mấy chục năm nữa."
"Cho nên Điện hạ, Lý Việt biết thời gian, chúng ta chỉ cần đi theo Lý Việt vào thành, đến lúc đó tranh thủ Lý Khuyết là được."
"Chúng ta binh hùng tướng mạnh, đâu phải thứ Lý Việt có thể so sánh? Lý Khuyết không ủng hộ hắn, hắn chỉ là phế vật."
Lý Kỳ nói: "Tiên sinh, ngài nói rất có lý, nhưng mà... tại sao Lý Khuyết lại ủng hộ ta chứ?"
Đường Vũ cười nói: "Theo tình báo của Điện hạ, Lý Khuyết là kẻ háo sắc, đúng không?"
Lý Kỳ gật đầu: "Đương nhiên! Có lúc hắn còn mời ta đến phủ hắn chơi cùng nữa cơ! Chúng ta là đồng đạo!"
Đường Vũ nói: "Vậy Lý Khuyết có thiên vị một gã đàn ông giống đàn bà không?"
Mắt Lý Kỳ sáng lên, cười nói: "Thảo nào Lý Khuyết hình như vẫn luôn không thích Lý Việt lắm, cơ mà... chuyện này hình như... không chắc chắn lắm nhỉ."
Đường Vũ ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Vậy ta cho ngài xem một cái chắc chắn!"
Hắn trực tiếp vỗ tay, phía sau ánh trắng lóe lên, Chúc Nguyệt Hi đã nhẹ nhàng xuất hiện.
Lý Kỳ liếc mắt nhìn một cái, sau đó bật dậy, hai mắt trừng to hơn mắt trâu, cả người run lên bần bật.
Đường Vũ cười nói: "Nếu ta dùng mỹ nhân kế, ngài nghĩ Lý Khuyết có đỡ nổi không?"
Lý Kỳ nuốt nước miếng, lẩm bẩm: "Thế thì đỡ thế đéo nào được, sao mà đỡ nổi, đến ta còn... ta chưa từng thấy người đàn bà nào đẹp thế này!"
Đường Vũ nói: "Cho nên ta nghĩ Điện hạ đã hiểu rồi, chúng ta chiếm hết ưu thế, chúng ta tất thắng!"
Lý Kỳ do dự một chút, hạ giọng nói: "Ta... ta không làm Hoàng đế nữa, ta chỉ muốn nàng ấy thôi, có được không?"
Á! Mẹ kiếp... ngài tán gái đúng là khô máu thật đấy à?
Đường Vũ suýt chút nữa thì tức chết.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Thánh Vương [Dịch]