Chương 36: Oan Gia

Chương 36: Oan Gia

Ăn cơm, sau đó luyện công, cùng Hỉ Nhi đả tọa, thuận tiện đấu võ mồm.

Tiếp đó lại là ăn cơm, đả tọa, luyện công, đấu võ mồm.

Cả ngày Tạ Thu Đồng đều không qua quấy rầy, cũng không giục chuyện kinh văn.

Buổi tối vẫn là tiết mục quen thuộc, chỉ là Hỉ Nhi lần này học khôn rồi, nàng kẹp chăn lại trước, tránh lăn về phía Đường Vũ.

Đường Vũ cũng cuối cùng buồn ngủ, ngã đầu là ngủ say, ngủ dậy phát hiện hai người ôm nhau, quả nhiên lại ăn đòn, đau đến mức Đường Vũ hét toáng lên.

"Hôm nay tăng cường độ!"

Hỉ Nhi giận đùng đùng nói: "Phải làm cho đan điền hoạt động, vận chuyển ra chu thiên."

Đường Vũ căn bản không có nội lực, toàn dựa vào Hỉ Nhi truyền công, cưỡng ép xung khai kỳ kinh bát mạch, nỗi đau đớn trong đó khó mà chịu đựng, giống như có tua vít chọc ngoáy trong cơ thể vậy.

Nhưng Hỉ Nhi thực sự quá lắm mồm, ép Đường Vũ không thể không cắn răng kiên trì.

"Được không đấy? Không được thì nói không được đi!"

"Thế này mà là đàn ông à, chẳng được tích sự gì."

"Mới kiên trì một lúc, đã mềm nhũn ra rồi."

"Thẳng cái eo lên? Ngươi cứng không nổi sao?"

"Bộ dạng thì giống người đấy, sao mà ngoài mạnh trong yếu thế?"

Kiểu công kích ngôn ngữ này thực sự rất hữu dụng, Đường Vũ liều cái mạng già, cũng phải cưỡng ép chịu đựng áp lực, tuyệt đối không thể để con ma nữ Hỉ Nhi này coi thường được.

Thời gian cứ thế trôi qua, tiến bộ của Đường Vũ cũng rất nhanh, vào ngày thứ tám, tự mình làm được vận chuyển chu thiên, tạo ra luồng nội lực đầu tiên cho mình.

"Quá phế vật! Quá chậm!"

Hỉ Nhi không nhịn được mắng: "Ngày thứ tám rồi mới học được vận chuyển chu thiên! Ngươi biết ta mất bao lâu không? Bảy canh giờ!"

"Sao ngươi ngốc thế hả? Đã bảo là phải trầm tâm ngưng thần, tâm ngươi sao không tĩnh lại được?"

"Một chút ngộ tính cũng không có sao! Khó hiểu lắm à! Đi cảm nhận nội lực đan điền của mình khó lắm à!"

Đường Vũ không nói nên lời, bởi vì qua mấy ngày đấu võ mồm này, hắn phát hiện Hỉ Nhi thực sự là một thiên tài, chín tuổi tập võ, mười tuổi giết người, mười ba tuổi đã trở thành đệ nhất nhân dưới hai mươi tuổi của Cực Lạc Cung.

Năm mười sáu tuổi, nàng đã đánh ra uy danh hiển hách trên giang hồ, trở thành kẻ mạnh nhất thế hệ trẻ.

Mười tám tuổi, nàng trong vòng nửa tháng đánh bại bảy vị cường giả cấp tông sư, trở thành cường giả đếm trên đầu ngón tay trong thiên hạ.

Thế thì so cái rắm gì với cô ta a.

Nhưng đấu võ mồm tuyệt đối không thể nhận thua!

Đường Vũ nói: "Cô rất mạnh, nhưng không bằng Lãnh Linh Dao."

"Đánh rắm!"

Hỉ Nhi trực tiếp nổi giận, một tay túm lấy tai Đường Vũ, lớn tiếng nói: "Ngươi nghe cho kỹ đây! Cô ta căn bản không phải đối thủ của ta! Hôm đó là có ba người khác giúp cô ta!"

"《 Thánh Tâm Quyết 》 của cô ta căn bản chưa luyện đến nơi đến chốn, cậy vào tài nguyên của Thánh Tâm Cung tốt, mới miễn cưỡng có trình độ hôm nay, đơn đả độc đấu bà nương chơi chết cô ta!"

Đường Vũ nhún vai nói: "Cô ta lại không ở đây, dù sao cô nói thế nào mà chẳng được."

"Ngươi cứ đợi đấy!"

Hỉ Nhi nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi tưởng ta không thù dai sao! Đợi lần sau gặp cô ta, ta trực tiếp phế cô ta."

"Ta phế cô ta, ném lên giường ngươi cho ngươi chơi."

Trong lòng Đường Vũ khẽ động, không nhịn được cười nói: "Như vậy không tốt lắm đâu nhỉ?"

Hỉ Nhi nói: "Có gì không tốt? Cô ta chẳng phải đối xử với ta như thế sao? Cô ta được xưng là đệ nhị mỹ nữ võ lâm, dung mạo ngươi cũng thấy rồi, đích xác có vài phần nhan sắc."

"Ta ngược lại muốn xem xem, người phụ nữ đạm nhiên như nước thế này, ở trên giường có phải là cái dạng oa oa kêu không!"

Đường Vũ xoa tay nói: "Cô tà ác quá, ta tuyệt đối sẽ không cùng cô thông đồng làm bậy, nhưng mà dáng người cô ta có phải rất đẹp không?"

Hỉ Nhi hừ nói: "Chắc chắn không bằng ta! Ngươi hỏi cái này làm gì? Chẳng lẽ ngươi thực sự có ý với cô ta? Vương bát đản, người ta là đại đệ tử danh môn chính phái, ngày ngày làm việc tốt đấy, sao ngươi nhẫn tâm muốn hại cô ta? Ngươi đúng là súc sinh!"

Mẹ kiếp!

Đường Vũ giận rồi, sao lời hay ý đẹp đều bị cô ta nói hết thế.

Hắn nghiến răng nói: "Ta không có hứng thú với cô ta, nhưng dạy dỗ loại ma nữ như cô, thì lại rất có hứng thú, tối nay cô tốt nhất đừng ngủ say quá, cẩn thận ta lột sạch cô đấy."

Hỉ Nhi trực tiếp xé áo mình, lớn tiếng nói: "Đến a! Ngươi bây giờ đến luôn đi! Bà nương cho dù tự mình lột sạch, ngươi dám động vào một cái không!"

Đường Vũ nhìn nàng không nói gì.

Hỉ Nhi thì híp mắt nói: "Suýt chút nữa mắc mưu ngươi rồi nha."

Nàng kéo áo lên, ghé mặt sát vào Đường Vũ, vươn tay véo cằm hắn, cười nói: "Ngươi thấy ta thế nào?"

Đường Vũ nói: "Ngoài có vài phần nhan sắc, những cái khác đều chẳng ra sao."

Hỉ Nhi ghé miệng vào bên tai hắn, quyến rũ nói: "Muốn hay không... dạy dỗ ta? Hung hăng chà đạp ta? Nếu muốn, ta có thể thỏa mãn ngươi nha."

Đường Vũ không nhịn được nói: "Thật không?"

"Bốp!"

Hỉ Nhi tát một cái vào gáy hắn, lớn tiếng nói: "Ngươi còn dám nghĩ thế thật à! Ngươi có cần mặt mũi không!"

Đường Vũ gầm lên: "Cô quyến rũ ta, cô mới không cần mặt mũi."

Hỉ Nhi lại cười lên: "Ta là ma nữ mà, quyến rũ người là việc ta nên làm..."

"Đường Vũ a, ngươi nếu thực sự muốn... thực ra cũng được nha, chỉ cần... ngươi giúp ta giết Lãnh Linh Dao, ta liền gả cho ngươi!"

Đường Vũ nhún vai nói: "Cảm ơn, nhưng không cần, cưới loại phụ nữ như cô, ta chắc chắn xui xẻo tám đời."

Nụ cười của Hỉ Nhi cứng lại, nhìn hắn, một câu cũng không nói.

Đường Vũ theo bản năng lùi lại một bước, vội vàng nói: "Đều là đùa thôi, không được giận ta, càng không được đánh người!"

Hỉ Nhi cười lạnh nói: "Ai thèm đánh loại ngu ngốc như ngươi! Bà nương đói rồi! Đi kiếm chút đồ ăn đến đây!"

"Còn nữa, ta muốn uống nước lê, phải lạnh."

Đường Vũ cười gượng hai tiếng, nhanh chóng xuống dưới bảo người giúp nàng chuẩn bị đồ ăn thức uống.

Uống được nước lê mát lạnh, tâm trạng Hỉ Nhi tốt hơn nhiều.

Nàng thản nhiên nói: "Nhiều nhất là bảy tám ngày nữa, ta sẽ khôi phục đỉnh phong, ngươi cũng coi như có chút thành quả rồi."

"Sau này ngươi tự mình luyện cho tốt, có bao nhiêu tạo hóa xem bản lĩnh của ngươi thôi."

"Ta dù sao cũng phải về rồi, ta nhớ sư phụ rồi."

Đường Vũ cau mày nói: "Cô e là tạm thời không về được, cô đừng quên, tối hôm đó Tạ Thu Đồng nói rồi, muốn cô giúp cô ấy làm một việc."

Hỉ Nhi nói: "Ta không đồng ý, là ngươi đồng ý."

Đường Vũ ngẩn ra, lẩm bẩm: "Vậy nếu cô chạy, ta tiêu đời a."

Hỉ Nhi nhún vai, nói: "Vậy liên quan gì đến ta? Ta cũng đâu nợ ngươi, đồ ngốc như ngươi, chết đi mới tốt."

Đường Vũ nói: "Cái đó... dù sao ta cũng sắp chết rồi, cô có thể cho ta chiếm chút tiện nghi không?"

Hỉ Nhi nghi hoặc nói: "Tiện nghi gì?"

Đường Vũ chỉ chỉ ngực nàng, nói: "Cô biết đấy, ta từ nhỏ đã không có mẹ..."

Hỉ Nhi hai tay bóp cổ hắn, nghiến răng nói: "Kẻ vô sỉ, ta bây giờ bóp chết ngươi!"

Đường Vũ vội vàng nói: "Không trách ta! Ai bảo cô mặc loại quần áo này, suốt ngày phồng lên!"

Hỉ Nhi nói: "Đó chẳng phải là Tạ Thu Đồng cố ý chơi ta sao!"

Đường Vũ hét lên: "Kinh văn! Kinh văn a! Ta còn chưa đưa kinh văn cho cô!"

Hỉ Nhi buông hắn ra, chỉ vào bàn sách nói: "Bây giờ viết ngay! Suýt chút nữa quên mất vụ này!"

Đường Vũ nói: "Ta không biết mài mực."

Hỉ Nhi trừng mắt nói: "Ngươi không phải định, bảo ta mài mực cho ngươi chứ? Ngươi coi ta là nha hoàn à!"

Đường Vũ nói: "Dù sao cũng không biết."

"Ngươi... đợi viết xong kinh văn, ta sẽ giết ngươi!"

Nàng xoay người, hầm hầm đi mài mực.

Đường Vũ cầm bút lông, từ từ viết.

"Chữ xấu thật..."

Hỉ Nhi thuận miệng nói một câu, liền nhìn vào nội dung hắn viết.

"Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách..."

Nàng lẩm bẩm, đọc, dần dần có chút si mê.

Đề xuất Voz: Ước gì.....
BÌNH LUẬN