Chương 190: Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa

Tiếng nói truyền vang khắp võ đạo quảng trường, khiến đám đông đều ngây người như phỗng.

Lời nói này của Hoa Vân Hà cực kỳ ngang ngược, trực tiếp đưa ra lời lẽ sắt đá, nói Vạn Thú Hỏa thuộc về Sở Hành Vân, còn lệnh cho Ân Thiên Thành cứ thế rời đi, thật sự không hề xem Ân Thiên Thành ra gì.

"Hoa Vân Hà, ngươi đừng khinh người quá đáng!" Ân Thiên Thành nổi giận gầm lên một tiếng: "Lai lịch Vạn Thú Hỏa này chắc hẳn ngươi cũng đã rõ, thuộc về ai, không thuộc về ai, còn chưa đến lượt ngươi định đoạt."

"Vả lại, thân thế của Sở Hành Vân, ngươi rõ hơn bất kỳ ai, ta khuyên ngươi cũng đừng thân cận với hắn quá mức, nếu không thì, Lăng Tiêu Vũ Phủ sớm muộn cũng sẽ đi vào vết xe đổ năm đó!"

Thân thế?

Vết xe đổ năm đó?

Sở Hành Vân bén nhạy bắt được hai từ ngữ này, trong lòng hơi chấn động, chẳng lẽ Hoa Vân Hà cũng biết chuyện năm đó!

"Ta Hoa Vân Hà hành sự thế nào, còn chưa đến lượt ngươi dạy dỗ ta!"

Hoa Vân Hà lạnh lùng đáp lại, đôi mắt không chút sợ hãi, cao giọng nói: "Bây giờ, ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất, ngươi cùng ta đại chiến một trận, nếu ngươi thắng, ta tuyệt đối không can thiệp nửa lời; thứ hai, buông Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa xuống, và dẫn theo đệ tử Vân Mộng Vũ Phủ của ngươi, lập tức rời khỏi nơi đây, nếu không, giữa hai Vũ Phủ ta và ngươi, vậy khai chiến đi."

Uy hiếp.

Uy hiếp lạnh lùng đến cực điểm.

Cả gương mặt Ân Thiên Thành đều biến thành màu gan heo. Hoa Vân Hà ngay trước mặt tất cả mọi người, bất chấp để hai Phủ khai chiến, cũng phải bảo vệ Sở Hành Vân, còn khiến hắn mất mặt đến vậy.

Đây quả thực là leo lên mặt hắn, hung hăng chà đạp lên lòng tự ái của hắn.

"Phủ chủ từ trước đến giờ không nhúng tay vào những chuyện vụn vặt này, vì sao hôm nay vừa mở lời, lại quyết đoán đến thế?" Thiết Vô Tâm trên mặt có vẻ kinh hãi không ngừng, cảm giác Hoa Vân Hà giống như đã đổi thành một người khác.

Nghe vậy, tim Sở Hành Vân hơi trùng xuống, nhìn về phía Hoa Vân Hà, trong mắt lóe lên từng đợt tinh mang, tựa như đang suy nghĩ sâu xa.

"Hoa Vân Hà, sau này ngươi nhất định sẽ vì chuyện này mà hối hận!"

Ánh mắt Ân Thiên Thành chớp động không yên, phất tay một cái, ném Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa tới trước mặt Hoa Vân Hà, hơi nghiêng người đi, lập tức mang theo Ân Nhược Trần đang hôn mê rời khỏi võ đạo quảng trường, biến mất không còn dấu vết.

"Phủ chủ!"

Một đám đệ tử Vân Mộng Vũ Phủ lập tức thất thanh kêu lên, nào dám nán lại lâu, lập tức theo sát bước chân Ân Thiên Thành, hoảng loạn rời khỏi nơi này, bộ dạng vô cùng chật vật.

Chỉ chốc lát, toàn bộ võ đạo quảng trường, chỉ còn lại người Lăng Tiêu Vũ Phủ.

"Vẫn là kẻ yếu bị bắt nạt như thường."

Hoa Vân Hà lạnh giọng cười, thu Vũ Linh vào cơ thể, búng ngón tay một cái, đưa Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa cho Sở Hành Vân, nói: "Ngươi chiến thắng Ân Nhược Trần, giữ thể diện cho Lăng Tiêu Vũ Phủ, Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa này, là của ngươi."

Mọi người thấy Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa, trong lòng đều tràn đầy hâm mộ.

Bất quá, chỉ là hâm mộ chứ không đố kỵ.

Sở Hành Vân cùng Ân Nhược Trần giao chiến một trận, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ, đều bị thực lực cường đại của Sở Hành Vân làm cho khuất phục, đương nhiên sẽ không còn có lòng đố kỵ.

"Tạ Phủ chủ." Sở Hành Vân hơi sững sờ, cất Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa vào nhẫn trữ vật, chợt, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hoa Vân Hà, đôi mắt liên tục lóe lên tinh mang.

Thế nhưng, đúng lúc hắn định đặt câu hỏi, giọng nói của Hoa Vân Hà trực tiếp vang lên trong đầu Sở Hành Vân, nói: "Ta biết trong lòng ngươi tràn đầy nghi ngờ, đợi ngươi hoàn toàn khôi phục, hãy tới Lăng Tiêu Các tìm ta, ta sẽ từng điều giải đáp cho ngươi."

"Được." Sở Hành Vân gật đầu đáp lại. Hiện tại hắn liên tục thúc giục Vạn Thú Hỏa, thân thể quả thực đang suy yếu, cũng chỉ có thể tạm thời nén những nghi ngờ trong lòng xuống.

Mọi người thấy mọi chuyện đã kết thúc, cũng không nán lại lâu, tụm năm tụm ba rời đi.

Nhưng bọn họ biết, chuyện vừa rồi, rất nhanh sẽ tạo thành một cơn bão táp, quét khắp cả Hoàng Thành.

Sở Hành Vân với tư cách Hội chủ Vân Đằng Thương Hội, vốn đã bị vô số người chú ý. Hôm nay, hắn đại diện Lăng Tiêu Vũ Phủ, chiến thắng Ân Nhược Trần không ai sánh bằng, thậm chí suýt chút nữa dẫn đến chiến tranh giữa hai Đại Vũ Phủ.

Chuyện này, chưa nói đến Hoàng Thành, một khi tin tức lan truyền ra ngoài, e rằng cả Lưu Vân Hoàng Triều cũng sẽ chấn động!

***

Lúc này, trong đình viện.

Sở Hành Vân vừa về đến phòng, liền tiến vào không gian Luân Hồi Thạch.

Cả người ngâm mình trong Huyết Trì. Từng luồng Sinh Mệnh Chi Lực tinh thuần bao phủ lấy, thẩm thấu qua lỗ chân lông, dung nhập vào tứ chi bách hài, làm dịu kinh mạch khô cạn cùng Linh Hải, khiến Sở Hành Vân không khỏi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Không hổ là bản mệnh tinh huyết của Chân Hỏa Phượng Hoàng, dù bị thương nặng đến đâu, thân thể mệt mỏi thế nào, chỉ cần ngâm mình trong đó, liền có thể nhanh chóng khôi phục. Nếu không thì, với thương thế của ta hiện giờ, ít nhất phải mất mười ngày nửa tháng."

Sở Hành Vân tựa vào thành huyết trì, vừa động tâm niệm, linh lực liền lưu chuyển khắp toàn thân, dần dần khôi phục như cũ. Dựa theo tiến độ hiện tại, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hắn có thể hoàn toàn khôi phục.

"Hôm nay giao chiến một trận với Ân Nhược Trần, ta liên tiếp thúc giục Vạn Thú Hỏa hai lần, khiến tâm trận lực gian nan luyện hóa được gần như tiêu hao hết sạch. Sau này, e rằng lại phải nghĩ cách tích lũy lực lượng." Sở Hành Vân nhìn Vạn Thú Hỏa trong lòng bàn tay, có chút bất đắc dĩ thở dài.

Uy lực của Vạn Thú Hỏa không thể khinh thường, ngay cả cường giả Âm Dương Cảnh cũng phải nhượng bộ ba phần.

Nhưng đồng thời, nếu muốn phát huy ra toàn bộ lực lượng của Vạn Thú Hỏa, thì nhất định phải cắn nuốt ngoại vật, từng chút một tích lũy.

Vốn dĩ, Vạn Thú Hỏa sau khi luyện hóa sáu mươi sáu đạo tâm trận lực, đã bắt đầu phát huy uy năng lớn, nhưng Sở Hành Vân không ngờ, Ân Nhược Trần lại có pháp khí phòng ngự cao cấp.

Bất đắc dĩ, đành phải xuất thủ toàn lực.

Bất quá, dù lòng có chút xót xa, Sở Hành Vân vẫn rất hài lòng.

Lực lượng Vạn Thú Hỏa tiêu hao, có thể tích góp lại, nhưng linh dược Lục Cấp, không phải muốn gặp là có thể gặp được.

Chỉ thấy hắn lật tay, một gốc linh dược liền xuất hiện ở trước mắt, chính là Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa.

Nhìn kỹ lại, trên Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa này, lưu chuyển một tia sáng màu đỏ lửa như ẩn như hiện. Luồng quang hoa này uyển chuyển như du long, quanh quẩn uốn lượn, khiến cả gốc linh dược cũng bao trùm một sắc thái thần bí.

Về phần cành khô cao ngất kia, toàn thân đỏ rực, tỏa ra một luồng khí tức hùng hậu, chỉ cần ngửi một chút, cũng khiến tâm thần người ta thoải mái.

"Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa này trong số linh dược Lục Cấp, cũng xem như cực phẩm. Giá trị tựa như võ học Thiên Giai. Một vật trân quý như vậy, vì một trận đánh cuộc, liền rơi vào trong tay ta, phỏng chừng Ân Thiên Thành giờ đã giận đến tam thi bốc hỏa rồi."

Sở Hành Vân cầm Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa lên, vừa cười vừa đồng thời cũng suy nghĩ trong lòng, nên luyện chế nó thành loại đan dược nào, để có thể tận dụng hết.

UỲNH một tiếng!

Đúng lúc Sở Hành Vân đang trầm tư, trong ao máu, đột nhiên xảy ra dị biến.

Trong tầm mắt, tại trung tâm ao máu, đột nhiên bắt đầu sôi trào, máu huyết cuộn trào, một tiếng phượng hót như có như không truyền ra, tiếp nối từng tiếng, càng lúc càng trở nên cao vút.

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Sở Hành Vân trong lòng chợt giật mình.

Nhưng, còn chưa kịp phản ứng, một luồng lực lượng vô hình từ trong ao máu bùng lên, quấn lấy Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa trong tay hắn, cuốn phăng vào giữa Huyết Trì.

***

Đây là bộ truyện thuộc thể loại ngự thú đỉnh cao, kể từ thời đại của bộ mà "ai cũng biết" cho đến nay.

Từ một đại thần chuyên về đồng nhân Pokemon, chuyển sang thể loại ngự thú lưu, tác giả đã gặt hái được nhiều thành tích bùng nổ.

Nếu là fan của ngự thú lưu, thì không thể bỏ qua *Không Khoa Học Ngự Thú*.

Hãy ghé đọc và cảm nhận. Truyện đã hoàn thành.

Đề xuất Voz: Giác Quan Thứ 7
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN