Chương 204: Ba Tòa Linh Trận

Thời gian vô tình trôi, thoắt cái đã nửa tháng lại qua.

Trong nửa tháng này, cục diện thương hội Hoàng Thành đã có biến chuyển nghiêng trời lệch đất.

Tuyết Đương Không chế tạo ra Vương Khí, trở thành vị Đại Sư Chế Tạo đầu tiên trong lịch sử Lưu Vân Hoàng Triều. Ngay đêm đó, vô số cường giả tề tựu tại Tuyết gia để chúc mừng Tuyết Đương Không. Trong thịnh yến ấy, Tuyết Đương Không đã công khai tuyên bố Linh Binh Các và Vân Đằng Thương Hội liên minh, toàn bộ Đoán Tạo Sư của Linh Binh Các đều gia nhập Vân Đằng Thương Hội, không còn phân biệt chủ tớ.

Cùng lúc đó, Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy cũng tuyên bố nguyện ý gia nhập Vân Đằng Thương Hội, đảm nhiệm chức vụ Khách Khanh. Toàn bộ Luyện Đan Sư môn hạ của hai người cũng đều lần lượt gia nhập Vân Đằng Thương Hội.

Hai tin tức động trời này vừa được công bố, cả Hoàng Thành liền sôi sục.

Chín Đại Thương Hội do Tần Gia Thương Hội dẫn đầu đều lần lượt đóng cửa ngừng hoạt động. Trong khi đó, các Đại Thương Hội hợp tác với Vân Đằng Thương Hội lại tận dụng cơ hội thâu tóm toàn bộ thương lộ của chín Đại Thương Hội kia, ngay cả những cửa tiệm buôn bán nhỏ cũng không buông tha.

Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, cục diện lưỡng hùng phân tranh tại Hoàng Thành hoàn toàn không còn tồn tại.

Liên minh thương hội do Vân Đằng Thương Hội dẫn đầu đã hoàn toàn chiếm cứ thương nghiệp giang sơn Hoàng Thành, các Phân Hội lớn nhỏ cũng dần được thành lập khắp Lưu Vân Hoàng Triều.

Theo ước tính của Tần Thiên Vũ, Vân Đằng Thương Hội hiện tại đã vượt xa thời kỳ cực thịnh của Tần Gia Thương Hội, lợi nhuận mỗi tháng có thể đạt gần một trăm ngàn Linh Thạch, doanh thu hàng năm đạt đến hàng triệu Linh Thạch mà không chút áp lực.

Không chỉ Vân Đằng Thương Hội thu về lợi nhuận khổng lồ, mà các Đại Thương Hội hợp tác với họ cũng bội thu. Những cửa hàng mới mọc lên san sát, hầu như mỗi nơi đều được vô số võ giả ủng hộ.

Các thương hội hợp tác kiếm được lợi nhuận kinh người, mối quan hệ với Vân Đằng Thương Hội cũng càng thêm chặt chẽ. Đám võ giả mua được đan dược cực phẩm với giá phải chăng, vô cùng hài lòng, dành không ngớt lời khen ngợi cho Vân Đằng Thương Hội.

Bất kể là đối ngoại hay đối nội, Vân Đằng Thương Hội đều làm rất tốt, không giống những thương hội tầm thường khác tràn ngập bóc lột và tranh đoạt, mà là liên thủ hợp tác, kiến tạo nên một đế quốc thương nghiệp khổng lồ. Và một đế quốc như thế, ngay trong Hoàng Thành, đang dần nhen nhóm, quy mô đã bắt đầu lớn mạnh!

***

Lăng Tiêu Vũ Phủ, bên trong đình viện.

Hiện đã là cuối mùa thu, thu ý tràn đầy, nhuộm những hàng cây trong đình viện một màu vàng óng. Một trận gió thu thoảng qua, thổi vào người, cảm giác thật là thoải mái.

Sở Hành Vân và mọi người tụ tập tại đây, đang cùng nhau trò chuyện.

Không như xưa, đình viện trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Tuyết Khinh Vũ, Tuyết Đương Không, Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy cùng những người khác cũng bất ngờ có mặt. Thi thoảng, vài tiếng cười sảng khoái lại vang lên, không khí vô cùng hòa thuận.

"Hiện tại, Vân Đằng Thương Hội của chúng ta tổng cộng có hơn ba nghìn Luyện Đan Sư, trải rộng khắp các ngóc ngách của Lưu Vân Hoàng Triều. Lượng đan dược được luyện chế mỗi ngày có thể ví như biển rộng mênh mông. Bây giờ, căn bản không một thương hội nào có thể sánh vai với chúng ta."

Người đang nói là Dương Viêm, hắn phụ trách công việc luyện đan của Vân Đằng Thương Hội.

Từ khi ba vị Ngũ Cấp Luyện Đan Sư như họ gia nhập Vân Đằng Thương Hội, số lượng Luyện Đan Sư đến với thương hội ngày càng nhiều. Thậm chí, có một vài Tứ Cấp Luyện Đan Sư vốn cao ngạo cũng tình nguyện gia nhập.

Bây giờ, Vân Đằng Thương Hội đã thực sự trở thành luyện đan thánh địa của Lưu Vân Hoàng Triều. Ngay cả các Phân Hội tại những thành trì lớn cũng có không ít Luyện Đan Sư gia nhập.

Thậm chí, còn có rất nhiều thiếu niên trở thành học đồ luyện đan, ngày đêm khắc khổ tu luyện đan thuật tại các Phân Hội. Khi họ trở thành Luyện Đan Sư, Phân Hội sẽ đưa những người này về Hoàng Thành, trực tiếp cho gia nhập Vân Đằng Thương Hội. Cứ thế, số lượng Luyện Đan Sư sẽ ngày càng tăng, và Vân Đằng Thương Hội cũng sẽ có nguồn sinh lực mới không ngừng tuôn chảy.

Dương Viêm, Chu Thanh Ninh và Trương Phàm Quy, ba người họ chứng kiến cảnh tượng này đã kích động đến mức không thể tả bằng lời. Đồng thời, trong lòng họ cũng càng thêm kiên định rằng, gia nhập Vân Đằng Thương Hội là một lựa chọn vô cùng sáng suốt.

"Thương hội phát triển nhanh chóng là một chuyện tốt, nhưng tuyệt đối không thể sinh lòng tự mãn. Lưu Vân Hoàng Triều tuy lớn, nhưng so với khu vực Bắc Hoang, thậm chí cả tòa Chân Linh Đại Lục, thì cũng chẳng qua chỉ là một góc biển mà thôi." Sở Hành Vân trầm giọng nói, khiến tất cả mọi người có mặt đều liên tục gật đầu.

Quả thật, xu hướng phát triển hiện tại tuy tốt, nhưng so với mục tiêu vĩ đại của họ, vẫn còn một khoảng cách rất lớn.

"Theo đà phát triển của thương hội, chính điện của thương hội trong khu thương mại đã khó lòng dung chứa ngần ấy người. Hơn nữa, khu thương mại dù sao cũng nằm trong khu phố ồn ào, vẫn có ảnh hưởng đến việc luyện đan." Chu Thanh Ninh ngừng lời, hắn cũng dần hòa nhập vào Vân Đằng Thương Hội.

"Điểm này ta sớm đã có liệu tính." Sở Hành Vân đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Lưu Vân Sơn Mạch xanh thẳm trùng điệp. Hắn vươn ngón tay chỉ về một ngọn núi cao nằm giữa dãy núi, nói: "Nơi đó sẽ là trụ sở mới của Vân Đằng Thương Hội chúng ta."

"Ở đó? E rằng có chút không ổn chứ?" Dương Viêm và mọi người nhìn nhau, đều ngơ ngác.

Ngọn núi cao Sở Hành Vân vừa chỉ được gọi là Tề Vân Phong, là ngọn núi cao nhất Lưu Vân Sơn Mạch. Ngày thường có không ít Yêu Thú hoành hành, thợ săn và người hái thuốc chỉ dám hoạt động ở chân núi, không dám mạo hiểm tiến sâu vào.

"Lưu Vân Sơn Mạch tuy không phải danh sơn đại xuyên gì, nhưng cả dãy núi vây quanh Hoàng Thành, linh khí nồng đậm. Nếu có thể quản lý thích đáng, bất kể là luyện đan hay bồi dưỡng cao thủ, đều đem lại hiệu quả gấp bội." Sở Hành Vân khẽ mỉm cười, giải thích cho mọi người.

Tuyết Đương Không mặt cau lại, nói: "Lời tuy là thế, nhưng Lưu Vân Sơn Mạch là dãy núi hộ thành của Hoàng Thành, Lưu Vân hoàng tộc há lại vô duyên vô cớ nhường Tề Vân Phong cho chúng ta?"

"Họ không nhường, chẳng qua là thù lao cho họ chưa đủ nhiều mà thôi."

Sở Hành Vân nhún vai, thản nhiên nói: "Sở Hổ, ngày mai ngươi vào cung, thương lượng chuyện này với Lưu Vân hoàng tộc. Cứ nói Tề Vân Phong chúng ta Vân Đằng Thương Hội muốn mua, cứ để họ ra giá."

"Mua Tề Vân Phong?" Ánh mắt mọi người chợt đọng lại, họ chỉ từng nghe nói mua đình viện, mua thương hội, chưa từng nghe nói có ai muốn mua cả một ngọn núi.

Sở Hổ hít sâu một hơi, lúc này mới hoàn hồn, nói: "Thiếu gia, với thực lực hiện tại của chúng ta, thật ra không cần mua. Có thể thương lượng với Lưu Vân hoàng tộc để họ nhượng lại Tề Vân Phong. Dù độ khó lớn, nhưng vẫn có hy vọng."

Sở Hành Vân lập tức lắc đầu, nói: "Ta không thích mắc nợ nhân tình, giao dịch tiền bạc công bằng cho cả hai bên. Huống hồ, với tài lực của Vân Đằng Thương Hội chúng ta, mua một tòa Tề Vân Phong cũng chẳng phải việc gì khó khăn."

Trong lúc nói chuyện, Sở Hành Vân cong ngón búng ra, ba cuộn quyển trục bay vút ra, rơi xuống trước mặt Tuyết Đương Không.

Y đưa tay đón lấy, vừa mở ra, ba cuộn quyển trục ấy rõ ràng đều là Linh Trận Đồ.

Du Long Ngưng Linh Trận, Vạn Hư Toái Kim Kiếm Trận, Bất Động La Vương Cổ Trận.

"Ba tòa Linh Trận này thật kỳ lạ, từ trước đến nay ta chưa từng nghe nói qua." Tuyết Đương Không hơi sững sờ. Y chỉ liếc mắt một cái, lập tức cảm thấy hoa mắt chóng mặt, hô hấp trở nên dồn dập.

"Ba tòa Linh Trận này đều là những Linh Trận hiếm có được truyền thừa từ thượng cổ. Du Long Ngưng Linh Trận là Tụ Linh đại trận, có thể thu nạp linh khí của Lưu Vân Sơn Mạch. Còn Vạn Hư Toái Kim Kiếm Trận và Bất Động La Vương Cổ Trận, chính là đại trận hộ sơn, trận trước thiên về tấn công, trận sau thiên về phòng ngự."

"Chỉ cần ba đại trận này được bố trí xong, một khi thôi thúc, cả tòa Tề Vân Phong sẽ như một pháo đài tối cao kiên cố, dù Vũ Hoàng cường giả có đến cũng đừng hòng hành động!"

Sở Hành Vân ánh mắt sáng như đuốc, lại một lần nữa nhìn về phía Tề Vân Phong cao vút giữa mây. Trong lòng, hắn đã có vạn phần tính toán!

***

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: [ Hồi ức ] Em ! người con gái đã thay đổi cuộc đời thằng lưu manh .
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN