Chương 2089: Âm Hồn Đầm Lầy
Âm Hồn Đầm Lầy, cảnh sắc vô cùng tú lệ... Ngắm nhìn thảo nguyên trải dài bất tận, mọi thứ nơi đây hoàn toàn khác biệt so với những gì Sở Hành Vân tưởng tượng.
Vốn dĩ, trong ấn tượng của Sở Hành Vân, cái gọi là đầm lầy tất nhiên phải là bùn lầy đen kịt, cùng nước đục lênh láng khắp nơi, vừa dơ bẩn vừa hỗn độn, hoàn toàn không thể lọt vào mắt. Huống hồ, trước cái tên đầm lầy này còn thêm vào hai chữ Âm Hồn, lại càng khiến nơi đây thêm u ám, quỷ ảnh trùng điệp.
Thế nhưng trên thực tế, Âm Hồn Đầm Lầy lại chẳng phải như vậy. Phóng tầm mắt nhìn lại, mặt đất Âm Hồn Đầm Lầy đều được phủ kín bởi lớp cỏ xanh mướt dài hơn mười phân cùng những bông hoa dại nho nhỏ. Thoạt nhìn, đầm lầy mênh mông rộng lớn này thật ra chỉ là một mảnh thảo nguyên xanh tươi mà thôi.
Về phần quỷ ảnh trùng điệp, càng không thể nói đến. Trên thực tế... Âm Hồn ở đây chỉ là loại Âm Hồn Thảo, chứ không phải nói trong đầm lầy này có thứ Âm Hồn nào đang lảng vảng.
Song, mặc dù Âm Hồn Đầm Lầy này thoạt nhìn rất đẹp, thậm chí vô cùng diễm lệ. Thế nhưng Sở Hành Vân biết rõ, vẻ ngoài càng xinh đẹp lại càng có khả năng che giấu hiểm nguy khôn lường.
Bề mặt vũng lầy này thoạt nhìn như một bãi cỏ, thế nhưng Sở Hành Vân vừa thử nghiệm, tầng thảm cỏ này căn bản mọc trên mặt nước, phía dưới thảm cỏ chính là bùn đất cùng chất lỏng hỗn hợp — một vũng lầy! Nếu hoàn toàn xem vũng lầy này như một mảnh thảo nguyên, thì vừa đặt chân lên sẽ lập tức chìm vào bùn nước, hơn nữa còn là càng lún càng sâu.
Phải biết, nơi đây chính là Thái Cổ Chiến Trường. Trong vũng lầy nơi đây, tích tụ độc chướng cùng sát khí của ức vạn năm. Một khi lâm vào trong đó, cho dù là cường nhân cấp Đế Tôn, cũng sẽ lập tức bị vũng lầy thôn phệ, hài cốt không còn.
Với những người khác, bất kể thực lực mạnh đến đâu, tại Âm Hồn Đầm Lầy này đều khó đi nửa bước. Thế nhưng Sở Hành Vân lại khác biệt, không phải vì hắn cường đại đến mức nào, mà là bởi vì hắn có Phong Chi Cổ Bia!
Đứng lặng hồi lâu bên ngoài vũng lầy, Sở Hành Vân hít một hơi thật dài, nhẹ nhàng rút Tử Mang Chiến Đao ra. Sau đó... Sở Hành Vân lập tức kích hoạt Phong Chi Cổ Bia, tiến vào trạng thái Thần Hành.
Trong một chớp mắt, một luồng Cấp Phong màu vàng kim xuất hiện quanh thân Sở Hành Vân, nhẹ nhàng nâng đỡ thân thể hắn, khiến hắn gần như không còn trọng lượng. Đương nhiên, nếu cứ như vậy mà bước vào đầm lầy, thì kết quả vẫn chẳng có gì khác biệt, vẫn sẽ lập tức bị đầm lầy thôn phệ, hài cốt không còn. Song, chỉ cần đạt đến một tốc độ nhất định, Sở Hành Vân liền có thể tựa như lướt trên mặt nước, trượt đi trên vũng lầy.
Cảm nhận được trọng lượng cơ thể nhanh chóng nhẹ bẫng đi, Sở Hành Vân hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn nhìn về phía Âm Hồn Đầm Lầy, vô cùng kiên định.
Thực tình mà nói, Sở Hành Vân tuyệt đối không muốn tới Thái Cổ Chiến Trường số 2 này. Trên thực tế, Thái Cổ Chiến Trường số 2 này, cùng Thái Cổ Chiến Trường số 5, Thái Cổ Chiến Trường số 8, được xưng là Tam Đại Tuyệt Địa, hầu như không ai lựa chọn tiến vào. Ngẫu nhiên có những kẻ non nớt, miệng còn hôi sữa, không tin tà mà xông vào, nhưng không ngoại lệ một điều là, bọn họ đều là một đi không trở lại.
Tuyệt Địa là gì? Cái gọi là Tuyệt Địa, chính là nơi mà một khi đã tiến vào, tuyệt đối không có khả năng sống sót trở ra.
Vốn dĩ, Sở Hành Vân cũng đã dự định sẽ trực tiếp bỏ qua Thái Cổ Chiến Trường số 2, mà tiến thẳng vào Thái Cổ Chiến Trường số 3, để gia tăng hiệu suất tu luyện.
Thế nhưng, sáng sớm hôm nay, khi Sở Hành Vân đến Tụ Bảo Các dò hỏi về những bảo vật thuộc loại liên hoa, lại từ nơi đó biết được rằng, Thái Cổ Chiến Trường Sơ Cấp, khu vực số 2, đã từng xuất hiện Thái Cổ Thanh Liên!
Căn cứ ghi chép, cách đây ước chừng hơn tám vạn năm, đã từng có người tại biên giới đầm lầy nhìn thấy một đóa Thanh Liên khổng lồ thông thiên triệt địa, hiển hiện tại nơi sâu thẳm của vũng lầy. Vì đóa Thanh Liên khổng lồ kia, đã từng có vô số cao thủ, trong đó thậm chí bao gồm cường giả Ngân Mang vô địch, lũ lượt tiến vào Âm Hồn Đầm Lầy, muốn chiếm đoạt đóa Thanh Liên này. Thế nhưng trong vòng vài năm, trước sau có hơn ba triệu người tiến vào Âm Hồn Đầm Lầy, nhưng không một ai có thể sống sót trở ra.
Tụ Bảo Các sở dĩ biết rõ ràng và ghi chép tỉ mỉ như vậy, không phải vì Tụ Bảo Các đặc biệt thích làm loại chuyện này. Mà là Thái Cổ Chiến Trường số 2 sở dĩ được xưng là Tuyệt Địa, chính là từ thời điểm đó mà bắt đầu.
Thanh Liên hiện, Tuyệt Địa ra...
Thái Cổ Chiến Trường số 2, chính là theo sự xuất hiện của Thanh Liên, mới triệt để biến thành Tuyệt Địa.
Mặc dù biết rõ nguy hiểm trùng trùng, thậm chí cửu tử nhất sinh, thế nhưng... Vì Lạc Lan, Sở Hành Vân cho dù mạo hiểm lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối sẽ không lùi bước.
Rất nhiều nữ nhân thích hỏi những câu hỏi làm khó người khác. Ví như, nếu vợ và mẫu thân cùng lúc rơi xuống nước, sẽ cứu ai trước... Lấy vấn đề này làm ví dụ, nếu như Lạc Lan cùng Thủy Lưu Hương đồng thời rơi vào vũng lầy này, mà Sở Hành Vân chỉ có thể cứu một người, vậy hắn sẽ cứu ai đây?
Không cần hoài nghi, dù chỉ nửa điểm do dự cũng sẽ không có, Sở Hành Vân nhất định sẽ lựa chọn cứu Lạc Lan, mà bỏ mặc Thủy Lưu Hương bị đầm lầy thôn phệ. Chỉ là, sau khi cứu Lạc Lan ra, Sở Hành Vân tuyệt đối sẽ không sống một mình, nhất định sẽ nhảy vào đầm lầy, theo Thủy Lưu Hương mà đi.
Sở dĩ như thế, không phải vì Sở Hành Vân yêu Lạc Lan nhiều đến mức nào. Đối với Lạc Lan, Sở Hành Vân không có nửa điểm tình yêu nam nữ. Đối với Sở Hành Vân mà nói, Lạc Lan là người mà hắn vĩnh viễn không thể phụ bạc. Ở kiếp trước, Lạc Lan đã vì cứu hắn mà chết. Mà kiếp này, Lạc Lan lại trước sau hai lần vì hắn mà chết.
Ân tình của Lạc Lan đối với Sở Hành Vân, cao như núi, sâu hơn biển cả. Nếu nói, phụ mẫu có ơn sinh thành không cách nào báo đáp, thì ân cứu mạng, thật ra mà nói từ một góc độ nào đó, cũng tương đồng với ơn sinh thành. Phụ mẫu ban cho Sở Hành Vân sinh mệnh, mà Lạc Lan... lại ban cho hắn ba lần sinh mệnh! Đối với ân tình của Lạc Lan, Sở Hành Vân vĩnh viễn cũng không cách nào trả hết.
Giữa việc cứu Thủy Lưu Hương và Lạc Lan, Sở Hành Vân vĩnh viễn sẽ lựa chọn Lạc Lan. Cứu Thủy Lưu Hương là tình, mà cứu Lạc Lan là nghĩa!
Bởi vậy, vì cứu Lạc Lan, Sở Hành Vân tạm thời gác lại tất cả, trước khi cứu sống Lạc Lan, bất cứ chuyện gì cũng sẽ bị quẳng ra sau đầu. Đối với Sở Hành Vân mà nói, hiện tại không có chuyện gì quan trọng hơn việc cứu Lạc Lan.
Hít một hơi thật sâu, quanh thân Sở Hành Vân kim quang tỏa sáng rực rỡ. Giữa tiếng gió gào thét kịch liệt, hắn chân khẽ đạp một cái, thân hình thoắt cái lao ra, phóng thẳng về phía Âm Hồn Đầm Lầy.
Ba ba ba...
Giữa những tiếng vang thanh thúy, Sở Hành Vân hai chân nhẹ nhàng đạp lên hoa, đạp lên cỏ non xanh biếc, một đường bay thẳng vào sâu trong Âm Hồn Đầm Lầy.
Sưu sưu sưu...
Vừa tiến vào Âm Hồn Đầm Lầy chừng một khắc đồng hồ, giữa những tiếng gào thét liên tiếp, bảy đạo thân ảnh từ trong vũng lầy lao ra. Phóng tầm mắt nhìn lại, đó là bảy con Âm Hồn Thảo cao hơn ba mét, thân hình cường tráng, cầm Song Kiếm trong tay!
Giờ khắc này... Âm Hồn Thảo đã ngưng tụ thành hình thái giống người, hai tay nắm Diệp Kiếm, vây Sở Hành Vân ở giữa. Đối mặt với bảy con Âm Hồn Thảo, Sở Hành Vân không khỏi cau chặt lông mày.
Tại Địa Cung, Sở Hành Vân từng đối chiến với Âm Hồn Thảo. Thực lực của chúng mạnh mẽ, hầu như không phải Lục Mang Võ Giả có thể đối kháng. Phải biết... Lúc đó Sở Hành Vân đã là Lục Mang Cửu Tinh, Chiến Khu cường hóa đến cực hạn, hơn nữa còn sở hữu trọn vẹn Hồng Mang Hồn Trang. Thế nhưng cho dù như thế, khi giao chiến với Âm Hồn Thảo này, Sở Hành Vân vẫn vô cùng gian nan.
Xếp hạng Tam Bảng của Sở Hành Vân, mặc dù ngay cả ba nghìn vạn cũng không lọt vào, thế nhưng thực lực của hắn lại tuyệt đối phi thường. Cũng may, sau khi chém giết con Âm Hồn Thảo kia, Chiến Hồn của Sở Hành Vân tấn thăng thành Lam Mang, có thể nói là thực lực tăng gấp bội.
Sau đó, sau khi luyện hóa mười vạn mai Linh Cốt, uy lực Chiến Khu của Sở Hành Vân cũng tăng lên gấp đôi, thậm chí gấp mấy lần. Cuối cùng, Hồng Mang Vô Tinh Hồn Trang lúc đó của Sở Hành Vân, hiện tại cũng đã tấn thăng thành Tử Mang Vô Tinh Hồn Trang, về phần uy lực của nó, Sở Hành Vân vẫn chưa khảo nghiệm qua.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?