Chương 218: Động Phủ Di Tích

"Kẻ này, lại dám nói với ta như vậy, thật quá đáng!" Lời Sở Hành Vân vừa thốt ra cứ vọng mãi trong đầu, Kiền Vũ Tâm tức giận đến hung hăng giậm chân.

Về kiếm thuật, nàng thừa nhận bản thân kém xa Sở Hành Vân. Thế nhưng về Dịch Dung Chi Thuật, nàng lại có lòng tin tuyệt đối, dù là cường giả Địa Linh Cửu Trọng Thiên cũng đừng hòng đoán ra nàng đang ngụy trang. Vậy mà, Sở Hành Vân lại nói Dịch Dung Chi Thuật của nàng còn lâu mới tu luyện đến nơi đến chốn, chỉ cần không phải người mù đều có thể dễ dàng nhận ra. Thật quá phận, hắn quả là không xem nàng ra gì.

"Hay cho tên cuồng đồ! Chẳng những mạo phạm Công Chúa điện hạ, lại còn chê bai ngài như vậy. Lão nô xin trở về Hoàng Thành, bẩm báo Thánh Thượng điều binh Thiên Viêm Thành, nhất định phải bắt hắn về quy án!" Cổ Lão nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi mà trong lòng còn sợ hãi. Kiếm của Sở Hành Vân không chỉ sắc bén mà còn rất nhanh, ngay cả một cao thủ Địa Linh Tứ Trọng Thiên như ông cũng khó lòng dò được quỹ tích. Nếu kiếm ấy vừa rồi không đâm vào sợi tóc Kiền Vũ Tâm mà là tim hoặc yếu huyệt cổ nàng, e rằng Kiền Vũ Tâm đã không còn sống sót đứng trước mặt ông nữa rồi.

"Chậm đã!"

Kiền Vũ Tâm đột nhiên khẽ quát một tiếng, gọi giật lại Cổ Lão, giọng âm trầm nói: "Hắn vừa rồi xuất thủ chỉ là luận bàn mà thôi, ai nói là mạo phạm?"

"Thế nhưng người ấy rõ ràng đang chê bai Công Chúa điện hạ mà." Cổ Lão nhất thời ngẩn người. Lời Sở Hành Vân vừa thốt ra rõ ràng mang theo vẻ khinh thường, nhưng vì sao Kiền Vũ Tâm không những chẳng hề nổi giận, thậm chí còn lên tiếng bênh vực?

"Hắn nói chuyện thật có chút chói tai, nhưng... nói có lý."

Kiền Vũ Tâm nhìn về phía ngoài tửu quán, lẩm bẩm nói: "Khi rời Hoàng Thành, sư tôn từng nói với ta rằng, kiếm thuật của ta đã đến bình cảnh. Nếu muốn có đột phá, phải cảm nhận được sự vận động của kiếm, đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất."

"Vừa rồi, khoảnh khắc người kia xuất thủ, kiếm vừa ra khỏi vỏ, kiếm cùng cánh tay đã hợp thành một thể. Vung Kiếm khí hệt như vung cánh tay. Đây bất ngờ lại chính là cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất mà ta hằng theo đuổi!" Đôi mắt Kiền Vũ Tâm bừng sáng tinh quang, lòng nàng bỗng nhiên thông suốt.

"Điều này e rằng khó tin."

Cổ Lão khẽ cười một tiếng, nói: "Người thanh niên kia, tuổi tác xem chừng không lớn hơn Công Chúa điện hạ là bao, tu vi lại càng kém xa ngài, làm sao có thể đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất được chứ?"

"Hơn nữa, sư tôn của ngài chính là Kiếm Chủ Vạn Kiếm Các, kiếm thuật của ngài cao thâm đến nhường nào. Cảnh giới kiếm đạo mà người ấy nhắc đến nhất định là thứ người thường khó lòng chạm tới. Theo lão nô thấy, người thanh niên này chẳng qua chỉ là hữu danh vô thực, không có mấy phần bản lĩnh."

Cổ Lão vừa nói vừa lắc đầu. Lời ông vừa dứt, ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt Kiền Vũ Tâm trầm xuống đến cực điểm, đôi mắt không chút biểu cảm, khiến bầu không khí cả không gian cũng như ngưng đọng.

"Kiếm thuật của người này vượt xa ta. Không có lệnh của ta, ngươi tuyệt đối không được ra tay, càng không được đem chuyện này bẩm báo phụ hoàng. Hơn nữa, ta đã nói rồi, sau khi rời Hoàng Thành, không được gọi ta là Công Chúa. Hai việc này, nếu tái phạm, ta quyết không tha thứ!" Giọng Kiền Vũ Tâm trở nên lạnh giá, mỗi một câu nói đều khắc sâu vào tai Cổ Lão.

Cổ Lão bỗng rùng mình một cái, khom người cúi đầu, vội vàng đáp: "Lão nô đã biết lỗi, lần sau tuyệt không tái phạm!"

"Nếu đã biết lỗi, còn không mau đi tìm tung tích hai người kia?" Kiền Vũ Tâm cảm thấy có chút phiền muộn, bỗng nhiên dừng bước, lại dặn dò thêm một câu: "Nhớ, sau khi tìm thấy tung tích, trước đừng vội lộ diện, lập tức quay về bẩm báo cho ta biết."

"Tuân lệnh!" Cổ Lão không dám thốt thêm nửa lời, khom người lui ra ngoài.

"Sư tôn từng nói, kiếm hòa nhập thân thể chính là Nhân Kiếm Hợp Nhất, đồng thời cũng là cảnh giới mà vô số kiếm tu cả đời theo đuổi. Thanh niên kia có thể tùy ý thi triển ra như vậy, đã cho thấy kiếm thuật của hắn chẳng kém gì sư tôn."

"Đã như vậy, vậy lời hắn vừa nói về 'quỹ tích kiếm' rốt cuộc là ý gì?"

Sau khi Cổ Lão rời đi, Kiền Vũ Tâm tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, trong đầu không ngừng suy nghĩ sâu xa vấn đề này. Nàng có một loại dự cảm mãnh liệt, câu nói kia có ý nghĩa phi phàm, rất có thể chính là cơ hội lớn để nàng đột phá bình cảnh!

Khác với suy tư của Kiền Vũ Tâm, sau khi rời khỏi tửu lầu, Sở Hành Vân liền quên khuấy đi việc này, bắt đầu không ngừng thu thập tin tức liên quan đến Lạc Hà Cốc.

Nguyên lai, bên trong Lạc Hà Cốc tồn tại một tòa di tích. Tin đồn cho rằng, di tích này là động phủ của một cường giả, đã hoang phế trăm năm bên trong Lạc Hà Cốc, vô cùng suy tàn.

Ngày đó, Lạc Hà Cốc xuất hiện dị tượng. Ngọn nguồn của dị tượng kia chính là tòa di tích này. Hơn nữa, không ít người từng tận mắt thấy những Linh Thú bạo động kia chính là từ trong di tích lao ra. Nhận thấy điều này, không ít người suy đoán rằng di tích này không hề suy tàn mà vẫn còn vô số trân bảo. Dưới tác động của những trân bảo này, vô số Linh Thú bị hấp dẫn tới, cuối cùng mới dẫn đến Linh Thú bạo động, khiến Lạc Hà Cốc lâm vào hỗn loạn.

Vì vậy, không ít võ giả đã lập thành tiểu đội mạo hiểm, tiến sâu vào Lạc Hà Cốc, bắt đầu tìm kiếm lối vào chân chính của động phủ cường giả. Nhưng kết quả cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì.

Sau khi tin tức này được truyền ra, vô số võ giả không ngừng đổ về Thiên Viêm Thành, hoặc là muốn tìm kiếm chân chính lối vào, hoặc là có ý định đầu cơ trục lợi, cướp đoạt linh tài thiên địa của người khác.

"Sau đó phải làm gì?" Lận Thiên Trùng sau khi biết được tình báo này liền đưa mắt nhìn về phía Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân trầm ngâm một lát, đáp: "Trước hết hãy đi Lạc Hà Cốc tra xét rõ ràng một phen, xem liệu có thể tìm thấy tung tích Tỉnh Thần Thảo không. Còn về nguồn gốc dị tượng, rốt cuộc có phải là động phủ cường giả hay không, điểm này chúng ta tạm thời không để tâm."

Lần này tới Thiên Viêm Sơn Mạch, thứ Sở Hành Vân muốn tìm chính là Tỉnh Thần Thảo có thể cứu tỉnh Sở Tinh Thần. Ngoại trừ điều đó, bất cứ thứ gì khác trong lòng hắn cũng đều trở nên không quan trọng, căn bản không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây.

Ngày hôm sau.

Trời còn tờ mờ sáng, Lận Thiên Trùng và Sở Hành Vân đã rời khỏi Thiên Viêm Thành, thẳng tiến Lạc Hà Cốc. Lạc Hà Cốc nằm sâu bên trong Thiên Viêm Sơn Mạch, cách Thiên Viêm Thành khá xa, hơn nữa đường núi gập ghềnh hiểm trở, cùng với Linh Thú hung hãn các cấp. Vì vậy, hai người quyết định lên đường sớm để phòng bất trắc.

Trên con đường lớn dẫn tới Lạc Hà Cốc, đã có không ít võ giả tấp nập kéo tới, thậm chí chiếm kín cả đường đi. Thậm chí trên không trung, cũng có người phóng ra Vũ Linh, vỗ cánh bay vút. Thấy cảnh tượng như vậy, Lận Thiên Trùng cũng không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ. Chẳng cần nói cũng biết, những người này đều muốn đi Lạc Hà Cốc. Chuyện linh dược từ trên trời rơi xuống như vậy, hầu như không ai cam lòng bỏ qua.

"Đi thôi, tranh thủ mau chóng đến Lạc Hà Cốc." Giọng Sở Hành Vân khẽ đanh lại, khiến Lận Thiên Trùng gật đầu một cái. Lập tức, hai người thi triển thân pháp, cấp tốc lao đi về phía Lạc Hà Cốc.

Ngay khi bọn họ lên đường.

Bên trong Thiên Viêm Thành, ở phía sau xa xăm, bỗng nhiên xuất hiện từng đạo ánh mắt âm lãnh. Những ánh mắt này tập trung vào bóng người Sở Hành Vân và Lận Thiên Trùng, bước chân cẩn trọng nhẹ nhàng, thần không biết quỷ không hay theo sát phía sau.

====================

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn sót lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm tan hoang đổ nát, Vô Tận Ma Uyên chìm sâu vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh tan tác, hóa thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt Quốc, một vị Chân Nhân cao thủ đã tuổi già sức yếu, thọ nguyên cạn kiệt, cáo lão về quê, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, viết nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: Ma, mắt âm dương, quỷ môn quan.......
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN