Chương 243: Thề
Thấy Sở Tinh Thần nghi hoặc, Thanh Lão khẽ cười một tiếng, ngay sau đó đem mọi chuyện đều kể lại một lượt. Sở Tinh Thần lẳng lặng lắng nghe, biểu cảm trên gương mặt biến ảo chập chờn, đầu tiên là kinh ngạc, rồi tự hào, sau đó là khiếp sợ tột độ, trong đôi mắt kim mang lưu chuyển, tràn đầy khó tin. Nhất là khi hắn nghe được Sở Hành Vân khai sáng Vân Đằng Thương Hội, hơn nữa còn đưa Vân Đằng Thương Hội trở thành thương hội đệ nhất của Lưu Vân Hoàng Triều, cả người hắn ngây người, đầu óc cũng không cách nào suy nghĩ.
Hắn bị băng phong suốt mười bảy năm, khi tỉnh lại một khắc này, có thể cùng Sở Hành Vân đoàn tụ, đều đã cảm động đến nước mắt nước mũi giàn giụa. Nhưng Hoa Vân Hà lại nói, Sở Hành Vân, con trai của hắn, là Hạch Tâm Đệ Tử thiên phú cao nhất Lăng Tiêu Vũ Phủ, là chi chủ thương hội đệ nhất Lưu Vân Hoàng Triều, càng là nhân vật mà ngay cả hoàng tộc Lưu Vân cũng phải cảm tạ ân đức. Chuyện này, quá đỗi rung động, dù là trong mơ, hắn cũng chưa từng mơ thấy chuyện như vậy!
"Không hổ là hài nhi của ta, Sở Tinh Thần này! Tốt, quá tốt rồi, nếu mẹ ngươi mà biết những chuyện này, cũng nhất định sẽ cảm thấy kiêu hãnh về ngươi." Sở Tinh Thần vỗ vỗ bả vai Sở Hành Vân, cất lên tiếng cười sảng khoái. Thế gian cha mẹ, ai mà chẳng mong con mình "vọng tử thành long". Sở Hành Vân làm mỗi một chuyện, đều đã vượt xa khỏi dự liệu của Sở Tinh Thần. Có thể có được đứa con như vậy, cuộc đời này còn gì để hối hận!
"Phụ thân." Giọng Sở Hành Vân khẽ trầm xuống, nghiêm túc nói: "Chuyện năm đó, ta đã từ miệng Hoa phủ chủ biết được, người có thể nói cho ta biết được không, mẫu thân của ta, rốt cuộc có quan hệ gì với Tinh Thần Cổ Tông, và vì sao Tinh Thần Cổ Tông lại bắt đi nàng?" Nghe vậy, biểu cảm trên gương mặt Sở Tinh Thần khựng lại. Chỉ thấy hắn thở dài một tiếng, thấp giọng nói: "Vốn dĩ, những chuyện này ta cũng không muốn nói cho ngươi biết, nhưng giờ ngươi đã có được thành tựu như thế này, cũng được thôi, ta liền kể cho ngươi nghe ngọn nguồn toàn bộ sự việc."
"Mẹ của ngươi, tên là Liễu Mộng Yên, chính là mỹ nhân của Liễu gia, Tinh Thần Cổ Tông. Nàng không chỉ có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, thiên phú tu luyện cũng cực cao, chưa tới hai mươi tuổi liền bước vào Thiên Linh Chi Cảnh, được ca tụng là thiên tài đệ nhất Tinh Thần Cổ Tông.""Nhưng nguyên nhân chính là như thế, gia chủ Liễu gia, cũng chính là ông ngoại ngươi, liền cưỡng ép gả Mộng Yên cho con trai của Tông chủ Tinh Thần Cổ Tông, hòng để hai nhà thông gia, từ đó mở rộng thế lực Liễu gia, đoạt được thêm nhiều tài nguyên tu luyện.""Vì thế, Mộng Yên dưới cơn nóng giận, liền lập tức rời khỏi Tinh Thần Cổ Tông, đi tới Lưu Vân Hoàng Triều. Mà ta cùng nàng, cũng chính là vào lúc đó quen biết, mến nhau, cuối cùng hai người kết làm vợ chồng, ẩn cư tại Tây Phong Thành."
Sở Tinh Thần khi nói chuyện, đôi mắt tràn đầy vẻ hoài niệm.Một người là mỹ nhân tuyệt thế của Tinh Thần Cổ Tông, lại càng là thiên tài đệ nhất. Một người là kẻ vô danh tiểu tốt không có chút danh tiếng nào. Đúng là hai người như vậy, cuối cùng lại có thể đến được với nhau, sinh sống ẩn cư, tựa như Thần Tiên Quyến Lữ.
"Theo lời người nói, những người Tinh Thần Cổ Tông đi tới Lưu Vân Hoàng Triều, chắc hẳn là do Liễu gia phái ra. Khó trách bọn hắn còn muốn xuống tay giết hại ta, sợ rằng trong mắt bọn hắn, ta chính là sỉ nhục, là sỉ nhục của Liễu gia." Sở Hành Vân lạnh lẽo cười nói.Sở Tinh Thần liên tục thở dài, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng vẫn gật đầu, bất đắc dĩ nói: "Năm đó, ông ngoại ngươi cũng đã tới Lưu Vân Hoàng Triều. Sau khi hắn biết ngươi tồn tại, giận tím mặt, thậm chí giận đến mức muốn giết chết cả ta lẫn ngươi ngay tại chỗ. May mà Mộng Yên lấy cái chết ra uy hiếp, mới miễn cưỡng giữ được tính mạng ngươi."
Liễu gia, trong Tinh Thần Cổ Tông, chính là danh môn vọng tộc, thế lực vô cùng cường hãn. Cho dù chỉ khẽ nhúc nhích ngón tay, cũng có thể khiến Lưu Vân Hoàng Triều hoàn toàn biến mất. Sở gia so với Liễu gia, một bên trên trời, một bên dưới đất, căn bản không thể nào so sánh được.
"Sau khi cứu ngươi, Mộng Yên lại âm thầm ra tay, lợi dụng «Sương Phong Linh Dương Đại Trận», đem ta hoàn toàn băng phong, để tránh tai mắt của ông ngoại ngươi. Nhưng đồng thời, mẹ của ngươi cũng hao tổn hết tâm thần, bị bắt trở về Tinh Thần Cổ Tông. Sau đó mọi chuyện thế nào, ta liền không biết nữa.""Tất cả chuyện này, là do ta vô năng, cho nên mới khiến Vân nhi con mới sinh ra đã mất đi cha mẹ. Đồng thời, cũng là bởi vì ta, mới khiến Mộng Yên thất thủ bị bắt. Hết thảy những điều này, đều là vì ta!"
Nói tới chỗ này, Sở Tinh Thần siết chặt hai nắm đấm, đôi mắt đỏ bừng như máu. Khi đó, hắn quá nhỏ yếu, chỉ có tu vi Tụ Linh Cửu Trọng Thiên, hoàn toàn không phải đối thủ của người Tinh Thần Cổ Tông. Thậm chí, ngay cả sau khi Liễu Mộng Yên bị bắt, bị thương ở đâu, bị thương nặng tới mức nào, hắn đều không hề hay biết, hoàn toàn không biết gì cả!
"Chuyện này không trách người được, muốn trách thì trách Liễu gia, trách Tinh Thần Cổ Tông, bọn họ mới là kẻ cầm đầu."Sở Hành Vân đỡ Sở Tinh Thần dậy, từng chữ từng chữ rõ ràng nói: "Phụ thân người có thể yên tâm, trong tương lai không xa, ta nhất định sẽ tìm về mẹ, để chúng ta một nhà ba người đoàn tụ. Đồng thời, ta cũng sẽ khiến Tinh Thần Cổ Tông và Liễu gia phải trả giá đắt!"
Người của Liễu gia, phụ thuộc vào Tinh Thần Cổ Tông, lại đem Liễu Mộng Yên cưỡng ép gả cho con trai Tông chủ. Hành động như vậy, đã có thể nói là thô bạo vô lý, coi Liễu Mộng Yên như một công cụ. Khi bọn hắn biết Liễu Mộng Yên đã thành thân và sinh con, càng trở nên bá đạo vô tình. Chia rẽ một nhà ba người đã đành, thậm chí còn có sát ý, muốn giết chết Sở Tinh Thần và Sở Hành Vân ngay trước mặt Liễu Mộng Yên. Điều này, đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Sở Hành Vân, tuyệt đối không thể tha thứ!
"Vân nhi..." Sở Tinh Thần nghe được những lời này, sắc mặt tái nhợt vì kinh hãi. Hắn vừa muốn lên tiếng ngăn cản, lại phát hiện trong đôi mắt Sở Hành Vân tràn đầy vẻ tự tin và quyết đoán. Cũng chính vì thế, lời nói đến miệng Sở Tinh Thần lại gắng gượng nuốt xuống. Sở Hành Vân, dù là con trai hắn, nhưng đã siêu việt hơn hắn rất xa, ngay cả hắn cũng phải ngẩng đầu nhìn. Mỗi lời Sở Hành Vân nói, mỗi việc hắn làm, tất nhiên đều có đạo lý của riêng hắn, Sở Tinh Thần không muốn ngăn trở thêm nữa.
"Tuy nói «Sương Phong Linh Dương Đại Trận» đã cởi bỏ, nhưng thương thế trên người phụ thân người vẫn chưa khôi phục. Khoảng thời gian này, người hãy ở nơi đây tốt an tĩnh tu dưỡng, chớ tùy ý đi lại, để tránh thương càng thêm nặng." Sở Hành Vân tập trung tinh thần, nói với Sở Tinh Thần.Ngay sau đó, hắn quay đầu, nhìn về phía Hoa Vân Hà cùng Thanh Lão, nói: "Khoảng thời gian này, xin hai vị chiếu cố nhiều giúp. Về phần đan dược chữa thương, ta sẽ phái người đưa tới."Hoa Vân Hà cũng biết thương thế của Sở Tinh Thần nghiêm trọng, lập tức gật đầu đồng ý, nói: "Chuyện này cứ giao cho ta đi. Sau này, ngươi nếu muốn tới thăm, cứ trực tiếp đến nơi đây là được, không cần đến sự cho phép của ta và Thanh Lão.""Làm phiền!" Sở Hành Vân đưa tay ôm quyền, nhìn Sở Tinh Thần một cái thật sâu, rồi mới xoay người rời đi.
Bước ra Lăng Tiêu Các, Sở Hành Vân ngẩng đầu lên, hơi mang theo vài phần thâm ý nhìn mảnh trời xanh thẳm, kích động đến mức siết chặt nắm đấm.Tuy nói gia đình ba người bọn họ vẫn chưa đoàn tụ, nhưng dù sao cũng đã cứu tỉnh Sở Tinh Thần, để cha con được gặp lại. Hơn nữa, dựa theo tình trạng hiện tại của Sở Hành Vân, rất nhanh, hắn liền có thể rời khỏi Lưu Vân Hoàng Triều, đặt chân đến thiên địa rộng lớn hơn. Đến lúc đó, hắn nhất định có thể tìm được Liễu Mộng Yên, hơn nữa cứu Thủy Lưu Hương trở về, để người một nhà, thật sự đoàn tụ!
"Mẹ, Lưu Hương, các ngươi nhất định phải chờ ta, ta rất nhanh sẽ đến tìm các ngươi!" Sở Hành Vân thầm thề trong lòng, đôi mắt nhìn về bầu trời xanh thẳm ấy, tràn đầy sự kiên định."Sở Hành Vân!"Lúc này, thanh âm của Lận Thiên Trùng đột nhiên truyền đến, cắt đứt suy tư của Sở Hành Vân. Hắn men theo tiếng động nhìn lại, lại thấy Lận Thiên Trùng vội vàng chạy tới, mà phía sau Lận Thiên Trùng, còn có một thân ảnh nhỏ nhắn, kiều diễm theo sau, đó là Lạc Lan.Tuy nhiên, lúc này Lạc Lan, sắc mặt có phần tái nhợt, chân trái còn quấn một lớp vải trắng rất dày. Mỗi một bước đi ra, tựa hồ đều rất khó khăn, khiến người nhìn thấy mà thương xót.
===================="Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ."Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Đề xuất Voz: Chị em, cô giáo...tình yêu...