Chương 281: Biện Pháp Duy Nhất
“Gán Phương Chi Pháp” là một thượng cổ cấm thuật, một khi xuất hiện, sẽ bị vô số người ngăn chặn. Thế nhưng, phàm là kẻ biết được pháp này, đều bị diệt sát gần như không còn, hiếm có người sống sót.
Ngay cả Sở Hành Vân, một Lão Quái Vật đã sống ngàn năm như hắn, hôm nay cũng là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến.
Theo lẽ thường, sau khi gán Vũ Linh, võ giả sẽ cẩn thận từng li từng tí khống chế sát khí trong cơ thể, cốt để tránh đánh mất lý trí, biến thành công cụ sát hại không chút ý thức.
Thế nhưng Vũ Tĩnh Huyết lại là một kẻ điên. Vì để đạt được thực lực tối cao, dù cho sát khí có ăn mòn tâm trí, hắn cũng muốn trắng trợn sát hại, thậm chí không tiếc thống nhiếp Lưu Vân Hoàng Triều, khơi dậy vô tận chiến sự.
Nếu là vào thời kỳ toàn thịnh, Sở Hành Vân tự nhiên sẽ không đem Vũ Tĩnh Huyết để vào mắt, nhưng giờ phút này, hắn chỉ vừa trọng sinh hơn một năm, tu vi nông cạn, khó mà đưa ra phán đoán chính xác.
Đáng nói hơn là, Sở Hành Vân còn cảm nhận được sát khí lạnh lẽo từ 3000 Tĩnh Thiên Quân. Cỗ sát khí kia, tuy nói kém xa Vũ Tĩnh Huyết, nhưng vẫn là không thể khinh thường.
***
Đúng lúc mọi người đang trầm mặc, một thanh âm quen thuộc truyền tới.
Theo tiếng gọi nhìn lại, Hoa Vân Hà từ ngoài điện bước vào, trên mặt lộ rõ vẻ vội vã. Đi cùng hắn còn có Thanh Lão, Dương Phong, cùng một đám trưởng lão Lăng Tiêu Vũ Phủ, sắc mặt ai nấy đều không mấy tốt đẹp.
Hơn nữa, Sở Hổ cùng những người khác còn tinh ý nhận ra, Tam Hoàng Tử Đường Việt cũng có mặt trong đám người. Trên người hắn tỏa ra một cỗ khí tức suy yếu, thần sắc uể oải, khiến cho bầu không khí càng thêm nặng nề.
“Hoa phủ chủ, có chuyện gì vậy?” Sở Hành Vân bước nhanh tiến lên đón, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Già Lam Vũ Phủ, đã bị diệt!”
Hoa Vân Hà hít sâu một hơi. Câu nói của hắn khiến ánh mắt của những người có mặt tại đây đều cứng đờ lại, không ít kẻ hai chân bắt đầu run bần bật, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
“Vũ Tĩnh Huyết từng nói sẽ cho các ngươi mười ngày để cân nhắc, thế mà mới chỉ hai canh giờ, Già Lam Vũ Phủ sao lại đột nhiên bị tiêu diệt?” Dương Viêm nói. Ánh mắt hắn lúc này cũng trở nên đờ đẫn.
Phủ chủ Già Lam Vũ Phủ cũng là một Luyện Đan Sư, có mối quan hệ cực kỳ thân thiết với Dương Viêm. Bởi vậy, khi nghe Hoa Vân Hà nói, trong lòng hắn nhất thời dâng lên một cỗ cảm giác thương tiếc.
“Sau khi Dạ Yến kết thúc, khắp Hoàng Thành đều rơi vào cảnh khủng hoảng. Có người lựa chọn thần phục, có người lựa chọn kháng cự, nhưng nói tóm lại, kẻ kháng cự nhiều hơn hẳn kẻ thần phục, đều không muốn trở thành công cụ chiến tranh của Vũ Tĩnh Huyết.”
Hoa Vân Hà liên tục thở dài, run giọng nói: “Đối mặt cục diện như vậy, 3000 Tĩnh Thiên Quân đột nhiên phát động tấn công ban đêm, tiến vào bên trong Già Lam Vũ Phủ, gặp người giết người, gặp vật hủy vật. Giờ đây Già Lam Vũ Phủ, đã biến thành một biển lửa.”
Thanh Lão bổ sung một câu, thần sắc rất đỗi bất đắc dĩ: “Trong số những nơi kháng cự, Già Lam Vũ Phủ là nơi tiêu biểu nhất. Vũ Tĩnh Huyết ra tay rõ ràng là muốn chấn nhiếp mọi người, buộc tất cả phải thần phục dưới hung uy của hắn. Hơn nữa, lần này ra tay, ngoài Tĩnh Thiên Quân ra, Vân Mộng Vũ Phủ cùng Tần gia cũng đã ra tay.”
Vũ Tĩnh Huyết là nhân vật lãnh tụ của Kích Tiến Phái, còn Vân Mộng Vũ Phủ cùng Tần gia chính là tả hữu nanh vuốt của hắn. Sau khi hai thế lực này ra tay, e rằng những gia tộc thế lực đang lung lay không ngừng kia cũng sẽ cam tâm thần phục.
“Thế cục như vậy cực kỳ có lợi cho Vũ Tĩnh Huyết. Nếu cứ tiếp diễn, e rằng không cần chờ đến mười ngày sau, cả tòa Hoàng Thành đều sẽ rơi vào sự khống chế của hắn. Chẳng lẽ nói, trong Hoàng Thành này, chúng ta đã không còn đất đặt chân?” Tuyết Đương Không thần sắc bi phẫn. Giờ đây Hoàng Thành đã hoàn toàn loạn lạc, không còn sự yên bình như xưa.
“Nói đúng hơn, phàm là nơi nào trong Lưu Vân Hoàng Triều, cũng đều không có nơi nào yên bình.”
Đường Việt đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thần nói: “Theo ta được biết, cả Hoàng Thành đã bị Tĩnh Thiên Quân phong tỏa. Phàm là kẻ nào muốn ra khỏi thành, không nói một lời cũng sẽ bị tru diệt. Hơn nữa, ngay từ mấy ngày trước, toàn bộ quân đội trú đóng tại bốn phía biên cương đều đã rơi vào tay Vũ Tĩnh Huyết. Những quân đội này đã rời khỏi biên cương, đang tập trung về phía Hoàng Thành.”
Lòng mọi người chợt thắt lại!
Những lời này, giống như một thanh trọng chùy vô hình, hung hăng đập mạnh vào tâm trí mọi người, khiến những kẻ vốn đã kinh hoàng thất thố nay hoàn toàn chìm vào tuyệt vọng.
Thượng Thiên không cửa, xuống đất khó thoát.
Tám chữ lớn này, chậm rãi hiện lên trong đầu mọi người, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch.
***
Trong đại điện, Lận Thiên Trùng quay đầu nhìn về phía Sở Hành Vân, thấp giọng nói: “Giờ đây tình thế cực kỳ bất lợi cho chúng ta. Mười ngày sau, Vũ Tĩnh Huyết ắt sẽ ra tay toàn lực. Ngươi thấy thế nào?”
“Vũ Tĩnh Huyết là một nhân vật kiêu hùng, tính cách trời sinh xảo trá đa nghi. Dù cho có kẻ nguyện ý thần phục, hắn cũng sẽ không hoàn toàn tín nhiệm, ắt sẽ coi như cỏ rác, nói giết liền giết. E rằng Tần gia cùng Vân Mộng Vũ Phủ, tình cảnh cũng sẽ như vậy.”
Vừa nói, Sở Hành Vân trong mắt lóe lên tinh quang, thần sắc kiên định nói: “Khoảng cách Vũ Tĩnh Huyết ra tay toàn lực còn có suốt mười ngày. Trong khoảng thời gian này, tất cả vật liệu trong thương hội đều sẽ được dốc sức tận dụng, linh dược, đan dược, đá chế tạo... tất cả đều cần được dùng để tăng cường toàn diện thực lực tổng hợp trong thời gian ngắn nhất.”
“Hoa phủ chủ.” Sở Hành Vân ánh mắt rơi vào người Hoa Vân Hà, nói: “Hoàng Thành thế lực vô số, cho dù Vũ Tĩnh Huyết ra tay chấn nhiếp, chắc chắn vẫn còn kẻ trong lòng tồn giữ ý chí kháng cự. Ngươi liệu có thể liên hợp những thế lực này lại, tạm thời gia nhập Tề Thiên Phong được không?”
“Giờ đây thế cục nghiêm trọng biết bao. Nếu chúng ta muốn tiếp tục sống, chỉ có một biện pháp duy nhất: Tử thủ Tề Thiên Phong, tử chiến đến cùng!”
Sở Hành Vân ngưng mắt nhìn tất cả mọi người, thanh âm nặng nề, lộ rõ vẻ quyết chiến đến cùng. Đúng như lời hắn đã nói, vào giờ phút này, nếu muốn tìm được một tia đường sống, chỉ có liều chết quyết chiến.
Thần phục, tuy có thể tạm thời sống sót, nhưng cuối cùng, rốt cuộc cũng chỉ có một con đường chết!
“Khiến tất cả mọi người gia nhập Tề Thiên Phong, điểm này không khó. Nhưng thực lực của Vũ Tĩnh Huyết quả thực quá mạnh. Chúng ta coi như có thể tử thủ, cũng không khác gì chó cùng rứt giậu.” Lận Thiên Trùng lắc đầu, không tán đồng đối sách của Sở Hành Vân.
“Không sai. Nếu song phương va chạm, chúng ta thua không chút nghi ngờ. Bởi vậy, ta quyết định rời khỏi Lưu Vân Hoàng Triều, đi Thiết Phong Quốc một chuyến!”
Sở Hành Vân dời ánh mắt, ngưng mắt nhìn Thiên Công Huyền Ấn bên trong nhẫn trữ vật.
Mười ngày sau, Vũ Tĩnh Huyết sẽ ra tay toàn lực.
Trong Hoàng Thành, có 3000 Tĩnh Thiên Quân hoành hành tàn phá. Bên ngoài Hoàng Thành, lại có trăm vạn hùng binh bao vây. Tử thủ Tề Thiên Phong, chỉ có thể khổ sở giãy giụa một đoạn thời gian mà thôi.
Nếu muốn thay đổi cục diện này, phải ký thác hy vọng vào Thiên Công Bí Cảnh.
Thiên Công Bí Cảnh, chính là nơi truyền thừa cả đời của Lỗ Công. Bên trong, nhất định tồn tại vô số trọng bảo, thậm chí, còn có khả năng cất giấu rất nhiều Mộc Giáp Cơ Quan của Thiên Công Tông.
Đó là con đường sống cuối cùng của Vân Đằng Thương Hội. Sở Hành Vân, nhất định phải đi trước đến Thiên Công Bí Cảnh!
Cảm nhận được ánh mắt kiên định của Sở Hành Vân, nỗi sợ hãi trong lòng mọi người cuối cùng cũng chậm rãi tiêu tan. Tất cả đều cắn chặt hàm răng, tiến vào trạng thái tu luyện điên cuồng.
Đột nhiên, cả tòa Tề Vân Phong bao trùm một cỗ khí thế hừng hực. Mỗi người đều dốc hết toàn lực, không còn giữ lại chút nào.
Trong đêm tối.
Sở Hành Vân đứng lơ lửng giữa không trung, thu Tề Vân Phong vào tầm mắt.
Trong lòng hắn, cỗ ý chí kiên định kia càng thêm mãnh liệt, thấp giọng nói: “Mười ngày! Sau mười ngày, các ngươi nhất định phải chống nổi! Đợi đến khi ta trở về, chính là lúc Vũ Tĩnh Huyết bỏ mình!”
Dứt lời, thân hình Sở Hành Vân lóe lên, biến mất vào trong màn đêm gió gào thét, không tài nào tìm thấy một tia bóng dáng nào nữa.
***
Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm tan hoang đổ nát, Vô Tận Ma Uyên rút lui vào trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, tại Đông Hoang Việt quốc, một Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Đề xuất Voz: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái ... em phải làm sao?