Sở Hành Vân, Diêm Sơn, cùng Lục Thanh Toàn và Lục Thanh Dao, lần lượt ngồi xuống bên cạnh bàn trà trong phòng khách.
Nhìn nụ cười như không cười của Diêm Sơn, Sở Hành Vân biết rõ, đến thời điểm này, Diêm Sơn vẫn chưa chấp thuận hắn.
Đổi lại tu sĩ bình thường, chỉ cần hai bên đã định đoạt, vậy có thể tùy thời ký kết khế ước. Thế nhưng Thanh Toàn và Thanh Dao lại khác biệt, các nàng quá nhu thuận, quá nghe lời, quá hiếu thuận. Nếu không được Diêm Sơn chấp thuận, đôi tỷ muội này, tuyệt đối không thể nào rời đi cùng hắn.
Đổi lại tu sĩ khác, dù thực lực có mạnh đến đâu, Sở Hành Vân cũng chẳng hiếm gì. Thiếu đi hai kẻ tầm thường, cũng đâu có đáng gì? Thế nhưng đôi tiểu tỷ muội này khác biệt, kiếp trước các nàng chính là đệ tử của Sở Hành Vân, tình nghĩa giữa hai bên, khiến Sở Hành Vân tuyệt đối không cách nào dứt bỏ.
Trong lúc trầm mặc, tự nhiên có gia nhân dâng lên bánh ngọt và trà nóng. Thế nhưng trong toàn bộ quá trình, dù là Sở Hành Vân, hay Diêm Sơn, đều im lặng không nói một lời.
Nếu so về sức nhẫn nại, Sở Hành Vân tuyệt đối không sợ hãi. Trên thế giới này, có lẽ có rất nhiều tồn tại có thể vượt qua Sở Hành Vân về sức nhẫn nại. Nhưng ở toàn bộ Huyền Hoàng Tinh, thậm chí cả Nhân Tộc 81 tinh, lại tuyệt đối không có tồn tại như vậy.
Nhưng mà...
Sở Hành Vân biết rõ, thắng thua đối với hắn mà nói, căn bản không có ý nghĩa. Cho dù trên phương diện kiên nhẫn thắng được Diêm Sơn thì thế nào? Có thể chứng minh cái gì, lại có thể thu hoạch được cái gì đâu?
Nói thẳng ra, Diêm Sơn này... căn bản không đủ tư cách khiến Sở Hành Vân nảy sinh ý muốn tỷ thí.
Bởi vậy, chỉ trầm mặc giây lát, Sở Hành Vân liền thản nhiên nói: "Nghe Thanh Toàn và Thanh Dao nói, nhất định phải có sự đồng ý của ngài, các nàng mới có thể gia nhập Chiến Đội của ta?"
Nhìn thấy Sở Hành Vân quả nhiên không nhịn nổi tính tình, mở lời hỏi trước, Diêm Sơn đắc ý ngẩng đầu. Liếc xéo Sở Hành Vân một cái, Diêm Sơn nói: "Thứ hạng thực lực của ngươi ở Huyền Hoàng Học Phủ, xếp ở vị trí thứ mấy?"
Cái này...
Vì che giấu thực lực, thứ hạng của Sở Hành Vân rất thấp, thậm chí còn không bằng Thanh Dao và Thanh Toàn! Sở Hành Vân biết rõ, nếu như thật sự nói ra, Diêm Sơn nhất định sẽ lập tức cự tuyệt hắn, tuyệt đối không thể nào đồng ý Thanh Toàn và Thanh Dao, gia nhập Chiến Đội của hắn.
Trong lúc suy tư, Sở Hành Vân khẽ nheo mắt lại. Nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm trà nóng thơm lừng, sau đó... Sở Hành Vân chậm rãi đặt chén trà xuống.
Ngẩng đầu, Sở Hành Vân nhìn Diêm Sơn nói: "Thời gian của mọi người đều rất quý giá, ta hi vọng ngài có thể thẳng thắn, đi thẳng vào vấn đề, nói ra hết mọi suy nghĩ và yêu cầu của ngài."
Ồ?
Nhìn Sở Hành Vân tràn đầy tự tin, Diêm Sơn lập tức nheo mắt lại. Trong chốc lát, đôi mắt vốn đã nhỏ, nay nheo lại thành một khe hẹp, trông cứ như đang ngủ gật vậy.
Diêm Sơn biết rõ, Sở Hành Vân tất nhiên không chịu trả lời câu hỏi của hắn, vậy rõ ràng là... thứ hạng của hắn vô cùng thấp. Nếu thứ hạng đủ cao, chỉ sợ không cần hắn hỏi, đối phương đã uy phong lẫm liệt tuyên dương thực lực cùng uy thế của bản thân.
Nhẹ nhàng nâng chén trà lên, Diêm Sơn nhanh chóng suy nghĩ. Nói thật, đối với hai nữ nhi, hắn cũng không quá trông mong. Mặc dù các nàng rất cố gắng, đã thi đậu Huyền Hoàng Học Phủ. Nhưng so với những thiên tài chân chính khác, các nàng vẫn còn quá đỗi bình thường. Với thứ hạng từ ba nghìn đến bốn nghìn, các nàng căn bản không thể nào gia nhập Chiến Đội Top 100. Bởi vậy, đối với hai nữ nhi, hắn chưa bao giờ đặt quá nhiều kỳ vọng.
Trong suy nghĩ của Diêm Sơn, hai nữ nhi này căn bản chính là vật làm nền, ý nghĩa tồn tại của các nàng, chính là để mở ra một Đại Đạo rộng lớn cho đệ đệ của mình!
Bởi vậy...
Đối với Diêm Sơn mà nói, Thanh Toàn và Thanh Dao có gia nhập được Chiến Đội Top 100 hay không, kỳ thực cũng không quan trọng. Chỉ cần đối phương có thể đưa ra đủ lợi ích, bỏ ra đủ cái giá, vạn sự đều có thể thương lượng.
Suy tư, Diêm Sơn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống. Chậm rãi ngẩng đầu, Diêm Sơn nhìn về phía Sở Hành Vân, thản nhiên nói: "Xem ra... thứ hạng cá nhân của ngươi, chắc hẳn không cao đâu nhỉ?"
Đối mặt Diêm Sơn, Sở Hành Vân nhún vai, nhưng vẫn giữ im lặng.
Nhìn thấy một màn này, Diêm Sơn đột nhiên cắn răng một cái, quả quyết nói: "Đã như vậy, vậy cũng đành thôi... Nếu ngươi có thể xuất ra hai mươi triệu lượng Hoàng Kim và hai mươi triệu mai Linh Cốt, các nàng chính là người của ngươi!"
Cái gì! Ngươi...
Nghe được Diêm Sơn, Sở Hành Vân đột nhiên đứng dậy, đầy vẻ tức giận nhìn về phía Diêm Sơn. Đây là cái gì? Chẳng lẽ là đang bán nữ nhi sao?
Nhìn Sở Hành Vân đầy vẻ tức giận, Diêm Sơn không khỏi một mặt thất vọng. Sắc mặt âm trầm, Diêm Sơn chậm rãi đứng dậy, trầm thấp nói: "Thực lực thấp kém như thế, lại không tiền không thế lực, nữ nhi của ta, há có thể theo ngươi!"
Nghe được Diêm Sơn, Sở Hành Vân hít một hơi thật sâu nói: "Diêm Sơn Các hạ, ta chỉ là mời các nàng gia nhập Chiến Đội của ta thôi, chứ không phải muốn mua đứt các nàng!"
Hừ...
Hừ lạnh một tiếng, Diêm Sơn nói: "Có khác gì sao?"
Đối mặt câu trả lời của Diêm Sơn, Sở Hành Vân không khỏi bật cười nói: "Đương nhiên là có khác biệt, ta chỉ muốn các nàng làm đồng đội của ta, chứ không phải..."
Được rồi, được rồi...
Phất tay áo, Diêm Sơn chế giễu nói: "Không có tiền thì mời trở về đi, ta không có thời gian ở đây nghe ngươi nói nhảm."
Vừa dứt lời, Diêm Sơn mạnh mẽ vung tay áo, quay người đi thẳng về phía cổng sau.
Nhìn bóng Diêm Sơn dần khuất xa, Sở Hành Vân thật khiến người ta bật cười trong tức giận.
Hai mươi triệu lượng Hoàng Kim?
Hai mươi triệu mai Linh Cốt?
Đệ tử của hắn, lại chỉ đáng giá chút tiền như vậy sao?
Thấy Diêm Sơn bước vào cổng sau, sắp đi khuất, Sở Hành Vân biết rõ, hiện tại dù nói gì cũng đã vô dụng. Đã hắn muốn tiền, vậy không thành vấn đề, thứ Sở Hành Vân không thiếu nhất, chính là tiền.
Đối với Sở Hành Vân mà nói, cái gọi là kim tiền, có khác gì bùn đất sao?
Trong lúc suy tư, tay phải Sở Hành Vân vung lên, kim quang mãnh liệt lóe sáng...
Loảng xoảng, leng keng...
Giữa những tiếng va chạm dữ dội, từng thỏi kim nguyên bảo to bằng đầu người, lớn vô cùng, như mưa rơi từ trên trời trút xuống.
Nghe tiếng va đập giòn tan, Diêm Sơn đột nhiên dừng bước, quay người lại, nhìn vào đại sảnh. Mặc dù chỉ là khu nhà ở cấp trung, nhưng lâu các của gia đình Diêm Sơn lại vô cùng to lớn, cao hơn mười mét, chiếm diện tích hơn ngàn bình.
Giờ khắc này, trong đại sảnh rộng lớn kia, kim nguyên bảo to bằng đầu người, như mưa lớn trút xuống, chỉ trong chốc lát, đã chất đầy cả nghìn bình diện đại sảnh.
Thế nhưng mọi thứ vẫn chưa kết thúc.
Giữa trận mưa kim nguyên bảo đang hình thành, Sở Hành Vân lạnh lùng nhìn Diêm Sơn, mà những thỏi kim nguyên bảo ngập trời kia, vẫn điên cuồng trút xuống.
Leng keng, rắc rắc...
Rất nhanh, toàn bộ đại sảnh liền bị kim nguyên bảo chất ngập. Dưới sức va chạm của những thỏi vàng nặng trĩu, lâu các bằng gỗ kia, rất nhanh liền không thể chịu đựng được.
Rầm rầm...
Cuối cùng, lâu các vốn đã cũ kỹ vô cùng, dưới sức ép của lượng lớn hoàng kim, rốt cục bị phá tung.
Rầm rầm... Leng keng...
Cùng với lượng lớn kim nguyên bảo không ngừng đổ xuống, rất nhanh... toàn bộ lâu các bằng gỗ, đã bị chèn ép đến tan nát, trong nháy mắt bị lượng lớn kim nguyên bảo vùi lấp bên dưới.
Hoàng Kim quả thật trân quý, cũng quả thật hi hữu...
Thế nhưng Không Gian Thứ Nguyên của Sở Hành Vân, lại chất đầy cả một ngọn núi vàng. Hơn nữa, ngọn núi vàng này, cũng không phải núi vàng thông thường. Chỉ riêng về thể tích mà nói, tổng thể tích của ngọn núi vàng này, còn lớn hơn cả tổng thể tích của Huyền Hoàng Tinh.
Mắt thấy kim nguyên bảo ngập trời trút xuống, dần dà chất thành một ngọn núi nhỏ, đôi mắt nhỏ híp lại của Diêm Sơn, trong nháy mắt trợn to tròn xoe!