Chương 341: Kiếm Đạo Cảnh Giới
Sở Hành Vân và Hạ Khuynh Thành đã rời khỏi nơi này, thậm chí chẳng còn thấy bóng dáng, thế nhưng, đám đông vẫn không lập tức rời đi, mà cứ đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Sau một hồi, bọn họ cuối cùng cũng hoàn hồn, tản ra khắp nơi, đồng thời khiến chuyện vừa xảy ra được lan truyền rộng rãi.
Rất nhanh, Cổ Kiếm Thành lập tức sôi trào.
Phàm là võ giả nghe được tin tức này, trong lòng không còn mảy may suy nghĩ khác, chỉ còn lại sự ghen tị.
Tuy nói Sở Hành Vân cự tuyệt cưới Hạ Khuynh Thành, nhưng cuối cùng, Hạ Khuynh Thành chẳng những không hề tức giận, còn chủ động mời Sở Hành Vân, cùng nhau tiến vào đình viện.
Nàng – Phong Hoa Tuyệt Đại, đang độ tuổi xuân thì.Hắn – tuấn dật vô song, huyết khí phương cương.
Cô nam quả nữ, chung một đình viện, rất dễ khiến người ta mơ tưởng viển vông.
Cho nên, tại Cổ Kiếm Thành lúc này, vô số thanh niên tuấn kiệt tụ tập lại, ngẩng đầu vọng nguyệt, đối ẩm muộn tửu, phát ra từng tiếng than thở đầy bất đắc dĩ.
Đối với tình hình bên ngoài, Sở Hành Vân tuy không tận mắt thấy, nhưng vẫn có thể đoán được đại khái, trong lòng không khỏi cười khổ.
Chuyến này hắn đến Cổ Kiếm Thành, vốn muốn giữ sự khiêm tốn, không muốn bị người khác chú ý. Thế nhưng giờ đây, hắn lại trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, thậm chí còn vô hình trung gây ra không ít kẻ thù.
"Bị những kẻ đó để mắt tới, mức độ khó khăn khi hành sự tăng lên không ít. Nhưng so với việc có được thứ này, dù tạo thêm nhiều kẻ thù cũng đáng." Sở Hành Vân thầm nói trong lòng, tâm thần khẽ động, hướng Linh Hải mà nhìn.
Trong tầm mắt, Linh Lực như kiếm, ngày đêm không ngừng lượn lờ quanh Thanh Liên Linh Hải. Mà ở chính giữa Thanh Liên Linh Hải, lại xuất hiện một vầng sáng chói mắt.
Vầng sáng này chỉ to bằng hạt gạo. Nhìn kỹ lại, nó lại hiện ra hình dạng của một thanh kiếm.
Bất quá, thanh kiếm này cũng không hoàn chỉnh, có chuôi kiếm nhưng không có lưỡi sắc bén, là một thanh kiếm gãy.
"Đến!"
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng nói của Hạ Khuynh Thành, Sở Hành Vân bỗng chốc tỉnh hồn, ánh mắt hướng bốn phía nhìn lại, phát hiện nơi này là một tòa đình viện vô cùng đặc biệt, cầu nhỏ nước chảy, lầu các, ao hồ xanh biếc, khắp nơi đều toát lên khí tức du dương.
"Ta sống tại Cổ Kiếm Thành ba năm, ba năm qua, ngươi là người đầu tiên bước vào tòa đình viện này." Hạ Khuynh Thành tìm một chỗ ghế đá ngồi xuống, ánh mắt không hề có chút gợn sóng.
Sở Hành Vân cười nhạt, ngồi xuống đối diện Hạ Khuynh Thành, gật đầu ra vẻ đã hiểu rõ, rồi nói: "Trong tòa đình viện này, xác thực chỉ có hai chúng ta. Nhưng ngoài đình viện, lại có mười tám tên cao thủ trấn giữ, trong đó năm người còn đạt tới Thiên Linh Chi Cảnh!"
Sa Sa!
Chưa nói dứt lời, trên cây cổ thụ ngoài đình viện truyền đến tiếng động, khiến sắc mặt Hạ Khuynh Thành khẽ đổi, có chút lúng túng nói: "Động Sát Lực cực kỳ sắc bén! Thảo nào ngươi lại sảng khoái đáp ứng lời mời của ta như vậy."
"Không phải vậy."
Sở Hành Vân nhún vai, trả lời: "Ngươi nói rất đúng. Ta bây giờ đã bị vô số thiên tài trẻ tuổi chú ý. Một khi rời khỏi lôi đài, e rằng sẽ phải đối mặt với vô số người khiêu chiến. Thực lực ta yếu kém, há dám đối mặt với nhiều cao thủ như vậy?"
"Huống chi, ta được coi là người đầu tiên phá vỡ kiếm bia. Khuynh Thành Công Chúa hiển nhiên vô cùng hiếu kỳ với ta, thậm chí còn hy vọng từ miệng ta biết được bí mật mới của kiếm bia. Cho đến khi có được câu trả lời, nàng sẽ không thể ra tay với ta."
Lời nói liền mạch, ý tứ sâu xa, như ngọc châu rơi bàn, khiến Hạ Khuynh Thành ngây người.
Nàng vỗ tay, tán dương: "Có thể trong nháy mắt nghĩ tới những điều này, và đưa ra quyết định, ngươi quả nhiên không phải người tầm thường. Thôi cũng tốt, lại đỡ cho ta công giải thích."
Nói đoạn, thần sắc Hạ Khuynh Thành trở nên nghiêm nghị, nói ngay vào điểm chính: "Ngươi vừa nói, với cảnh giới của ta bây giờ, tốt nhất đừng tiếp xúc với kiếm bia, lời này là ý gì?"
"Câu trả lời này đối với ngươi mà nói, rất quan trọng sao?" Sở Hành Vân hỏi ngược lại.
"Rất quan trọng!"
Hạ Khuynh Thành gật đầu mạnh mẽ, kiên định nói: "Ba năm trước đây, ta vô tình có được kiếm bia. Sau khi ngày đêm nghiên cứu, ta phát hiện tòa kiếm bia này có thể cảm ứng cảnh giới kiếm đạo của võ giả."
"Cảnh giới kiếm đạo có bốn tầng thứ, theo thứ tự là: Có chút thành tựu, Đăng Đường Nhập Thất, Đăng Phong Tạo Cực cùng Nhân Kiếm Hợp Nhất. Khi võ giả đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất, liền có thể sử dụng kiếm khí đâm thủng kiếm bia. Đây chính là lý do vì sao Bạch Mộ Trần có thể đâm ra một vết kiếm trên kiếm bia, còn Phương Sư thì không."
"Thật ra thì, ngay từ nửa năm trước, ta đã đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất. Dùng toàn lực ra tay, ta có thể đâm ra một vết sẹo sâu trên kiếm bia, nhưng vẫn không thể phá vỡ hoàn toàn nó. Cho nên, ta cảm thấy kiếm bia có lai lịch bất phàm, nhất định ẩn chứa bí mật nào đó!"
Hạ Khuynh Thành ngưng mắt nhìn Sở Hành Vân, từng lời từng chữ đều vô cùng rõ ràng. Ánh mắt nàng tràn đầy vẻ cuồng nhiệt, khiến thần sắc Sở Hành Vân chợt cứng lại, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Chỉ thấy hắn đứng dậy, từ trên cây bẻ một cành cây.
"Tĩnh tâm ngưng thần, mà lĩnh hội cho kỹ." Sở Hành Vân nói một câu. Chợt, hắn khẽ nâng cành cây lên, cánh tay khẽ vẫy, cành cây từ trên cao hạ xuống, mang theo tiếng vù vù, không ngừng ép sát Hạ Khuynh Thành.
Hô!
Mái tóc Hạ Khuynh Thành bị thổi bay. Khi nàng nhìn xuống, cành cây kia lại cho nàng một cảm giác nhẹ như không, tựa như không hề tồn tại.
"Nhân Kiếm Hợp Nhất!" Hạ Khuynh Thành kinh hô. Cảm giác cổ quái này, chính là Nhân Kiếm Hợp Nhất mà nàng từng lĩnh ngộ.
Bất quá, Sở Hành Vân lại không dùng kiếm, chỉ bằng một cành cây, đã toát ra loại thần vận ấy.
"Đây không phải Nhân Kiếm Hợp Nhất, mà là Cử Trọng Nhược Khinh." Sở Hành Vân ngắt lời Hạ Khuynh Thành. Sau đó hắn buông cành cây xuống, từ dưới đất nhặt một cọng cỏ xanh.
Cánh tay khẽ vẫy, cọng cỏ xanh kia khẽ động, lại cũng mang theo một luồng gió nhẹ.
Tiếng gió này tràn đầy cảm giác hùng hậu, phảng phất Sở Hành Vân huy động không phải cọng cỏ nhẹ nhàng, mà là một thanh kiếm nặng như ngàn cân, khiến Hạ Khuynh Thành có cảm giác bị áp bách mạnh mẽ.
"Đây là Cử Khinh Nhược Trọng!"
Sở Hành Vân dứt lời, động tác vẫn không ngừng. Không cầm một vật, mà là giơ cánh tay lên, hai ngón tay sắc nhọn, bỗng chốc vung lên, phách chém về phía Hạ Khuynh Thành.
Trong mắt Hạ Khuynh Thành, cánh tay Sở Hành Vân tựa như biến thành một thanh Linh Kiếm ác liệt. Nhưng thanh kiếm này, không hề nhẹ nhàng, cũng chẳng hề nặng nề, giống như một ảo ảnh hư vô, khiến người ta cảm thấy vô cùng không chân thực.
Thấy cánh tay sắp chạm vào người Hạ Khuynh Thành, Sở Hành Vân khẽ phát lực, rút cánh tay về. Khí tức sắc bén ban nãy biến mất, lần nữa trở nên bình thản như nước, rồi nói: "Vừa rồi chính là Vô Trọng Vô Khinh."
"Ba tầng thứ này, bất kỳ cảnh giới nào cũng có thể khiến kiếm bia có cảm ứng. Nếu có thể đạt tới cảnh giới Vô Trọng Vô Khinh, là có thể dễ dàng phá vỡ toàn bộ kiếm bia."
Lộp bộp!
Tim Hạ Khuynh Thành đập loạn xạ, cảm giác trước mắt mình xuất hiện một thế giới hoàn toàn mới.
Nàng từ trước đến nay đều cho rằng Nhân Kiếm Hợp Nhất là cảnh giới kiếm đạo tối cao, ngay cả Kiếm Chủ Vạn Kiếm Các cũng không thể hoàn toàn lĩnh ngộ, là Cực Trí, đỉnh phong của kiếm đạo.
Không nghĩ tới, Nhân Kiếm Hợp Nhất chẳng qua chỉ là cơ sở. Ở trên đó, còn có những cảnh giới cao thâm hơn như Cử Trọng Nhược Khinh cùng Vô Trọng Vô Khinh!
Sở Hành Vân ánh mắt khẽ quét qua, tựa hồ nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của Hạ Khuynh Thành, lắc đầu cười một tiếng, rồi nói: "Ba cảnh giới này tuy có phần huyền diệu, nhưng cũng chỉ là cơ sở của kiếm đạo. Phải đạt đến cảnh giới Linh Kiếm Hợp Nhất, mới được xem là kiếm đạo chân chính!"
====================
Đây là bộ truyện thuộc thể loại Ngự Thú đỉnh cao từ sau thời đại của bộ mà "ai cũng biết" đến giờ.
Từ một tác giả đại thần về đồng nhân Pokémon, chuyển sang thể loại Ngự Thú Lưu, tác giả đã gặt hái nhiều thành tích bùng nổ cho bản thân.
Là fan của Ngự Thú Lưu, thì không thể bỏ qua *Không Khoa Học Ngự Thú*.
Hãy ghé đọc và cảm nhận. Truyện đã kết thúc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)