Chương 377: Vương Khí Dung Hợp

Hạ Khuynh Thành im lặng, nàng không biết mình nên nói gì.

Ba món Vương Khí này, nàng vô cùng muốn có được, nhưng bất đắc dĩ, toàn bộ tích cóp của nàng, ngay cả một phần nhỏ cũng không đủ, cho dù là Kim Linh Ngọc Liên với giá thấp nhất, nàng cũng không mua nổi, khoảng cách quá lớn.

Nàng chợt nhớ đến lời mình vừa thốt ra, mặt nàng chợt đỏ bừng, cảm thấy vô cùng lúng túng.

Thấy vẻ mặt ngại ngùng của Hạ Khuynh Thành, nụ cười trên mặt Sở Hành Vân càng đậm.

Ba món này là hắn tâm huyết lựa chọn, mỗi một món đều cực kỳ phù hợp với Hạ Khuynh Thành, đặc biệt là Hóa Ảnh Phi Phong, có thể ẩn mình trong hư vô, là tinh phẩm của Vương Khí.

Món này rất dễ bị coi thường, ngay cả Thường Phong ở Thiên Linh Cảnh cũng không chú ý. Nếu hắn toàn lực thúc giục Hóa Ảnh Phi Phong, Sở Hành Vân muốn giết hắn còn phải tốn không ít công sức.

Thu lại tâm niệm, Sở Hành Vân đặt ba món Vương Khí vào tay Hạ Khuynh Thành, cười nhạt nói: "Ta vừa nói rồi, ba món này muốn tặng cho ngươi, ngươi không cần đưa Linh Thạch, cho dù là một viên, ta cũng sẽ không nhận."

"Không được!"

Hạ Khuynh Thành kiên quyết lên tiếng từ chối: "Ba món này quá trân quý, bất kỳ một món nào cũng có thể trấn áp khí vận một phương. Ngươi lại không thiếu nợ ta gì, ta không thể nhận."

Nói đoạn, nàng đẩy ba món Vương Khí ra, lắc đầu nguầy nguậy.

Cảnh tượng này, nếu bị người khác thấy, nhất định phải tức giận đấm ngực dậm chân.

Phàm là Vương Khí đều là vật hiếm có, bất kỳ ai có được cũng sẽ mừng rỡ phát điên. Nếu cùng lúc có được ba món Vương Khí trân quý, e rằng sẽ vui đến phát điên, khó mà bình phục tâm tình.

Nhưng Sở Hành Vân và Hạ Khuynh Thành, một người thì tặng, một người lại đẩy ra, phảng phất ba món Vương Khí này là thứ gánh nặng, căn bản không dám tiếp nhận.

"Tiểu cô nương này, thật đúng là quật cường!"

Sở Hành Vân thầm cười khổ một tiếng, đồng thời, ánh mắt hắn nhìn Hạ Khuynh Thành cũng có thêm một tia tán thưởng.

Đối mặt với ba món Vương Khí, vẫn có thể kiên trì nguyên tắc của mình, tâm tính như vậy quả thực hiếm thấy.

Chợt, dừng lại, giọng Sở Hành Vân trở nên nghiêm túc hơn, cất cao tiếng nói: "Ba món Vương Khí này, không phải vô duyên vô cớ mà ta muốn tặng ngươi."

Nghe vậy, Hạ Khuynh Thành sững sờ, im bặt.

"Ngày đó, ta phá vỡ Kiếm Bia, từ trong Kiếm Bia lấy được một vật cực kỳ trân quý. Giá trị món đồ này khó mà dùng Linh Thạch để cân đong đo đếm, và ta vẫn luôn vì chuyện này mà muốn bồi thường cho ngươi."

Sở Hành Vân nhìn chằm chằm Hạ Khuynh Thành, từng chữ rõ ràng nói: "Xét sự việc này, ba món Vương Khí này ngươi nhất định phải nhận lấy, cứ coi như là để ta vẹn toàn tâm nguyện này đi."

Ong ong ong!

Ba món Vương Khí trôi nổi trong hư không, ánh sáng tràn ngập, bao phủ lấy thân thể Hạ Khuynh Thành, khiến ánh mắt nàng trở nên dịu đi, nhưng nàng vẫn lên tiếng: "Nhưng hành động trước đó của ngươi đã coi như bồi thường rồi, ba món Vương Khí này…"

"Ngươi hãy nhận lấy đi." Sở Hành Vân cũng không giải thích thêm về sự huyền diệu của nửa đoạn thân kiếm, giọng hắn vẫn rất bình thản, nhưng lại lộ ra vẻ kiên quyết.

Hạ Khuynh Thành lại một lần nữa rơi vào trầm mặc, nàng ngắm nhìn đôi mắt đen nhánh của Sở Hành Vân, thần sắc tựa hồ có chút băn khoăn.

Cuối cùng, nàng khẽ cười một tiếng, thần sắc trở nên nhẹ nhõm, nói: "Ngươi đã kiên quyết như vậy, vậy được thôi, ba món Vương Khí này ta nhận lấy, đúng như lời ngươi nói, vẹn toàn tâm nguyện của ngươi."

Sở Hành Vân cười cười, ba món Vương Khí chậm rãi rơi vào tay Hạ Khuynh Thành, mà lần này, Hạ Khuynh Thành không từ chối nữa, mà là cẩn thận từng li từng tí nắm giữ trong tay, mắt ánh lên vẻ vui sướng.

"Bây giờ trời đã tối, ngày mai chúng ta sẽ lên đường. Tối nay ngươi có thể dốc lòng luyện hóa ba món Vương Khí này, chỉ có như vậy mới có thể hoàn toàn khống chế chúng." Sở Hành Vân nhìn sắc trời, nhắc nhở.

"Được!" Hạ Khuynh Thành cười gật đầu, chợt lách người, vọt đến tảng đá lớn cách đó không xa, trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện.

Thấy Hạ Khuynh Thành tĩnh tâm khổ tu, Sở Hành Vân cũng không nhàn rỗi, ngồi khoanh chân tại chỗ.

Hưu một tiếng!

Một đạo ngân bạch lưu quang đột nhiên từ trong Trữ Vật Giới Chỉ bay ra, đợi ánh sáng rút đi, hiện ra một món Chưởng Sáo toàn thân ngân bạch, trên đó không có hoa văn phức tạp, trông rất giản dị.

Món Ngân Bạch Chưởng Sáo này đến từ Thường Phong, sau khi hắn chết, Sở Hành Vân tiện tay đoạt được.

Ban đầu, khi thấy món Chưởng Sáo này, Sở Hành Vân cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Thông thường mà nói, Chưởng Sáo đều là một cặp, nhưng Ngân Bạch Chưởng Sáo trước mắt lại là độc nhất vô nhị. Hơn nữa, chất liệu của nó vô cùng kỳ lạ, ngay cả Sở Hành Vân cũng không thể nhận ra.

"Món Chưởng Sáo này gần như đạt tới nhất văn Vương Khí, dưới sự thúc giục toàn lực của Thường Phong, có thể phóng ra trọng trọng hư ảnh, tăng cường lực lượng của hắn rất nhiều. Hiệu dụng như vậy lại tương tự với Vạn Tượng Tí Khải."

Sở Hành Vân nhớ lại trong lòng, ngay sau đó, đem món Ngân Bạch Chưởng Sáo này đeo vào tay phải.

Ngay khi đeo Ngân Bạch Chưởng Sáo lên tay phải, đột nhiên dị biến xảy ra!

Chỉ thấy Vạn Tượng Tí Khải trên cánh tay phải chợt phóng ra vô tận ngân quang, ánh sáng như nước bao bọc lấy Ngân Bạch Chưởng Sáo. Ngân Bạch Chưởng Sáo cũng không hề bài xích, mà phát ra một tiếng cộng hưởng cực kỳ mãnh liệt.

Ong!

Hai vật này bắt đầu run rẩy.

Chợt, dưới sự kinh ngạc nhìn chăm chú của Sở Hành Vân, Vạn Tượng Tí Khải và Ngân Bạch Chưởng Sáo lại dung hợp làm một, phần cuối Chưởng Sáo gần như hoàn hảo gắn liền với giáp tay, ngân quang đại thịnh, ngưng tụ thành một thể!

"Vương Khí còn có thể dung hợp?" Thấy cảnh tượng như vậy, ngay cả Sở Hành Vân cũng ngây người ra.

Vạn Tượng Tí Khải trên cánh tay phải của hắn đã không còn dáng vẻ ban đầu. Thân giáp nâng cao, bao bọc lấy toàn bộ cánh tay phải của hắn, ngân quang không còn chói mắt mà trở nên thâm thúy nội liễm.

Nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay, một luồng lực lượng kinh khủng vô cùng mênh mông như thủy triều bùng nổ, dung nhập vào cánh tay phải, khiến hắn có cảm giác lực bạt sơn hà.

Trừ đó ra, thần văn trên Vạn Tượng Tí Khải tăng thêm một đường, bây giờ đã là song văn.

"Không chỉ có thể dung hợp, còn có thể tăng lên phẩm giai Vương Khí, điều này thật sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi." Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười, cảnh tượng quỷ dị như vậy, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy.

Hắn hít sâu một hơi, rất nhanh phục hồi tinh thần, tâm niệm vừa động, đem Hắc Động Trọng Kiếm nắm trong tay.

Giờ phút này, Sở Hành Vân nắm Hắc Động Trọng Kiếm nặng đến bảy ngàn cân, không có chút cảm giác nặng nề nào, vô cùng dễ dàng, như thể Hắc Động Trọng Kiếm đã dung nhập vào cánh tay hắn, nhất cử nhất động đều tùy tâm sở dục.

"Trảm!"

Sở Hành Vân đột nhiên khẽ quát một tiếng, mũi kiếm quét ngang, chém về phía hư không.

Ầm ầm tiếng vang vọng lên, chỗ Trọng Kiếm chỉ đến, cả phiến hư không cũng phát ra tiếng nổ trầm đục khó chịu. Không khí bị ép nén, hóa thành lực vô hình, rơi xuống sườn núi nhỏ ở phía xa, khiến nó nứt vỡ tan tành.

"Lực lượng kinh khủng thật!" Ánh mắt Sở Hành Vân hơi ngưng đọng, trước lực lượng kinh khủng của kiếm này, hắn thật sự lộ vẻ khiếp sợ.

Vừa rồi, hắn có thể rõ ràng cảm giác, lực lượng của mình lại tăng lên gấp đôi.

Nói cách khác, một kiếm vừa rồi, lực lượng của nó đã đạt đến hai vạn Tượng Lực!====================Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt Quốc, một Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: Đã nhớ một cuộc đời!
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN