Chương 402: Đổ Ước

“Trảm lập quyết!”

Ba chữ này vừa thốt ra, Tề Việt cùng Mạc Thừa Vận kinh hoàng nhìn Sở Hành Vân, đến cả tiếng rên rỉ cũng bị dọa đến ngưng bặt.

Trước đó, bọn họ cũng miệt thị Sở Hành Vân, cảm thấy hắn tuổi còn trẻ, cùng lắm chỉ là một mao đầu tiểu tử mà thôi, căn bản không thể cùng bọn họ tranh đấu.

Nào ngờ, thủ đoạn của Sở Hành Vân lại bá đạo đến nhường này.

Không nói một lời, hắn trực tiếp xuất thủ đánh trọng thương Tề Việt, phế Mạc Thừa Vận, sau đó còn dùng lời lẽ uy hiếp đám chấp sự, khiến bọn họ không dám ra tay, cũng chẳng dám hó hé nửa lời.

Mà bây giờ, Sở Hành Vân còn tuyên án tử hình đối với Tề Việt cùng Mạc Thừa Vận, muốn trảm lập quyết bọn họ!

Thế cục biến chuyển quá nhanh, quá đột ngột, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của mọi người. Bọn họ không thể nào tin nổi, lời lẽ bá đạo đến nhường này lại xuất từ miệng một thanh niên mười bảy tuổi.

Ầm!

Một cỗ sát ý hung ác bạo dũng mà ra từ trên người Sở Hành Vân, tựa gió cuốn, bao phủ cả một vùng không gian.

Trong khoảnh khắc ấy, thân thể Tề Việt cùng Mạc Thừa Vận run rẩy kịch liệt. Bọn họ cảm giác cỗ sát ý vô hình này, giống như lưỡi hắc liêm đoạt mệnh của Tử Thần đang kề sát cổ họng, bất cứ lúc nào cũng có thể đoạt lấy tính mạng của bọn họ.

“Dừng tay!”

Ngay khoảnh khắc Sở Hành Vân sắp ra tay, một tiếng gầm như sấm nổ vang.

Trong hư không, đột nhiên có hai bóng người giáng xuống, khí tức hùng hậu tràn ra tùy ý, xé nát hoàn toàn sát ý của Sở Hành Vân, vững vàng đứng chắn trước mặt hắn.

“Gia chủ!” Thấy thân ảnh quen thuộc ấy, Tề Việt cơ hồ mừng đến rơi lệ, lớn tiếng hô lên một câu.

Về phần Mạc Thừa Vận và đám chấp sự, cũng âm thầm thở phào, trong con ngươi cũng lộ rõ vẻ mừng rỡ.

Hai bóng người ấy, một trong số đó chính là Tề Dương Trầm.

Người còn lại là Thường Xích Tiêu.

Hai người bọn họ đứng vững vàng, ánh mắt quét nhìn chung quanh một vòng, sắc mặt trong khoảnh khắc trở nên vô cùng khó coi, nhất là Tề Dương Trầm, sắc mặt âm trầm đến sắp nhỏ ra nước.

Tề Việt chính là tử đệ Tề gia, đồng thời, cũng là thân tín được Tề Dương Trầm khổ tâm bồi dưỡng.

Vào khoảnh khắc này, Sở Hành Vân không chỉ đánh trọng thương Tề Việt, mà còn muốn xử tử hắn ngay trước mặt mọi người. Hành động này căn bản là ngang nhiên tát vào mặt Tề Dương Trầm trước mặt bao người, khiến hắn không thể xuống đài!

“Ngọn gió nào đem hai vị thổi tới đây?” Sở Hành Vân cười khẩy một tiếng, ánh mắt lại lần nữa nhìn về phía Tề Việt cùng Mạc Thừa Vận, nói: “Đợi ta diệt trừ hai kẻ này xong, sẽ mời hai vị vào nói chuyện, xin hai vị hãy tránh ra một lát.”

Hàn ý tràn ngập, cỗ sát ý dần tiêu tán kia, lại một lần nữa tràn ngập ra từ trên người Sở Hành Vân.

“Lạc Vân, ngươi chớ có hồ đồ!” Tề Dương Trầm rốt cuộc không nhịn nổi, quát lớn một tiếng: “Ngươi mới tiếp quản Ngoại Môn chưa được bao lâu, đã muốn giết một trưởng lão cùng một chấp sự, hơn nữa, lại còn là giết trước mặt mọi người. Hành động như ngươi chỉ sẽ khiến Ngoại Môn càng thêm hỗn loạn!”

“Ngoại Môn chính là cơ sở của Vạn Kiếm Các. Ngoại Môn hỗn loạn, toàn bộ Vạn Kiếm Các cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hôm nay ngươi giết hai kẻ này, ngày mai ngươi còn muốn xử quyết ai nữa?”

Thường Xích Tiêu cũng lạnh giọng tiếp lời: “Không sai, ngươi là Vinh Dự Kiếm Chủ cao cao tại thượng, lại phụng mệnh Các Chủ muốn chấn chỉnh Ngoại Môn. Nhưng Các Chủ chưa từng nói, ngươi có thể tùy ý động dụng quyền lợi trong tay, cưỡng ép trấn áp, thậm chí tiêu diệt người khác!”

Hai người một xướng một họa, đội mũ cao lên đầu Sở Hành Vân. Lời nói của Thường Xích Tiêu càng thêm ác liệt, lại lôi cả Phật Vô Kiếp ra để dùng nó chấn nhiếp Sở Hành Vân.

Nhưng, điều này đối với Sở Hành Vân căn bản không hề có tác dụng.

Hắn cười nhạt một tiếng, giọng điệu mỉa mai nói: “Ta phụng mệnh chấn chỉnh Ngoại Môn, việc cấp bách trước mắt chính là gây dựng uy vọng. Nhưng hành động của hai kẻ này không chỉ mạo phạm ta, còn dám ngang nhiên coi thường sự tồn tại của ta. Nếu hôm nay ta cứ thế mà bỏ qua cho bọn chúng một cách vô ích, thử hỏi, cái mặt mũi của Vinh Dự Kiếm Chủ ta đây muốn đặt ở đâu?”

“Mặt mũi đã mất, uy vọng tự nhiên không còn. Đến lúc đó, bảy vạn Ngoại Môn đệ tử sẽ nhìn ta ra sao, ta làm sao có thể hoàn thành trọng trách chấn chỉnh Ngoại Môn?”

Ba câu hỏi ngược liên tiếp, chữ nào chữ nấy như châu ngọc, khiến sắc mặt Tề Việt cùng Mạc Thừa Vận càng thêm tái nhợt. Thế nhưng, sắc mặt Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương Trầm lại không biến hóa quá lớn.

Thậm chí, trong mắt hai người bọn họ còn thoáng hiện một tia cười khẩy, tựa hồ đã sớm đoán được Sở Hành Vân sẽ phản bác như thế.

Thường Xích Tiêu bước ra một bước, thanh âm cao khiết trong trẻo, nói: “Uy vọng quả thực vô cùng trọng yếu, nhưng gây dựng uy vọng không thể vận dụng thủ đoạn cường quyền, mà phải dùng thực lực của chính mình để nói chuyện.”

“Mười ngày sau, chính là mỗi năm một lần Đăng Thiên Kiếm Hội. Phàm là người tuổi không quá hai mươi, tất cả đều có thể tham gia. Chỉ cần ngươi có thể đoạt được chức thủ khoa Đăng Thiên Kiếm Hội, tự nhiên có thể gây dựng uy vọng trong lòng bảy vạn Ngoại Môn đệ tử, không người dám ngang ngược.”

Đột nhiên dừng lại, Thường Xích Tiêu lại bổ sung thêm một câu: “Cái thế giới này, lấy võ vi tôn, thực lực là tối thượng. Tất cả mọi người đều sẽ kính trọng cường giả. Thiên phú cường hãn không có nghĩa là thực lực cường hãn. Tại Vạn Kiếm Các, thiên tài như cá diếc sang sông, đếm không xuể. Muốn dựa vào thiên phú mà tác oai tác quái tại đây, căn bản không ai cam tâm tình nguyện phục tùng!”

Nghe xong lời nói của Thường Xích Tiêu, Sở Hành Vân nhàn nhạt đáp một tiếng: “Được, ta đã rõ.”

Ngay sau đó, hắn ngẩng đầu lên, nhìn một khoảng hư không kia, cao giọng nói: “Chuyện vừa rồi, chắc hẳn Các Chủ đã hoàn toàn rõ. Xin Các Chủ ra mặt, làm chứng cho ta.”

“Các Chủ?”

Đám người ngơ ngác ngẩng đầu lên, lại thấy Phật Vô Kiếp thân áo trắng đứng giữa hư không. Thiên Địa Chi Lực hùng hậu không ngừng quanh quẩn trên người hắn, tựa hồ ngưng tụ thành một con đường cổ vô hình, chậm rãi đưa hắn hạ xuống.

Rất nhanh, Phật Vô Kiếp rơi xuống giữa đám người. Hắn nhìn Sở Hành Vân một cái, giọng nói lãnh đạm cất lên: “Lạc Vân Kiếm Chủ, ngươi muốn ta chứng kiến chuyện gì?”

Sở Hành Vân lập tức nói: “Lời nói của Xích Tiêu Kiếm Chủ hàm nghĩa sâu xa, nhưng hành động của ta cũng không phải không có lý. Cho nên, ta muốn dưới sự chứng kiến của Các Chủ, lập ra một vụ cá cược.”

“Lần này Đăng Thiên Kiếm Hội, nếu ta có thể đoạt được chức thủ khoa, vậy mọi công việc của Ngoại Môn đều do ta quyết định, bất luận kẻ nào, bao gồm cả Các Chủ ngươi, đều không thể ngang nhiên nhúng tay vào.”

“Ngược lại, nếu ta thua, vậy khi xử lý công việc Ngoại Môn, ta tuyệt đối không dùng thân phận Vinh Dự Kiếm Chủ, sẽ dốc sức phối hợp cùng các vị chấp sự và trưởng lão.”

“Vụ cá cược này, ta đại biểu Nội Vụ nhất mạch, toàn bộ đồng ý!” Sở Hành Vân vừa dứt lời, Thường Xích Tiêu liền vội vàng lên tiếng đáp lời, trên mặt càng lộ vẻ mừng như điên.

Hắn và Tề Dương Trầm bày ra toàn bộ cục diện này, mục đích của bọn họ chính là muốn dụ Sở Hành Vân tham gia Đăng Thiên Kiếm Hội, hòng mượn nó để đả kích mạnh mẽ lòng tin của Sở Hành Vân, khiến hắn phải chịu nhục.

Nhưng hắn vạn lần không ngờ tới, Sở Hành Vân lại ngu xuẩn đến thế, không chỉ đồng ý tham gia Đăng Thiên Kiếm Hội, mà còn tìm Phật Vô Kiếp làm người chứng kiến, lập ra đổ ước hà khắc đến vậy.

Điều này quả thực trúng ý bọn họ!

“Đổ ước có vài phần thú vị, ta đồng ý.” Phật Vô Kiếp cũng không suy nghĩ quá nhiều, gật đầu đồng ý.

Lúc trước, Phật Vô Kiếp để Sở Hành Vân chấn chỉnh Ngoại Môn, chính là muốn Sở Hành Vân khắp nơi đụng phải vách tường, từ đó hoàn toàn mài mòn nhuệ khí, cam tâm tình nguyện bái hắn làm thầy.

Mà Đăng Thiên Kiếm Hội thâm sâu đến mức nào, Phật Vô Kiếp hiểu rõ hơn ai hết. Mặc dù không thể đại biểu toàn bộ thực lực của thế hệ trẻ Vạn Kiếm Các, nhưng cũng là nơi Ngọa Hổ Tàng Long, yêu nghiệt vô số.

Lấy thực lực bây giờ của Sở Hành Vân, căn bản không thể nào đoạt được chức thủ khoa, ngay cả lọt vào Top 10, độ khó cũng không nhỏ!

“Đánh cuộc này là một cơ hội tuyệt vời, có thể khiến Lạc Vân ngã sấp mặt một trận đau điếng. Sau khi hắn thua đổ ước, việc chấn chỉnh Ngoại Môn lại càng thêm khó khăn. Không quá nửa năm một năm, hắn nhất định sẽ thay đổi ý nghĩ, cầu xin ta thu hắn làm đệ tử.”

Nghĩ đến đây, ý niệm này thoáng qua trong đầu Phật Vô Kiếp, khiến hắn chợt cảm thấy hài lòng. Vừa ngẩng đầu lên, vừa định rời đi, lại thấy Tề Dương Trầm đứng một bên, chẳng biết từ lúc nào đã bước ra.

Chỉ thấy hắn bước tới trước mặt Phật Vô Kiếp, trước tiên chắp tay ôm quyền, sau đó khom người nói: “Nếu Các Chủ đã làm chứng cho đổ ước của Lạc Vân Kiếm Chủ, không biết, Các Chủ có thể lại làm người chứng kiến một lần nữa, làm chứng cho đổ ước của ta không?”

====================

“Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di tích, Tây Phương Linh Sơn sớm đã đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh nát tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một vị Chân Nhân cao thủ tuổi già sức yếu, thọ nguyên cạn kiệt, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ.”

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: 5 Năm 1 Cái Kết
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN