Chương 408: Tự Rước Lấy

Thân hình Sở Hành Vân khẽ lóe, chân mày nhíu chặt rồi trở về chỗ cũ. Hắn vạn lần không ngờ, Thủy Thiên Nguyệt, lại cũng đã gia nhập Vạn Kiếm Các.

Vừa mới bất chợt nhìn thấy nàng trong chớp mắt, Sở Hành Vân thật sự có chút kinh ngạc, theo bản năng khẽ khựng lại.

Bất quá, hắn cũng chỉ kinh ngạc trong chốc lát, tâm thần liền khôi phục bình tĩnh.

Ngày xưa, ngoài hoàng thành, Sở Hành Vân cùng Vũ Tĩnh Huyết khi đang triệu tập loạn quân, đã cứu Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Sùng Hiền. Từ khi đó bắt đầu, hắn và hai người này không còn ân oán gì, từ đó về sau đã là người dưng nước lã.

Đối với người dưng, hắn đương nhiên sẽ không chú ý nhiều, chỉ khẽ liếc qua, liền dời tầm mắt đi.

Một tràng tiếng vỗ tay vang lên.

Tề Ngọc Chân vỗ hai tay, tràn đầy nụ cười nói: "Không ngờ, Lạc Vân Kiếm Chủ lại trượng nghĩa đến vậy, không tiếc cưỡng ép xuất thủ, chỉ vì muốn những người khác bình yên tu luyện, thật khiến ta mở rộng tầm mắt!"

"Tề Ngọc Chân, kẻ ngươi muốn nhằm vào là ta, cần gì phải lôi kéo người khác vào?" Sở Hành Vân giọng nói lạnh như băng. Đang khi nói chuyện, hắn đối với Hạ Khuynh Thành ra hiệu bằng ánh mắt, muốn nàng rời khỏi nơi đây trước.

"Ta khuyên ngươi đừng phí công vô ích."

Tề Ngọc Chân lên tiếng cắt đứt, hờ hững liếc nhìn Hạ Khuynh Thành một cái, nói: "Chỉ cần ngươi còn chưa tiếp nhận tỷ thí, ta sẽ cứ thế quấn lấy các ngươi, khiến các ngươi không thể tĩnh tâm tu luyện. Còn đối với ta mà nói, tiến vào Huyền Kiếm Cốc cũng chẳng phải chuyện gì mới mẻ, mười ngày này, ta chịu hao tổn cũng được."

"Ngươi!" Hạ Khuynh Thành thoáng chốc tức giận, trong mắt không ngừng phun ra ngọn lửa giận dữ, nhưng cùng lúc, nàng cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Tề Ngọc Chân là độc tử của Tề Dương Trầm, thiên phú cực kỳ kinh người, đã sớm gia nhập Vạn Kiếm Các.

Trong mấy năm này, hắn từng ba lần tiến vào Huyền Kiếm Cốc, đối với vô cùng vô tận kiếm áp nơi đây, sớm đã quen thuộc đến mức không còn cảm thấy lạ, căn bản không coi trọng cơ hội lần này.

Vả lại, với tu vi hiện tại của hắn, khổ tu mười ngày cũng không mang lại nhiều hiệu quả. Cho dù hoàn toàn lãng phí hết, cũng sẽ chẳng hề tiếc nuối.

Nhận thấy hai điểm này, Tề Ngọc Chân nghĩ ra biện pháp này, lấy mười ngày này làm tiền đặt cược, dùng cách này để bức bách Sở Hành Vân, cưỡng ép hắn tiếp nhận tỷ thí.

Sở Hành Vân đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tề Ngọc Chân ở phía trước.

Một lát sau, miệng hắn mở ra, thốt ra một câu hỏi: "Bên trong tòa Huyền Kiếm Cốc này, tràn ngập vô số khí tức mờ mịt, người bên ngoài, có thể nhìn thấy chuyện xảy ra ở đây không?"

"Đó là tự nhiên." Tuy nói Tề Ngọc Chân không hề biết những lời này của Sở Hành Vân có ý gì, nhưng vẫn đáp lời.

Sở Hành Vân cũng khẽ cười một tiếng, trong mắt lãnh ý dần dần tan biến, nhàn nhạt nói: "Tề Ngọc Chân, ngươi đường đường là con trai Kiếm Chủ, để ép ta vào khuôn khổ, không tiếc lấy người khác làm vật uy hiếp. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, toàn bộ Tề gia ngươi sẽ phải hổ thẹn!"

Lời vừa dứt, sắc mặt Tề Ngọc Chân trở nên âm trầm.

Hắn vừa muốn mở miệng, lại nghe Sở Hành Vân nói tiếp: "Tỷ thí, ta có thể tiếp nhận, nhưng ngươi phải lấy chút tiền đặt cược ra. Nếu là ta thắng, hộ khuỷu tay trên cánh tay phải của ngươi sẽ thuộc về ta, đồng thời, ngươi không được quấy rầy người khác tĩnh tu!"

Sở Hành Vân chỉ chỉ chiếc hộ khuỷu tay màu bạc trên cánh tay phải của Tề Ngọc Chân, trong mắt, xẹt qua một vệt kiên quyết khó lường, tựa hồ bất kể thế nào cũng phải đoạt lấy hộ khuỷu tay này cho bằng được!

"Nếu là ngươi thua đây?" Tề Ngọc Chân lòng thầm vui mừng, nhưng không trực tiếp đáp ứng. Chiếc hộ khuỷu tay màu bạc này chính là Vương Khí, tuy nói chỉ là Vương Khí nhất văn, nhưng giá trị không nhỏ.

"Chỉ là Vương Khí nhất văn, mà ngươi cũng không dám đánh cược?"

Thấy ánh mắt Tề Ngọc Chân biến hóa, Sở Hành Vân cố ý khinh thường nói. Bàn tay khẽ vẫy, ba đạo quang mang hùng hậu lan tỏa ra, lơ lửng giữa không trung.

"Đây đều là Vương Khí!" Ánh mắt Tề Ngọc Chân khẽ run, ba đạo quang mang trước mắt này, lại tất cả đều là Vương Khí. Hai món Vương Khí nhị văn, một món Vương Khí tam văn, mỗi vật đều tản mát ra khí tức, giá trị vượt xa chiếc hộ khuỷu tay màu bạc của hắn.

"Ta là Kiếm Chủ, mà ngươi chẳng qua là Chân Truyền Đệ Tử thôi. Ngươi đã muốn đánh cược, ta cũng không thể để mình bị coi thường. Nếu là ta thua, ba món Vương Khí này sẽ toàn bộ thuộc về ngươi."

Nghe được lời Sở Hành Vân nói, Tề Ngọc Chân còn tưởng mình nghe nhầm, nhất thời ngẩn người ra. Sở Hành Vân chau mày, trầm giọng hỏi: "Thế nào? Ngươi không muốn?"

"Không phải!"

Tề Ngọc Chân lập tức lắc đầu, vội vàng nói: "Tiền đặt cược tỷ thí, cứ vậy định đoạt! Mọi người đều có thể chứng kiến, song phương đều không được đổi ý!"

Sau khi nghe xong, Sở Hành Vân nhìn về phía Hạ Khuynh Thành. Hạ Khuynh Thành lập tức hiểu ra, ngưng giọng nói: "Yên tâm đi, trong mười ngày này, ta sẽ tự chăm sóc bản thân cho tốt, ngươi không cần lo lắng."

Sau khi nói xong, nàng nhẹ nhàng bước đi, cũng không quay đầu lại, đi thẳng về phía trước.

Hạ Khuynh Thành lòng rất rõ, Sở Hành Vân làm như vậy chính là không muốn nàng bị ảnh hưởng. Tề Ngọc Chân không quan tâm Huyền Kiếm Cốc, nhưng nàng thì quan tâm, không thể bỏ lỡ cơ hội tốt này.

Về phần tiền đặt cược của song phương, Hạ Khuynh Thành cũng không quá để ý.

Nàng biết tính cách của Sở Hành Vân, hắn đột nhiên đưa ra khoản tiền cược lớn như vậy, nhất định là có ý đồ của hắn. Ở lại bên cạnh Sở Hành Vân, nàng cũng chỉ là gánh nặng, rời đi, ngược lại có thể khiến Sở Hành Vân không còn lo lắng gì nữa.

"Đã chuẩn bị xong chưa?" Tề Ngọc Chân có chút nóng lòng nói. Hắn đứng bên cạnh Sở Hành Vân, trong con ngươi tràn ngập ý chí nóng bỏng, cơ hồ muốn phun trào ra ngoài. Ba món Vương Khí kia, hắn ta nhất định phải có!

Lần này, Sở Hành Vân vẫn không trả lời, hỏi ngược lại: "Ngươi không tiếc dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy, cũng phải ép ta tỷ thí với ngươi, có ý nghĩa gì?"

Tề Ngọc Chân đầu tiên sững sờ, sau đó cười nói: "Ngươi ngưng tụ ra Cửu Cấp kiếm ý, một lần hành động trở thành Vinh Dự Kiếm Chủ của Vạn Kiếm Các, đó là biết bao rạng rỡ, tự đắc. Nếu ta đánh bại ngươi, thì vinh quang trên người ngươi sẽ toàn bộ thuộc về ta. Đồng thời, tất cả mọi người đều sẽ biết, tiềm lực của ta Tề Ngọc Chân, còn muốn vượt xa ngươi."

"Còn về chuyện ngươi đã khiến Tề gia bị nhục nhã, sau mười ngày, ta tự nhiên sẽ trả lại gấp trăm lần. Bởi vì thực lực của ngươi và ta, chênh lệch quá lớn, không cần giao đấu, cũng có thể biết được kết quả cuối cùng của cuộc đổ ước."

"Đến lúc đó, nói về tiềm lực, ngươi đã thua kém ta; nói về thực lực, ngươi cũng bại dưới tay ta. Ngươi, Lạc Vân, sẽ trở thành bại tướng dưới tay ta, là kẻ thất bại triệt để, không còn sức phản kháng chút nào!"

Từng lời ngạo mạn, thốt ra từ miệng Tề Ngọc Chân.

Nói xong câu cuối cùng, hắn cất lên tiếng cười cuồng loạn hung hãn. Tiếng cười này vang vọng khắp nơi, khiến tất cả mọi người đều có thể nghe rõ, ngay cả những người bên ngoài Huyền Kiếm Cốc, cũng không ngoại lệ, nghe thấy vô cùng rõ ràng.

Sở Hành Vân nghe xong những lời này, sắc mặt vẫn không chút lay động, nhàn nhạt nói: "Ý tưởng của ngươi cũng không tệ, nhưng ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là tự rước lấy nhục."

Dứt lời, hắn dời tầm mắt đi, khẽ nghiêng người, như một đạo lưu quang, cấp tốc lao vút về phía trước.

"Tự rước lấy nhục? Ngươi cũng có bản lĩnh này?" Nụ cười trên mặt Tề Ngọc Chân càng lúc càng đậm, thân hình khẽ lóe, cũng hóa thành một đạo lưu quang, xẹt qua hư không, nhanh chóng đuổi theo.

Bên ngoài Huyền Kiếm Cốc, hoàn toàn yên tĩnh.

Những chuyện vừa xảy ra, tất cả mọi người đều đã tận mắt chứng kiến.

Đột nhiên, một tiếng cười lớn vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh này.

Kẻ cười lớn, rõ ràng là Tề Dương Trầm.

Chỉ thấy hắn đắc ý nói: "Ngọc Chân tiến vào Vạn Kiếm Các đã ba năm, từng ba lần tiến vào Huyền Kiếm Cốc. Đối với kiếm áp của Huyền Kiếm Cốc, hắn sớm đã quen thuộc như lòng bàn tay. Năm nay, tu vi của hắn đã đạt đến Thiên Linh Tam Trọng Cảnh, mới có thể xông vào tầng thứ sáu của Huyền Kiếm Cốc."

"Nếu so sánh, kiếm ý của Lạc Vân tuy mạnh, nhưng tu vi của hắn lại là một điểm yếu chí mạng. Có thể đạt tới tầng thứ năm, đã là vô cùng phi phàm, căn bản không thể bước vào tầng thứ sáu. Cuộc tỷ thí này, hắn đã bại!"

Toàn thân Tề Dương Trầm tràn ngập vẻ vui mừng. Tỷ thí còn chưa kết thúc, hắn đã đưa ra lời tuyên bố chiến thắng, khiến không ít người khịt mũi coi thường, ném về phía hắn ánh mắt khinh bỉ.

Nhưng khinh bỉ thì khinh bỉ, mọi người đối với lời nói của Tề Dương Trầm vẫn là cực kỳ đồng ý.

Kiếm áp của Huyền Kiếm Cốc vô cùng vô tận, đồng thời chèn ép kiếm ý và Linh Hải. Kiếm ý của Sở Hành Vân rất mạnh, đạt tới Cửu Cấp tầng thứ, nhưng tu vi của hắn quả thực quá yếu, Linh Hải khó có thể chịu đựng được kiếm áp.

Đúng như Tề Dương Trầm từng nói, Sở Hành Vân có thể đạt tới tầng thứ năm, đã là vô cùng mạnh mẽ, có thể khiến tất cả mọi người phải thán phục.

Về phần tầng thứ sáu, cơ hồ vô vọng!

"Lạc Vân, ngươi thua Ngọc Chân ở Huyền Kiếm Cốc này, sau mười ngày, ngươi sẽ còn thua sạch cuộc đổ ước ở Đăng Thiên Phong. Đến lúc đó, ngươi sẽ triệt để trở thành trò hề, uy vọng thân là Kiếm Chủ của ngươi, càng là không còn tồn tại."

"Đây, chính là kết quả khi ngươi đắc tội ta!"

Tề Dương Trầm hai tay khoanh trước ngực, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý, phảng phất trong chớp mắt này, hắn đã thấy cảnh Sở Hành Vân bị lăng nhục, thần sắc vô cùng ngạo mạn.

Một bên, Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc đang đứng, trên mặt đều mang theo nụ cười lạnh.

Chỉ bất quá, sau nụ cười lạnh, trong lòng Thường Xích Tiêu lại có một loại cảm giác khó chịu, tựa hồ sắp có chuyện gì đó xảy ra, tâm thần có chút hoảng loạn.

Loại cảm giác này đến rất đột ngột, hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước!

====================

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Sinh Si Ma
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN