Chương 418: Vẫn Không Xuất Kiếm

Ba người cùng lúc so tài?!

Vẻ mặt mọi người đều lộ ra sự hứng thú.

Căn cứ thực lực Sở Hành Vân đã phô bày, La Hoài Mị và Diệp Quy hoàn toàn không phải đối thủ của hắn. Bởi vậy, phần lớn mọi người đều cho rằng Sở Hành Vân sẽ dễ dàng giành chiến thắng trên võ đài thứ tám, thành công tiến vào Top 8.

Nhưng giờ đây, tình thế đã thay đổi!

Sở Hành Vân, La Hoài Mị và Diệp Quy, ba người cùng lúc tỉ thí, kẻ thắng cuộc sẽ là người chiến thắng cuối cùng.

Đối với Sở Hành Vân mà nói, đây không phải là tin tức tốt lành gì. La Hoài Mị và Diệp Quy chắc chắn sẽ liên thủ, cùng lúc gây khó dễ cho hắn.

"Lạc Vân Kiếm Chủ thực lực tuy mạnh, nhưng lấy một chọi hai, rốt cuộc không phải chuyện dễ dàng. Chỉ cần một chút sơ sẩy, sẽ phải chịu cảnh bị loại!"

"Vị trí cuối cùng trong Top 8, rốt cuộc sẽ thuộc về ai, vẫn còn khó nói."

Mọi người càng lúc càng cảm thấy hứng thú, tiếng bàn tán vang lên, khiến cho trận chiến cuối cùng này trở nên vô cùng thu hút sự chú ý.

"Ta phản đối!"

Đúng lúc này, Lôi Nguyên Quang đứng phắt dậy, lớn tiếng kháng nghị: "Luật lệ như vậy, đối với Lạc Vân thật sự không công bằng!"

"Thực lực của Lạc Vân, mọi người đều quá rõ ràng. Nếu là ba người hỗn chiến, hắn nhất định sẽ bị nhắm vào, đến cuối cùng sẽ diễn biến thành cục diện một địch hai, như vậy thực sự mất đi sự công bằng." Giọng Đường Vân Hoan tuy nhẹ, nhưng lại toát lên vẻ cương quyết.

Huyết bào trưởng lão kia chợt khựng lại, vừa định lên tiếng, lại nghe thấy giọng nói chậm rãi của Phật Vô Kiếp truyền tới, cười nhạt đáp: "Ba người hỗn chiến, như vậy cũng có thú vị riêng."

Ánh mắt mọi người đều ngưng lại, đồng loạt nhìn về phía Phật Vô Kiếp.

Chỉ thấy Phật Vô Kiếp tiếp lời: "Mọi người đều biết, Đăng Thiên Kiếm Hội lần này sẽ quyết định kết quả của hai giao ước lớn. Mục tiêu của Lạc Vân Kiếm Chủ là chiến thắng tất cả đối thủ, đoạt được chức thủ khoa, cho dù đối đầu với Tề Ngọc Chân và Lục Hình, hắn cũng phải thắng."

"La Hoài Mị và Diệp Quy là đệ tử kiệt xuất, nhưng thực lực của hai người bọn họ lại xa xa không thể địch nổi Tề Ngọc Chân. Nếu như Lạc Vân Kiếm Chủ đối mặt với hai người này mà còn không cách nào chiến thắng, thì cho dù hắn có lọt vào Top 8, cuối cùng cũng sẽ thảm bại."

"Đăng Thiên Kiếm Hội, kẻ nào không phải yêu nghiệt thì đừng hòng vươn lên đỉnh cao. Mà kẻ đã là yêu nghiệt, thì chưa bao giờ e ngại bất kỳ thử thách nào. Dĩ nhiên, nếu Lạc Vân Kiếm Chủ có dị nghị, luật lệ của trận chiến này cũng có thể thay đổi."

Nói xong câu cuối cùng, Phật Vô Kiếp nở nụ cười nhạt nhìn Sở Hành Vân. Đám đông cũng nhao nhao gật đầu, cảm thấy lời Phật Vô Kiếp nói rất có lý.

"Luật lệ của trận chiến này không cần thay đổi." Ngay khi Đường Vân Hoan còn định tiếp tục phản bác, Sở Hành Vân cất cao giọng nói: "Ta chấp nhận an bài như vậy."

Dứt lời, hắn nhìn sâu Phật Vô Kiếp một cái, sau đó sải bước tiến ra, đi tới giữa võ đạo lôi đài.

Trước mặt hắn, La Hoài Mị và Diệp Quy đã sớm hiên ngang đứng đó.

La Hoài Mị là một nữ tử, vô cùng xinh đẹp, khóe môi mang theo nụ cười yếu ớt. Nàng tay trái nắm chặt một thanh nhuyễn kiếm màu tím, khí tức quanh co liên miên, mang theo một tia âm lãnh.

Về phần Diệp Quy, là một thanh niên tóc ngắn, thân hình cường tráng, lưng đeo một thanh trọng kiếm màu xanh thẫm, khí thế hùng hồn bá đạo.

"Ba người các ngươi đã đồng ý, trận chiến này, lập tức bắt đầu!"

Theo lời nói của huyết bào lão giả vừa dứt, La Hoài Mị và Diệp Quy cả hai đồng loạt động thủ. Linh Lực trên người họ bùng nổ như thủy triều, một người trước, một người sau, vồ giết về phía Sở Hành Vân.

Hai người họ đều biết, thực lực của bản thân kém xa Sở Hành Vân, liên thủ là cơ hội duy nhất.

Tốc độ của La Hoài Mị kinh người, chỉ trong nháy mắt đã vụt qua, để lại từng đạo tàn ảnh trong hư không. Thân hình nàng đã sớm xuất hiện bên cạnh Sở Hành Vân, một kiếm đâm ra, tựa như một con Tử Huyết cự mãng cắn người, nuốt chửng về phía Sở Hành Vân, nhanh như thiểm điện.

Sở Hành Vân khẽ nhún chân, thân thể nghiêng sang bên, dùng một chiêu kỳ diệu đến đỉnh cao né tránh được kiếm này. Nhưng hắn còn chưa chạm đất, trọng kiếm của Diệp Quy đã ập đến, từ trên cao giáng xuống, bao phủ toàn bộ không gian phía trước.

"Trảm!"

Tiếng rống giận của Diệp Quy vang vọng, trọng kiếm chạm đất, cả tòa võ đạo lôi đài cũng chấn động mạnh. Lực lượng khủng khiếp hóa thành sóng gợn, lan truyền ra bốn phía, kinh động bụi mù cuồn cuộn bốc lên.

Đợi bụi mù tan đi, trước mặt Diệp Quy đã xuất hiện một hố sâu khổng lồ, nhưng Sở Hành Vân lại không hề ở trong hố sâu, mà đang đứng ở mép lôi đài, theo gió mà đứng.

"Ngươi bây giờ vẫn chưa rút kiếm ư?" La Hoài Mị một tay cầm kiếm, đôi lông mày thanh tú xinh đẹp nhíu chặt, trừng mắt nhìn chằm chằm Sở Hành Vân. Nàng phát hiện, đến tận bây giờ, Sở Hành Vân vẫn chưa rút kiếm.

"Dù không rút kiếm, ta cũng có thể chiến thắng hai người các ngươi. Đã như vậy, cần gì phải xuất kiếm?" Sở Hành Vân khẽ nhón chân, một lần nữa quay trở lại giữa võ đạo lôi đài, dùng giọng điệu bình thản không chút gợn sóng đáp lời.

"Tự đại!" Sắc mặt La Hoài Mị lạnh giá. Nàng lại lao tới, thân hình như một con mãng xà tím uốn lượn bay ra, nhuyễn kiếm hiểm ác mà lại khó lường, khiến không ai có thể đoán được quỹ tích tấn công.

Cùng lúc đó, Diệp Quy cũng một lần nữa giơ trọng kiếm lên, bám sát phía sau La Hoài Mị, sải bước xông tới tấn công Sở Hành Vân.

Hai người, lại một lần nữa ra tay!

Ong một tiếng!

Một luồng cuồng phong bất ngờ quét qua, thân thể Sở Hành Vân không lùi mà tiến, bước vào giữa hư không, hai ngón tay hóa kiếm, hội tụ ra Kiếm Khí hiểm ác, thẳng tắp đâm về khoảng không phía trước.

Oành!

Kiếm chỉ còn chưa tới, vùng hư không đó đã ầm ầm chấn động. La Hoài Mị với thần sắc kinh hãi chợt hiện ra, thân thể lượn như rắn, vừa vặn tránh được luồng Kiếm Khí hiểm ác từ kiếm chỉ kia.

"Ngươi lại có thể theo kịp tốc độ của ta, quả nhiên rất mạnh. Nhưng thì sao chứ? Kiếm chỉ của ngươi, ta vẫn có thể dễ dàng né tránh." La Hoài Mị hơi có chút đắc ý.

Nhưng nàng vừa dứt lời, bóng người Sở Hành Vân không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt Diệp Quy. Kiếm chỉ vung ra, vô cùng chính xác điểm vào lồng ngực Diệp Quy.

Trên Vạn Tượng Tí Khải, bạch quang chói lọi chợt lóe, ba vạn tượng lực hoàn toàn bùng nổ, trực tiếp đánh nát Dương Cương Chi Khí trên người hắn. Phần uy lực còn lại vẫn tàn phá dữ dội, đánh bay cả người hắn ra ngoài lôi đài.

"Mục tiêu của hắn vẫn là Diệp Quy?"

La Hoài Mị trợn trừng đôi mắt. Đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí lạnh lẽo bất ngờ ập tới từ phía trước. Tiếng kiếm ngân vang hiểm ác đâm nhói hai lỗ tai nàng.

Luồng kiếm ngân vang này đến quá đột ngột, La Hoài Mị đã không cách nào né tránh, chỉ còn cách rút kiếm đánh trả. Nhưng nhuyễn kiếm trong tay nàng còn chưa kịp có động tác, một điểm kiếm chỉ đã in sâu vào đồng tử của nàng, chỉ suýt chút nữa là có thể xuyên thủng ngay lập tức.

"Ngươi chủ động nhận thua? Hay để ta ra tay đưa ngươi xuống đài?" Sở Hành Vân đứng trước mặt La Hoài Mị, trong đôi đồng tử đen láy không còn chút cảm xúc nào, không lạnh lùng, nhưng cũng không hề có sự thương hại.

La Hoài Mị cắn chặt răng, nhưng rất nhanh, nàng khẽ thở dài một hơi, lùi bước về phía sau, rồi khom người về phía Sở Hành Vân nói: "Đa tạ Lạc Vân Kiếm Chủ đã lưu tình, trận chiến này, ta nhận thua."

Nói xong, nàng xoay người rời khỏi lôi đài.

Đám đông kinh ngạc nhìn từng cảnh tượng đang diễn ra. Chờ đến khi La Hoài Mị rời khỏi lôi đài, họ mới chợt bừng tỉnh, không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, vẻ kinh ngạc lộ rõ.

Sở Hành Vân, lại chiến thắng.

Lấy một chọi hai, mà vẫn thắng dễ dàng đến vậy.

Quan trọng nhất là, hắn đã dùng kiếm chỉ đánh bại địch thủ, vẫn chưa rút kiếm!

***

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn sót lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh cho tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt Quốc, một vị Chân Nhân cao thủ tuổi già sức yếu, thọ nguyên cạn kiệt, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thiên Sư
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN