Chương 427: Tàn quang ra khỏi vỏ

Bạch quang tràn ngập khắp hư không, rồi mới dần dần tiêu tán, tiếng kiếm ngân vang trầm thấp kia cũng theo đó nhạt dần, rồi trở về tĩnh lặng.

Lúc này, đám người nhanh chóng nhận ra, trên tay phải của Sở Hành Vân, một thanh cổ kiếm đột nhiên xuất hiện.

Thanh kiếm ấy dài đến bốn thước, thân kiếm không hề có hoa văn nào, toàn thân sáng như tuyết, lờ mờ tỏa ra khí lạnh sắc bén. Nơi mũi kiếm, nhuốm một vệt bạch quang, quang hoa thuần túy, mang đến cho người ta một cảm giác tân sinh.

“Này, chính là Lạc Vân bội kiếm?” Thấy thanh kiếm này, đám người lại một lần nữa sôi trào.

Họ từng nghe nói, trước khi tiến vào Vạn Kiếm Các, Sở Hành Vân từng sử dụng một thanh trọng kiếm đen nhánh, nhưng sau khi ngâm Tẩy Kiếm Trì, hắn liền không bao giờ dùng lại chuôi trọng kiếm đó nữa, ngay cả bóng dáng của nó, cũng không thể tìm thấy.

Khi ấy, đã có người bắt đầu hoài nghi rằng phải chăng Sở Hành Vân đã có được một bội kiếm tốt hơn trong kiếm tháp, và muốn tận mắt chứng kiến nó.

Nhưng thực lực của Sở Hành Vân quá mạnh, trong vòng đầu tiên của Đăng Thiên Kiếm Hội, hắn chỉ dùng kiếm chỉ mà dễ dàng đánh bại đối thủ, cho dù là một chọi hai, hắn cũng chưa từng xuất kiếm.

Giờ khắc này, đối mặt với Không Thần Thuấn Bộ của Đằng Thanh, cuối cùng hắn đã xuất kiếm!

Sắc mặt Đằng Thanh thoáng biến đổi, nhưng không lâu sau, hắn đột nhiên bật cười, nói rằng: “Kiếm của ngươi này, thân kiếm không có Thần Văn, khí tức tỏa ra tuy thuần túy, nhưng chẳng có gì đáng khen ngợi. Nó không phải Vương Khí, cũng chẳng phải Pháp Khí, thậm chí Bảo Khí cũng không tính.”

Nghe vậy, đám đông nhao nhao kịp phản ứng, chăm chú nhìn lại, quả thực không hề thấy Thần Văn tồn tại trên thân kiếm, đồng thời, cũng không có bất kỳ dao động nào đặc trưng của Pháp Khí hay Bảo Khí.

Chẳng lẽ, thanh kiếm này là Phàm Khí?

Vừa xuất hiện ý niệm này, đám đông liền lắc đầu bác bỏ.

Đường đường Kiếm Chủ, há lại vừa ý một thanh Phàm Khí tầm thường? Nhưng thanh kiếm này thân kiếm lại không có Thần Văn, điểm này rõ ràng cho thấy, thanh kiếm này tuyệt đối không phải Vương Khí!

“Thật là bội kiếm cổ quái, nhìn qua vô cùng phổ thông, nhưng không hiểu vì sao, nó lại mang đến cho ta một cảm giác đè nén, như có như không, như thật như ảo. Ta chưa từng có cảm giác này bao giờ.” Vân Trường Thanh thấp giọng lẩm bẩm, theo bản năng liếc nhìn Hạ Khuynh Thành.

Lúc này, Hạ Khuynh Thành cũng mang vẻ mặt đầy nghi ngờ, khí tức của thanh kiếm này, nàng cũng là lần đầu tiên trông thấy.

“Bất kể ngươi có xuất kiếm hay không, kết quả trận chiến này cũng sẽ không thay đổi. Cho dù là Vương Khí Linh Kiếm, cũng đừng hòng đuổi kịp Không Thần Thuấn Bộ của ta.” Trên mặt Đằng Thanh tràn đầy tự tin.

Hắn bước tới nửa bước, khoảnh khắc thi triển Không Thần Thuấn Bộ, nơi đồng tử hai mắt, lại có một vệt bạch quang phóng thích ra.

Vệt quang ấy vô cùng thuần khiết, không chút tạp chất nào, lại lấy tốc độ khó có thể diễn tả bằng lời, nhanh chóng ập tới trước mắt hắn, liên tục phóng đại, ngưng tụ trong con ngươi hắn, khiến hắn không thể nảy sinh chút ý niệm phản kháng nào.

Vệt kiếm quang này, tới quá nhanh, còn nhanh hơn cả chuyển động của Linh Hải. Linh Lực của Đằng Thanh đang tụ vào Linh Hải, lúc hắn đang thúc giục Không Thần Thuấn Bộ, nó đã tới, chiết xạ ra một vệt kiếm quang trong hư không.

Kiếm khẽ ngân, kiếm quang như gột rửa, chợt lóe qua.

Rắc rắc!

Một tiếng nứt vỡ giòn tan vang lên, ánh lửa bắn ra bốn phía, đám đông chỉ thấy một vệt kiếm quang xẹt qua hư không, sau đó, đại kiếm trong tay Đằng Thanh liền vỡ vụn, hóa thành trăm ngàn mảnh nhỏ.

Nhìn Đằng Thanh, hắn thân thể cứng ngắc tại chỗ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, chết lặng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, ngay cả khi mảnh vụn đại kiếm cứa vào da thịt, hắn cũng không hề nhúc nhích dù chỉ một li.

Cảnh tượng này, khiến mọi người kinh hãi.

Đằng Thanh đã thúc giục Không Thần Thuấn Bộ, sắp sửa phát động một đòn mãnh liệt, nhưng trong chớp mắt đó, Sở Hành Vân vung một kiếm, lấy kiếm quang nghênh địch, liền trực tiếp phá hủy chuôi đại kiếm kia.

Xuy!

Lại một âm thanh nữa truyền ra, trên má phải Đằng Thanh, hiện lên một vết kiếm thật sâu, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, xen lẫn mồ hôi lạnh trên khuôn mặt, tí tách rơi xuống mặt đất.

Mỗi giọt máu rơi xuống, phát ra âm thanh rất yếu ớt, nhưng lại vang dội vô cùng trong lòng Đằng Thanh.

Hắn hiểu rõ rằng, một kiếm vừa rồi, đã vượt xa phạm vi nhận thức của hắn.

Chỉ cần Sở Hành Vân có một chút sát ý, vệt kiếm quang vừa rồi, sẽ không chỉ làm vỡ vụn đại kiếm, mà là trực tiếp tước đoạt tính mạng hắn.

Với sự ác liệt của một kiếm vừa rồi, điều này là cực kỳ dễ dàng!

“Đây mới là Lạc Vân thực lực chân chính?” Trong lòng rất nhiều người thầm than thở, Sở Hành Vân, quả thực quá mạnh mẽ.

Ban đầu họ cứ nghĩ Đằng Thanh có thể chiến thắng Sở Hành Vân, nào ngờ, Sở Hành Vân chỉ dùng một kiếm, liền chặt đứt đại kiếm của Đằng Thanh, mà một kiếm kia, dường như cũng không phải là át chủ bài, chẳng qua chỉ là một kiếm tùy ý mà thôi.

“Ngươi còn phải chiến đấu?”

Sở Hành Vân nhìn Đằng Thanh, giọng nói của hắn vẫn bình tĩnh như vậy, nhàn nhạt nói: “Ngươi toàn lực thúc giục Không Thần Thuấn Bộ, ta quả thực không có cách nào bắt được ngươi, nhưng khoảnh khắc ngươi thúc giục, cùng với khoảnh khắc ngươi hiện thân, ta đều có thể dễ dàng tiêu diệt ngươi, không tốn chút sức lực nào.”

“Điểm này, ngươi hẳn rất rõ, thực lực hiện giờ của ngươi, căn bản không thể nào tránh khỏi.”

Cảm nhận được sự cường thế trong giọng nói, Đằng Thanh lộ ra thần sắc không cam lòng, đồng thời, hắn cũng tràn đầy bất đắc dĩ. Mặc dù trong lòng vô cùng không cam tâm, nhưng hắn không thể không đồng ý lời Sở Hành Vân nói.

Cuối cùng, hắn cắn chặt hàm răng, thốt ra ba chữ: “Ta nhận thua!”

Ba chữ đơn giản kia, tựa như rút cạn toàn bộ sức lực của Đằng Thanh. Ngay sau đó, hắn chậm rãi xoay người, nhảy xuống lôi đài, không muốn nán lại thêm chút nào, càng không muốn đối mặt với ánh mắt của Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân khẽ cười lãnh đạm một tiếng, yêu chiều nhìn Tàn Quang trong tay, khẽ nói: “Ra khỏi vỏ chiến một trận, ngươi còn hài lòng không?”

Ông!

Tàn Quang phát ra một tiếng kiếm ngân vang, tựa như đang đáp lời Sở Hành Vân, những đốm bạch quang lấp lánh, phảng phất đang tuyên cáo về sự tân sinh của nó. Tiếng kiếm ngân vang dần nhỏ đi lúc trước, lại một lần nữa vang lên, hơn nữa còn trở nên càng lúc càng cao vút.

Đám đông nhìn Sở Hành Vân trên lôi đài, rất ăn ý duy trì sự tĩnh lặng, tất cả đều muốn biết, một kiếm vừa rồi, rốt cuộc nhanh đến mức nào, nếu tự mình đối mặt, liệu có kịp thời né tránh hay không.

Ý niệm này, cũng xuất hiện trong lòng Tề Ngọc Chân, khiến hắn dần dần thu liễm sự tự tin của mình, hai mắt trầm xuống, sâu sắc suy tư.

“Người thắng, Lạc Vân!”

Sau một lát tĩnh lặng, giọng nói lãnh đạm của huyết bào trưởng lão truyền ra, khiến tất cả mọi người nhanh chóng tỉnh hồn. Tầm mắt họ dịch chuyển, phát hiện huyết bào trưởng lão không hề bước lên võ đạo lôi đài, mà đang đứng ở vị trí đài cao.

Trong tay hắn, xuất hiện một chiếc hộp gỗ, bên trong hộp gỗ, bốn tấm bảng gỗ cổ xưa đang yên tĩnh nằm đó.

Vào khoảnh khắc Đằng Thanh nhận thua, trận chiến top 8 đã hoàn toàn kết thúc. Tiếp theo, sẽ là cuộc chiến Tứ Cường.

Người rút thăm vẫn là Phật Vô Kiếp.

Hắn đứng lên, quét mắt nhìn bốn người trước mặt, cất cao giọng nói: “Trận chiến top 8 vô cùng xuất sắc, hi vọng trong các trận tỷ thí sắp tới, các ngươi có thể tạo ra càng nhiều bất ngờ!”

Dứt lời, Phật Vô Kiếp nhẹ nhàng điểm ngón tay vào hư không, trong hộp gỗ, hai tấm bảng gỗ cổ xưa bay lên, làm hiện ra tên trên đó trước mắt tất cả mọi người.

Trên tấm bảng gỗ đầu tiên, viết ba chữ: Tề Ngọc Chân.

Còn tấm bảng gỗ thứ hai, chỉ có hai chữ: Lạc Vân.

Khi nhìn thấy hai cái tên này, trái tim đám đông điên cuồng đập loạn, khó mà kiềm chế được tiếng kinh hô khe khẽ bật ra.

Trận chiến đầu tiên của Tứ Cường, Sở Hành Vân, đối đầu Tề Ngọc Chân!

Trận tỷ thí vạn người chú ý này, lại không hề được lưu lại đến cuối cùng.

Cuộc chiến Tứ Cường, đã có thể công bố!====================Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, biến thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một vị Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN