Chương 463: Khủng Hoảng Tràn Ngập
Hỏa, một trong Tứ Tượng, tượng trưng cho sự cuồng bạo, nóng bỏng.
Ninh Nhạc Phàm tựa như một ngọn lửa, tính tình nóng nảy, sao có thể dung nhẫn Tần Thu Mạc chê bai Sở Hành Vân như vậy? Hắn vừa mở miệng đã gầm lên giận dữ, hoàn toàn không sợ uy thế của Tần Thu Mạc.
"Càn rỡ! Ngươi là cái thá gì, lại dám ở đây làm càn!" Từ sau lưng Tần Thu Mạc, một người Tần gia lớn tiếng quát giận, ánh mắt ẩn chứa hàn ý, trừng mắt nhìn chằm chằm Ninh Nhạc Phàm.
"Ta cùng hắn đều là đệ tử Kiếm Chủ, mà nơi đây lại là nơi chúng ta sinh sống hằng ngày, so với chúng ta, các ngươi lại tính là gì?" Lục Lăng cũng mở miệng, hiên ngang bước tới một bước.
Lời hắn nói rất sắc bén, đôi mắt sắc như kiếm kia khiến những người Tần gia rùng mình, tim không khỏi đập dồn dập.
Cổ Huyền Thanh cũng bước tới một bước, hắn không nói gì, mặt vẫn hiền hòa thân thiện như cũ, nhưng nụ cười trên môi lại là một nụ cười lạnh. Khí tức trên người hắn cuồn cuộn, mơ hồ có xu thế bao trùm cả hư không.
"Ba người các ngươi, cực kỳ lớn mật, lại dám càn rỡ trước mặt ta!" Cảm nhận được khí tức của ba người, Tần Thu Mạc càng thêm tức giận, hắn chỉ tay vào ba người, giận dữ nói: "Chuyện lần này, các ngươi tuyệt đối không thoát khỏi liên can, ta nhất định..."
"Thu Mạc Kiếm Chủ!"
Ngay vào thời khắc này, lời nói của Tần Thu Mạc đột nhiên bị Lục Hình cắt ngang.
Chỉ thấy Lục Hình vẻ mặt không vui, mang theo vẻ âm lãnh nhìn Tần Thu Mạc một cái, lạnh lùng nói: "Người phụ trách điều tra chuyện này là Huyết Pháp đội chúng ta. Còn việc phán quyết thế nào, đều thuộc về sự thống nhiếp của Chấp Pháp Điện. Mọi lời nói, ý kiến của ngươi đều không có bất kỳ ý nghĩa gì."
"Vì vậy, ta khuyên ngươi nên bớt lời đi, chớ có lải nhải không ngừng. Nếu ảnh hưởng đến việc điều tra của chúng ta, cho dù ngươi thân là Kiếm Chủ, cũng phải truy cứu trách nhiệm!"
Dứt lời, Lục Hình bước nhanh về phía trước, hoàn toàn không thèm nhìn Tần Thu Mạc lấy một cái.
Sắc mặt Tần Thu Mạc thoáng chốc trở nên xanh mét. Vì tức giận, hắn nghiến răng ken két, cũng không dám nói thêm lời nào.
Lục Hình chính là đệ tử của Phật Vô Trần. Huyết Pháp đội lại càng là đội tinh anh của Chấp Pháp Điện, nắm giữ mọi quyền sinh sát lớn.
Ngay cả Tần Thu Mạc thân là Kiếm Chủ cũng không muốn có mâu thuẫn với bọn họ. Hơn nữa, Phật Vô Kiếp đã giao quyền điều tra chuyện này cho Lục Hình, nếu hắn cưỡng ép nhúng tay, e rằng thật sự có hiềm nghi vượt quyền.
Trong lúc Tần Thu Mạc đang suy tư, Lục Hình đã biết rõ ngọn nguồn toàn bộ sự việc. Hắn suy tư chốc lát, hỏi Sở Hành Vân: "Ngoài những điều này ra, Lạc Vân Kiếm Chủ, ngươi còn có điều gì muốn bổ sung sao?"
"Không có."
Sở Hành Vân nhún vai, hết sức tùy ý trả lời: "Đúng như đệ tử ta nói, ta vừa không biết ba người bọn họ, cũng không hề có ân oán gì với họ. Xét về tình về lý, ta cũng không thể công khai ngược sát họ."
"Huống chi, cho dù ta muốn động thủ giết ba người, cũng sẽ không động thủ dưới đỉnh Kiếm Chủ. Chỉ có những kẻ ngu xuẩn kia mới có thể bị cừu hận che mờ mắt, ngay cả suy luận cơ bản nhất cũng không phân biệt rõ, thật đáng buồn thay!"
"Lạc Vân, ngươi dám mắng ta!" Tần Thu Mạc vốn đã giận đến tam thi bạo loạn, vào giờ phút này, cơn tức giận trên người hắn đã xông thẳng lên não, đẩy hắn đến bờ vực điên cuồng.
"Ta chỉ là nói thật mà thôi." Sở Hành Vân liếc nhìn đám người Tần Thu Mạc một cái, rồi dời ánh mắt sang chỗ khác, nói với Ninh Nhạc Phàm: "Nhạc Phàm, thay ta tiễn khách."
"Vâng!" Hai mắt Ninh Nhạc Phàm sáng lên, hắn làm thủ thế với Tần Thu Mạc, giọng mỉa mai nói: "Thu Mạc Kiếm Chủ, mời."
Gương mặt Tần Thu Mạc không ngừng co giật, hai nắm đấm càng siết chặt. Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, lạnh lùng quát lên: "Chuyện này, ta nhất định sẽ điều tra làm rõ ngọn ngành! Cho đến lúc đó, tất cả các ngươi, cũng đừng hòng bình yên rời khỏi Vạn Kiếm Các!"
Sau khi nói xong, Tần Thu Mạc hất tay áo một cái, nổi giận đùng đùng rời khỏi nơi đây.
Sắc mặt đám người Tần gia cũng tức giận không kém, trừng mắt nhìn Sở Hành Vân cùng Ninh Nhạc Phàm và những người khác. Mặc dù không dám nói lời nào, nhưng hàn ý trong mắt đã nói rõ tất cả.
"Lạc Vân Kiếm Chủ, chúng ta xin cáo từ." Lục Hình khom người nói với Sở Hành Vân, rồi lùi về phía sau, chợt cũng rời khỏi nơi đây, chạy về hướng kiếm bia, bắt đầu điều tra kỹ lưỡng.
Nhìn những bóng lưng đang lần lượt rời đi, trên mặt ba người Ninh Nhạc Phàm dần hiện lên nụ cười, nhưng Sở Hành Vân vẫn cúi đầu, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, chìm vào trầm tư.
Qua một lát sau, hắn nhìn về phía Hạ Khuynh Thành, mở miệng nói: "Khuynh Thành, lập tức giúp ta tập hợp danh sách đệ tử Ngoại Môn, đặc biệt là những người có ân oán với Tần gia, ta muốn xem xét từng người một."
Tối hôm qua, Sở Hành Vân từ vết thương trên thi thể, cảm nhận được một tia ám chi kiếm ý yếu ớt. Điểm này cực kỳ quan trọng, rất có thể có liên quan đến hung thủ.
Ám, đại diện cho sự âm u, ẩn giấu.
Cho dù là Ngoại Môn, số lượng đệ tử giỏi ám chi kiếm ý cũng không nhiều. Sở Hành Vân muốn điều tra từng người một, làm rõ toàn bộ sự việc, tránh cho Tần Thu Mạc năm lần bảy lượt đến quấy rối.
Ngoài ra, không biết vì sao, sâu thẳm trong lòng Sở Hành Vân luôn cảm thấy có chút bất an, dường như, sẽ còn có chuyện gì đó xảy ra nữa.
Thời gian dần dần trôi qua, bất tri bất giác, một ngày đã thoắt cái trôi qua.
Trong ngày hôm đó, mọi người đều chú ý đến chuyện này, hy vọng Huyết Pháp đội có thể lập tức bắt hung thủ, để Vạn Kiếm Các trở lại an bình.
Nhưng kết quả, Huyết Pháp đội lại chẳng tìm được gì.
Đêm, lại càng thêm sâu.
Đêm nay, mây đen dày đặc, che kín hoàn toàn vầng hạo nguyệt, ngay cả một tia ánh trăng cũng không thể chiếu xuống. Chỉ có tiếng cuồng phong vù vù gào thét trong đêm đen, thổi lất phất.
Một đêm như vậy khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái, có cảm giác lo lắng bất an.
Đợi màn đêm dần dần tan đi, nắng sớm một lần nữa chiếu rọi xuống mặt đất.
"A!"
Nhưng đúng vào lúc này, trong Vạn Kiếm Các truyền ra mấy tiếng la hét kinh hoàng.
Đêm qua, lại có thêm ba người bị giết!
Nơi tử vong của ba người này không phải Kiếm Chủ đỉnh của Sở Hành Vân, mà là nơi ở của bọn họ.
Khi người khác phát hiện ra bọn họ, ba người đã sớm tắt thở. Tử trạng của họ cũng kinh khủng tương tự, lục phủ ngũ tạng đều bị xé nát, căn mật thất nhuộm đầy máu, vết kiếm càng giăng đầy khắp người, dữ tợn đến rợn người.
Khác với ba người trước, ba người lần này đều là đệ tử Nội Môn, thậm chí trong đó có một người mới bước vào Thiên Linh Cảnh giới, thực lực cực kỳ phi phàm.
Khi nhìn thấy thi thể người đó, nỗi khủng hoảng tràn ngập trong đám người càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Người Thiên Linh Cảnh trong cơ thể ngưng tụ Dương Đan, có thể tùy ý khống chế Dương Cương Chi Lực, nhưng kết quả cuối cùng, hắn vẫn chết, bị vô tình ngược sát, chết không toàn thây.
Điều này đã nói rõ, hai lần ra tay là cùng một người, hơn nữa, người kia thực lực mạnh mẽ, có thể tùy ý ngược sát Thiên Linh Cường Giả!
Trong lúc nhất thời, đệ tử Vạn Kiếm Các, bất kể là đệ tử Ngoại Môn hay Nội Môn, đều sợ mất mật.
Đương nhiên, ngoài nỗi sợ hãi đối với chuyện này ra, ánh mắt của nhiều người hơn lại đổ dồn vào Sở Hành Vân.
Nguyên nhân rất đơn giản. Chỉ vì, ba đệ tử Vạn Kiếm Các bị giết lần này đều họ Thường. Họ đều đến từ Thường gia, là đệ tử trực hệ của Thường gia!
---
Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn sót lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh nát tan, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một cao thủ Chân Nhân tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ.
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Đề xuất Voz: Gặp gái trên xe khách..