Chương 530: Vạch Trần Hết Thảy

"Ta nhận thua!"

Ba chữ này vừa thốt ra, cả vùng hư không tức thì trở nên tĩnh mịch.

Tất cả mọi người đều tròn xoe mắt, kinh ngạc tột độ nhìn về phía Bách Lý Cuồng Sinh, tựa hồ đang hoài nghi, có phải vừa rồi trong khoảnh khắc đó, mình đã bị ảo thính hay không, mà nghe thấy câu trả lời kỳ lạ đến thế.

Ngay cả Sở Hành Vân cũng bị hành động bất ngờ của Bách Lý Cuồng Sinh làm cho sững sờ tại chỗ.

Để giành chiến thắng trận đỉnh phong cuộc chiến, Sở Hành Vân đã bế quan ba ngày. Trong ba ngày này, hắn không ngừng nghiên cứu phương thức chiến đấu của Bách Lý Cuồng Sinh, từng thức kiếm chiêu, từng lần xuất thủ, thậm chí từng đạo kiếm khí, Sở Hành Vân đều không chút xem nhẹ, nghiên cứu kỹ lưỡng đến tận cùng. Vì thế, hắn còn chuẩn bị phương pháp đối phó địch, muốn mượn sự linh hoạt của Không Thần Thuấn Bộ để né tránh Diệt Quang Kiếm Ý của Bách Lý Cuồng Sinh, nhờ đó giành lấy cơ hội chiến đấu.

Mọi thứ đã chuẩn bị chu đáo. Sở Hành Vân sẽ vào tối nay, hoàn toàn phát huy ra thực lực của hắn, cùng Bách Lý Cuồng Sinh phân cao thấp.

Nhưng, quỹ đạo phát triển của sự việc, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Sở Hành Vân, hắn vừa định ra tay trong chớp mắt, Bách Lý Cuồng Sinh lại nhận thua, từ bỏ trận chiến này. Vào khoảnh khắc ấy, Sở Hành Vân cũng không khỏi hoài nghi rằng, mình có phải đã bị ảo thính hay không.

Sự khiếp sợ tương tự, cũng xuất hiện trên Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc. Nụ cười trên mặt hai người đã đông cứng lại, đôi mắt ngơ ngác nhìn Bách Lý Cuồng Sinh, trong lòng tràn ngập nghi ngờ, kinh ngạc, thậm chí còn là căm ghét.

Họ nghi ngờ rằng, Bách Lý Cuồng Sinh rõ ràng có thể thắng được trận chiến này, tại sao lại đột nhiên nhận thua như vậy. Họ kinh ngạc vì từ trên người Bách Lý Cuồng Sinh, họ cảm nhận được sự ung dung, nhẹ nhõm, tựa hồ ngay từ đầu, Bách Lý Cuồng Sinh đã chuẩn bị nhận thua, chưa từng nghĩ đến việc giao thủ với Sở Hành Vân. Họ căm ghét, vì Bách Lý Cuồng Sinh, kế hoạch đã chuẩn bị từ lâu của họ đã thất bại triệt để, mọi sự bố trí tiếp theo đều trở nên vô nghĩa, tan thành bọt nước.

Ba loại suy nghĩ này không ngừng xoay vần trong đầu hai người, khiến khuôn mặt họ trở nên vặn vẹo, thân thể càng run rẩy vì điều đó, tản mát ra từng luồng khí lạnh lẽo khiến người ta rợn tóc gáy.

"Cuồng Sinh!" Giờ phút này, một tiếng hô hùng hậu vang lên, đánh thức tất cả mọi người khỏi trạng thái thất thần.

Người nói chuyện, chính là Phật Vô Kiếp. Trên khuôn mặt hắn cũng mang theo vài phần nghi hoặc, hỏi Bách Lý Cuồng Sinh: "Đây rốt cuộc là chuyện gì, ngươi không giao đấu với Lạc Vân một trận, vì sao lại trực tiếp nhận thua?"

Sự nghi ngờ này, cũng chính là nghi vấn của mọi người. Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt quét tới, đổ dồn về phía Bách Lý Cuồng Sinh.

Bách Lý Cuồng Sinh tựa hồ đã sớm dự liệu được cảnh này, thần thái vẫn ung dung như cũ, không nhanh không chậm nói: "Chuyện này rất phức tạp, nhưng xem qua hai quả Lưu Ảnh Chi Ngọc này, chắc hẳn chư vị cũng sẽ hiểu rõ."

Đang khi nói chuyện, hắn giơ bàn tay ra, hai quả Tứ Phương Ngọc Thạch lướt lên không trung, lóe ra ánh sáng lấp lánh. Hai quả Tứ Phương Ngọc Thạch này, chính là Lưu Ảnh Chi Ngọc. Chỉ cần rót Linh Lực vào Lưu Ảnh Chi Ngọc, ngọc thạch sẽ tản mát ra một luồng ba động yếu ớt, ghi chép lại hình ảnh xung quanh, là một loại ngọc thạch rất thực dụng.

Khi nhìn thấy hai quả Lưu Ảnh Chi Ngọc này, không hiểu vì sao, trong lòng Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành, tim bắt đầu đập mạnh liên hồi.

"Rắc!"

Quả Lưu Ảnh Chi Ngọc thứ nhất vỡ vụn. Lập tức, một vệt sáng mờ mịt nổi lên, vầng sáng mờ ảo ấy hiện rõ ra cảnh tượng tại Kiếm Chủ Đỉnh của Bách Lý Cuồng Sinh. Bên trong có ba bóng người, ngoài Bách Lý Cuồng Sinh ra, hai người còn lại chính là Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc.

Hình ảnh được ghi lại bởi quả Lưu Ảnh Chi Ngọc thứ nhất, chính là cảnh Bách Lý Cuồng Sinh trở về Kiếm Chủ Đỉnh, cùng Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc đến hợp tác. Cuộc đối thoại của ba người, từng câu từng chữ đều được ghi chép lại, vang vọng giữa trời đêm, truyền vào tai mỗi người.

Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc chợt biến đổi lớn, trong con ngươi phun trào căm giận ngút trời, trừng mắt nhìn chằm chằm Bách Lý Cuồng Sinh. Hai người không tài nào ngờ được rằng, chính mình lại bị Bách Lý Cuồng Sinh chơi xỏ!

"Rắc!"

Quả Lưu Ảnh Chi Ngọc thứ hai vỡ vụn. Quả Lưu Ảnh Chi Ngọc này ghi lại hình ảnh, vẫn là ở Kiếm Chủ Đỉnh của Bách Lý Cuồng Sinh, những người xuất hiện vẫn là ba người đó. Bất quá, âm thanh đối thoại vang ra, lại khiến đám đông đồng loạt biến sắc.

Khuôn mặt Phật Vô Kiếp đã trở nên cực kỳ khó coi, đôi mắt trầm xuống, âm trầm như quỷ, trên người thực sự tản mát ra khí tức giận dữ, cũng đủ để đảo loạn một phương thiên địa. Đặc biệt là khi bốn chữ "lạm dụng chức quyền" vừa thốt ra, Phật Vô Kiếp rốt cuộc không kềm chế được lửa giận trong người.

"Ầm!"

Khí tức giận dữ bùng nổ, cả vùng hư không đều bắt đầu rung chuyển, tất cả mọi người tại chỗ đều cảm giác có một luồng áp lực vô hình giáng xuống, ép đến mức khó thở.

Bất quá, hắn cuối cùng không lên tiếng, vẫn đổ dồn ánh mắt vào hình ảnh.

Một lát sau, hình ảnh dần dần biến mất, nhưng tâm thần đám đông vẫn đang rung động kịch liệt, ánh mắt họ không nhìn về phía Bách Lý Cuồng Sinh, cũng không nhìn về phía Sở Hành Vân, tất cả đều đổ dồn vào Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc.

Họ không tài nào ngờ được rằng, đỉnh phong cuộc chiến hôm nay, lại là một âm mưu, mà mục đích của nó, là vì mượn tay Bách Lý Cuồng Sinh, trước mặt mọi người đánh bại Sở Hành Vân, để Sở Hành Vân mất đi dũng mãnh chi tâm. Vì thế, Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc, nhiều lần lạm dụng chức quyền của mình, bày ra mưu cục, còn mưu toan lợi dụng áp lực dư luận, để Sở Hành Vân mất đi hào quang thiên tài, cuối cùng ra tay độc ác. Kế sách này, cay độc đến vậy, thật có thể nói là giết người vô hình.

Thậm chí nói theo một góc độ nào đó, tất cả những người có mặt tại đây, đều bị Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc lợi dụng!

"Từ khoảnh khắc ta bước vào Vạn Kiếm Các, ta đã cảm nhận được khí tức của âm mưu, cho nên, ta quyết định giả vờ hợp tác, âm thầm điều tra âm mưu của Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc. Lưu Ảnh Chi Ngọc vừa rồi, đủ để chứng minh mọi tội ác của họ." Bách Lý Cuồng Sinh lên tiếng, lập tức chĩa mũi dùi về phía Tần Thu Mạc và Thường Xích Tiêu.

"Bách Lý Cuồng Sinh, ngươi đừng ngậm máu phun người!" Thường Xích Tiêu đột nhiên quát lên, lớn tiếng cãi bừa: "Hình ảnh vừa rồi, ta hoàn toàn không biết, càng không hề nói qua những lời đại nghịch bất đạo như thế, hai quả Lưu Ảnh Chi Ngọc này, nhất định là giả mạo, xin Các Chủ minh xét phải trái!"

"Không sai, xin Các Chủ minh xét phải trái!" Tần Thu Mạc khom lưng thật sâu, cũng cao giọng phụ họa, tội này quá nặng, hắn há nào dám nhận tội.

"Lưu Ảnh Chi Ngọc, là vật phẩm độc nhất, nếu muốn làm giả, độ khó lớn đến nhường nào." Thấy hành động của hai người, Bách Lý Cuồng Sinh cười khẩy một tiếng, nói: "Bất quá, ta đã sớm nghĩ đến các ngươi sẽ cãi lại như thế, cho nên, ta mới đặc biệt chờ đến hôm nay, mới vạch trần mọi tội ác của các ngươi."

"Theo kế hoạch của hai người các ngươi, ngay lúc này, trong số hàng vạn người ở đây, có không ít người là ám tử do các ngươi cài vào, dùng để tạo ra dư luận, gây áp lực lên Lạc Vân Kiếm Chủ. Chỉ cần Chấp Pháp nhất mạch ra tay, thẩm vấn từng người trong số họ, chân tướng sẽ tự rõ ràng."

"Chấp Pháp nhất mạch, khống chế hình pháp ngàn năm nay, những phương pháp kiểm tra thực hư đơn giản như vậy không hề ít. Tuy nói lúc này có chút lãng phí thời gian, nhưng kết quả lại chân thật nhất, không cách nào chối cãi hay làm giả!"

Nói xong, một luồng khí tức tự tin mạnh mẽ từ trên người Bách Lý Cuồng Sinh tỏa ra, khiến vẻ phẫn uất trên mặt Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc hoàn toàn cứng đờ.

Không đợi họ lên tiếng, tiếng nói của Phật Vô Kiếp đã truyền tới, quát lên: "Bây giờ, hai người các ngươi còn gì để nói!"

Âm thanh những lời này, xen lẫn căm giận ngút trời của Phật Vô Kiếp. Gần như cùng lúc, một luồng Thiên Địa Lực Lượng giáng xuống, rơi xuống người Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc, khiến hai người chân mềm nhũn, hai đầu gối đập mạnh xuống đất. Cú đập này rất mạnh, khiến cho Lôi Thạch cứng rắn vô cùng cũng bị đập nát vụn, lan tràn những vết nứt chi chít!

***

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di tích, Tây Phương Linh Sơn sớm đã hoang tàn đổ nát, Vô Tận Ma Uyên rút vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, hóa thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, tại Việt Quốc thuộc Đông Hoang, một vị Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Ngôn Tình: Tiên Đài Có Cây [Dịch]
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN