Chương 585: Ai Ngu Xuẩn

Yến tiệc trưa diễn ra tại một khu vực trong lầu các.

Nơi đó là một vùng đất bằng phẳng, rừng trúc trải dài, quần hoa vây quanh. Dù cách xa, vẫn có thể cảm nhận hương thơm của cây cỏ. Bên cạnh lầu các còn có một hồ nước nhỏ, tựa như bảo thạch khảm nạm trên mặt đất.

Lộp bộp!

Sở Hành Vân và Thi Vận vừa hạ xuống đất, trong lầu các lập tức có một nhóm người bước ra.

"Lạc Vân Kiếm Chủ, xin mời!" Người nói chuyện, dĩ nhiên là Liễu Cổ Khung. Hắn mang trên mặt nụ cười cởi mở, cử chỉ đường hoàng, khí độ nghiêm cẩn. Bên cạnh hắn là Liễu Quan Ưng, thần thái cũng thân thiện không kém.

Nhìn thần thái hai người, Sở Hành Vân âm thầm cười lạnh một tiếng, rồi sải bước nhẹ nhàng đi vào lầu các.

Lầu các cực lớn, không gian bên trong rộng rãi, ở giữa bày hơn mười bàn tiệc rượu. Trên đó đã có người ngồi ngay ngắn, phần lớn là cao tầng Liễu gia, đương nhiên, cũng không thiếu một vài thanh niên tuấn kiệt.

Thủy Lưu Hương và Dạ Thiên Hàn cũng có mặt, các nàng ngồi ở phía bên phải. Thấy Sở Hành Vân đi vào, liền gật đầu ra hiệu với hắn.

Thấy hai nàng, ánh mắt Sở Hành Vân biến đổi, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã khôi phục vẻ bình tĩnh. Hắn cũng cười nhạt gật đầu, sự thay đổi diễn ra trong chớp mắt, tự nhiên như nước chảy mây trôi, khiến bất luận kẻ nào cũng không thể phát hiện điều bất thường.

Sau khi tận mắt thấy Thủy Lưu Hương thống khổ, hận ý của Sở Hành Vân đối với Dạ Thiên Hàn cực sâu. Dù có đem cô gái này lăng trì tru diệt, cũng khó mà dập tắt ngọn lửa tức giận hừng hực trong lòng.

Nhưng càng là như thế, Sở Hành Vân lại càng trở nên bình tĩnh hơn, tuyệt đối không thể để sự tức giận che mờ đôi mắt.

"Vị này chính là Lạc Vân Kiếm Chủ?"

Lúc này, một âm thanh âm lãnh hơi vang lên, truyền vào tai Sở Hành Vân.

Theo tiếng nói nhìn lại, người nói chuyện là một lão giả mặc hắc bào. Hắn tuổi tác cực lớn, đã ngoài tuổi hoa giáp, lưng hơi còng, ngũ quan nhăn nheo, trông có vẻ đáng sợ.

"Lạc Vân Kiếm Chủ, vị này là Hắc Sơn trưởng lão. Hắn tinh thông Linh Trận chi Đạo, chính là Linh Trận đại sư đệ nhất của Liễu gia ta, cho dù trong Tinh Thần Cổ Tông cũng rất có danh tiếng." Liễu Cổ Khung lập tức lên tiếng giới thiệu.

"So với Lạc Vân Kiếm Chủ, danh tiếng nhỏ bé của lão phu căn bản chẳng đáng là gì." Liễu Hắc Sơn khoát khoát tay, đôi mắt liếc xuống, âm thầm ra hiệu bằng mắt với Liễu Cổ Khung. Ngay sau đó, hắn mở miệng nói: "Nhưng nói đến Linh Trận, lão phu vẫn có vài phần bản lĩnh. Dù sao Linh Trận ta tu luyện ẩn chứa Tử Vi Tinh Thần Chi Đạo, đó mới là Linh Trận chi Đạo chân chính. Kiếm Trận của Vạn Kiếm Các, dù huyền diệu, nhưng xét cho cùng chỉ là tả Đạo mà thôi."

Đang khi nói chuyện, Liễu Hắc Sơn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt nhìn từ trên cao xuống mà nhìn Sở Hành Vân, mơ hồ mang theo cảm giác miệt thị.

Sở Hành Vân đã sớm biết đây là chiêu khích tướng của Liễu Hắc Sơn. Giờ phút này, hắn nhìn đối phương hệt như nhìn một tên tiểu nhân mua vui, từng câu từng chữ đều thật đáng cười, lố bịch.

Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng trên mặt Sở Hành Vân lại cố ý lộ ra vẻ tức giận, giọng nói lạnh giá cất lên: "Hắc Sơn trưởng lão, lời này của ngươi là ý gì?"

"Tinh Thần Cổ Tông truyền thừa mấy ngàn năm, việc nghiên cứu Linh Trận chi Đạo đã đạt được tinh túy. Nếu so sánh, Vạn Kiếm Các bất quá chỉ có nghìn năm tuế nguyệt, làm sao có thể so sánh với chúng ta? Nếu Lạc Vân Kiếm Chủ có chút không phục, cứ việc..."

"Hắc Sơn trưởng lão!"

Lời còn chưa dứt, Liễu Quan Ưng đã lên tiếng cắt ngang, hừ lạnh nói: "Lạc Vân Kiếm Chủ là khách quý của Liễu gia, nếu ngươi cứ vô lý như vậy, xin cứ rời đi, chớ làm mất hứng. Huống chi, ngươi đã am hiểu sâu sắc Linh Trận chi Đạo hàng chục năm, từng chế tạo vô số đại trận. Nếu ngươi cứ thế lên tiếng khiêu chiến, chẳng khác nào ỷ lớn hiếp nhỏ, dù cho có thể dễ dàng chiến thắng cũng chẳng thể chứng minh được điều gì!"

Vừa nói, Liễu Quan Ưng vừa quan sát biểu cảm biến hóa của Sở Hành Vân. Miệng hắn há hốc, còn chưa kịp nói chuyện, lại thấy Sở Hành Vân sải bước tiến ra, tức giận nói: "Nếu Hắc Sơn trưởng lão tự tin như vậy, ta đây ngược lại càng muốn tự mình lãnh giáo một phen!"

Liễu Quan Ưng sững sờ, sâu trong đôi mắt thoáng qua vẻ khinh thường.

"Xem ra, ta e rằng đã quá coi trọng Lạc Vân này rồi. Chỉ vài câu khích bác mà thôi, hắn liền không kiềm được lửa giận, ngay trước mặt mọi người mà lên tiếng khiêu chiến. Kẻ ngu xuẩn như thế, lại cũng xứng danh thiên tài ư?"

Hắn ở trong lòng nói thầm, liếc nhìn Liễu Cổ Khung, phát hiện trong ánh mắt của Liễu Cổ Khung cũng mang theo thần sắc giễu cợt nồng đậm.

"Không hổ là Kiếm Chủ, quả nhiên có vài phần ngang tàng!"

Liễu Hắc Sơn đôi mắt không ngừng đảo, mục đích đã đạt thành, trong lòng hắn rất đỗi mừng như điên. Hắn nheo mắt lại, lập tức nói: "Lạc Vân Kiếm Chủ thực lực là Thiên Linh Tam Trọng, nếu ta ra tay toàn lực, khó tránh khỏi sẽ khiến người đời dị nghị."

Dứt lời, phía sau hắn, ba thanh niên mặc trang phục chậm rãi bước ra, đi về phía Sở Hành Vân.

"Ba người này đều là môn sinh đắc ý của ta, tu vi không cao, chỉ Thiên Linh Nhất Trọng mà thôi. Nếu Lạc Vân Kiếm Chủ có thể phá giải Linh Trận do ba người bọn họ bày ra, thì những lời trước đó, ta lập tức thu hồi." Liễu Hắc Sơn lông mày chau lên, ý tứ khiêu khích mười phần.

"Hắc Sơn trưởng lão, hành động này e rằng không ổn đâu?" Liễu Thi Vận đột nhiên lên tiếng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Liễu Hắc Sơn.

Nàng là mỹ nữ tâm phúc của Liễu Cổ Khung, nên rất hiểu rõ Liễu Hắc Sơn.

Liễu Hắc Sơn, Linh Trận đại sư đệ nhất của Liễu gia. Những Linh Trận hắn sáng tạo đều cao thâm khó lường, ngay cả Trận Pháp Phong Ấn Chủ Lạc Tinh Uyên cũng do một tay hắn bố trí mà thành, có thể thấy địa vị của hắn cao đến mức nào.

Dưới trướng hắn có tổng cộng mười tên đệ tử, mỗi người đều là nhân vật kiệt xuất nghìn dặm mới có một. Đồng thời, họ cũng là những thiên tài được Liễu gia toàn lực bồi dưỡng, địa vị hiển hách.

Bốn người trước mắt này, tu vi xác thực không bằng Sở Hành Vân. Nhưng Linh Trận chi Đạo vốn dĩ có thể lấy yếu thắng mạnh, ba người toàn lực bố trí Linh Trận, e rằng ngay cả cao thủ Thiên Linh Ngũ Trọng cảnh cũng khó phá vỡ.

Nghe được lời nói của Liễu Thi Vận, Liễu Quan Ưng khẽ cau mày, đang chuẩn bị nói chuyện, lại nghe được giọng nói của Sở Hành Vân vang lên: "Chỉ là ba người mà thôi, ta căn bản không đáng bận tâm!"

Sở Hành Vân lại bước thêm một bước, trong phút chốc, trên người hắn phóng ra Linh Lực hùng hậu. Tiếng kiếm ngân vang lên, như thủy triều cuồn cuộn dâng trào, tràn ngập khắp lầu các, chấn nhiếp lòng người.

"Quả nhiên là kẻ ngu xuẩn, tâm tính như vậy, sau này khó thành đại sự." Liễu Cổ Khung ở trong lòng âm thầm lắc đầu. Hắn thấy Sở Hành Vân tính tình quá kém, tâm tính cực yếu, chỉ là một kẻ ngu dốt không có thiên phú mà thôi, không đáng phải sợ hãi.

Ánh mắt hắn liếc nhìn Liễu Hắc Sơn, Liễu Hắc Sơn lập tức hiểu ý, cười lạnh hắc hắc nói: "Nơi đây không phải nơi chiến đấu, khó mà để Lạc Vân Kiếm Chủ thi triển hết bản lĩnh. Không bằng xuống hồ đánh một trận?"

Dứt lời, hắn chỉ về phía hồ. Nơi đó không gian rộng rãi, không có bất kỳ trở ngại nào, cực kỳ thích hợp luận bàn. Mà đây chính là lý do yến tiệc trưa hôm nay lại được sắp đặt tại nơi này.

Hồ nước kia, vốn dĩ là để thăm dò Sở Hành Vân mà chuẩn bị!

"Được!" Trên mặt Sở Hành Vân vẫn còn vẻ tức giận. Tiếng nói của Liễu Hắc Sơn vừa dứt, hắn liền xoay người lao ra khỏi lầu các.

Chẳng qua, trong khoảnh khắc quay người, không ai chú ý tới, vẻ tức giận trên mặt hắn đột nhiên biến mất không dấu vết. Thay vào đó, là một luồng khí tức cực kỳ âm trầm, lạnh giá đến rợn người.

"Các ngươi đã tự dâng tới cửa, tốt lắm, sinh mạng của mấy kẻ kia, ta xin nhận lấy!"

Một âm thanh, sâu trong lòng Sở Hành Vân vang vọng.

Trong mắt hắn, Liễu Hắc Sơn, cùng với mười tên đệ tử của hắn, đã bị tuyên án tử hình.

====================

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di tích, Tây Phương Linh Sơn đã sớm tan nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên rút lui vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh nát tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, tại Đông Hoang Việt quốc, một cao thủ Chân Nhân tuổi già sức yếu, thọ nguyên cạn kiệt, cáo lão về quê. Bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Linh Dị: Quỷ Xá (Quỷ Khóc)
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN