Chương 595: Cố Thiên Kiêu

Nghe lời yêu mị nữ tử nói, Sở Hành Vân trong mắt lóe lên một tia sáng, ánh mắt hơi ngừng lại, lại lần nữa đặt lên người thanh niên tà mị tuấn dật.

"Chẳng trách ta cảm thấy người này nhìn quen mắt, hắn lại có thể là Cố Thiên Kiêu." Sở Hành Vân khẽ thì thầm trong lòng, chuyển tầm mắt nhìn về phía kẻ thanh niên xấu xí kia, nói thầm: "Nói như thế, hắn chính là Cố Mãng."

Thần Tiêu Điện chính là một trong sáu đại tông môn.

Lần này tham dự Lục Tông Đại Bỉ, những thiên tài yêu nghiệt được chọn chính là Cố Thiên Kiêu và Cố Mãng.

Trong số lục đại tông môn, Thần Tiêu Điện là nơi Sở Hành Vân quen thuộc nhất.

Kiếp trước, Sở Hành Vân thành danh muộn màng, nhưng ở Bắc Hoang Vực vẫn lưu lại không ít thanh danh hiển hách, trong đó nổi danh nhất chính là việc dẫm nát Linh Tiêu Sơn, diệt Thần Tiêu Điện, khiến tòa đại tông môn truyền thừa ngàn năm ấy hoàn toàn hóa thành tro tàn.

Khi đó, Sở Hành Vân cùng Thần Tiêu Điện kết thù kết oán sâu sắc, dưới mối đại hận, hắn ăn ngủ không yên tìm kiếm tình báo của Thần Tiêu Điện, bố cục ngầm, thao túng tứ phương, cuối cùng chôn vùi mấy ngàn người, chỉ riêng máu tươi đã nhuộm đỏ cả tòa Linh Tiêu Sơn.

Chính vì chuyện này, lục đại tông môn của Bắc Hoang Vực vì vậy mà mất đi một tông, trở thành ngũ đại tông môn, còn cái tên Sở Hành Vân cũng vang danh Bắc Hoang Vực, khiến người nghe danh đã sợ mất mật, không dám trêu chọc.

Nhắc đến cũng thật trùng hợp, năm đó, khi Sở Hành Vân diệt Thần Tiêu Điện, Điện chủ Thần Tiêu Điện chính là Cố Thiên Kiêu.

Tương truyền, Cố Thiên Kiêu là một cô nhi, vô tình lạc bước, được người thu nhận vào Thần Tiêu Điện, trở thành một đệ tử tạp dịch.

Ngay từ khi bắt đầu tu luyện, Cố Thiên Kiêu liền thể hiện thiên phú mạnh mẽ, mới chỉ đôi mươi đã tiến vào Thiên Linh Thất Trọng cảnh giới, trở thành đệ tử chân truyền đứng đầu Thần Tiêu Điện, danh tiếng hiển hách.

Kẻ này dung mạo tà mị tuấn dật, hành vi cử chỉ lại giống như một công tử hoàn khố, nhưng Sở Hành Vân biết, người này tâm tính thâm trầm, cực kỳ thiện về ẩn giấu bản thân, tuyệt đối không thể khinh thường.

Bằng không, hắn cũng không thể trở thành Điện chủ Thần Tiêu Điện, chấp chưởng vạn dặm tông vực.

"Không nghĩ tới, trải qua một kiếp luân hồi, ta cùng hắn gặp gỡ lại đến đột ngột như vậy, nhưng không thay đổi chính là, ta cùng hắn vẫn là đối thủ." Sở Hành Vân trong mắt tinh mang lấp lánh không ngừng, Cố Thiên Kiêu ở Thiên Linh Thất Trọng, tuyệt đối là một kình địch đáng gờm.

Thấy Sở Hành Vân trầm mặc không nói, yêu mị nữ tử trong mắt dâng lên ý khinh miệt nhàn nhạt.

Hiện tại ở Thánh Tinh Thành, võ giả vô số, cường giả nhiều như mây, nhưng nhân vật chính chân chính lại là mười hai vị thiên tài yêu nghiệt đến từ lục đại tông môn. Danh tiếng Cố Thiên Kiêu cực thịnh, rất nhiều người đều trăm phương ngàn kế lấy lòng.

Thiên phú của kẻ kia không hề yếu, nhưng so với Cố Thiên Kiêu thì kém xa một trời một vực, nghe thân phận xong, ánh mắt cũng đã thay đổi, trong lòng ắt hẳn tràn đầy sợ hãi cùng kinh ngạc.

"Nếu như ngươi có thể khiến ta phơi thây nơi đây, cứ việc thử một lần." Sở Hành Vân đột nhiên lên tiếng, Tiểu Hồn trong lồng ngực hắn cũng nhảy lên, múa may tiểu trảo, cố ý làm ra dáng vẻ nhe nanh múa vuốt hung tợn.

Chỉ là, nó quá bé nhỏ, lông lá xù xì, dáng vẻ đáng yêu, không những không hề hung ác, ngược lại còn lộ ra linh trí cực cao, khiến Cố Thiên Kiêu cũng kinh ngạc, chưa từng nhìn thấy linh thú non nào có linh trí như vậy.

"Tiểu miêu này linh trí cực cao, chắc hẳn không phải linh thú tầm thường, một viên linh thạch làm sao có thể mua được, nhưng đối phương là Cố Thiên Kiêu, e rằng thanh niên này muốn gặp xui xẻo rồi." Đám người xung quanh thầm nghĩ, rất hiển nhiên, danh tiếng Cố Thiên Kiêu, bọn họ cũng không xa lạ gì, biết rõ tính tình của người này.

Hơn nữa, trước khi Lục Tông Đại Bỉ bắt đầu, mười hai vị thiên tài yêu nghiệt địa vị cao quý, bất luận kẻ nào cũng không muốn trêu chọc, cho dù có bị đoạt mất đồ vật, cũng chỉ có thể nhịn xuống cơn tức này.

Trong mắt họ, Sở Hành Vân tu vi không yếu, nhưng còn lâu mới là đối thủ xứng tầm của Cố Thiên Kiêu, một khi phát sinh xung đột, chắc chắn là thất bại không thể nghi ngờ, thậm chí thật sự có thể bỏ mạng tại chỗ.

Yêu mị nữ tử cau mày, thân thể mềm mại uốn lượn như thuỷ xà, khẽ thở ra hơi thở thơm như lan nói: "Cố công tử, kẻ này thật quá thô lỗ, ngươi phải giúp ta giáo huấn hắn một trận cho ra trò."

"Việc nhỏ mà thôi." Cố Thiên Kiêu khẽ nắn bờ mông đầy đặn của yêu mị nữ tử, tay khẽ vung lên, Cố Mãng phía sau hắn lập tức sải bước tiến ra, thân hình cao lớn áp bức tới, thật giống như một tòa tháp sắt, khiến người ta kinh ngạc tột độ.

"Hừ!"

Chỉ thấy Cố Mãng hừ lạnh một tiếng, bước chân lại tiến thêm một bước, phiến không gian này trong chớp mắt trở nên ngột ngạt, một luồng lực lượng vô danh dung nhập vào không khí, khiến không khí trở nên nặng nề, hung hăng áp bức lên người Sở Hành Vân.

"Sát Thần Cửu Kình!" Sở Hành Vân khóe miệng khẽ nở nụ cười, cảm giác này hắn quá quen thuộc, trong khoảnh khắc Cố Mãng ra tay, hắn liền đoán ra lai lịch của luồng khí tức này, không sợ hãi, thần sắc vẫn ung dung như cũ.

Thấy Sở Hành Vân vẻ mặt ung dung, Cố Mãng đầu tiên sững sờ một chút, sau đó, một luồng khí tức càng thêm hùng hậu từ trên người hắn trào ra, bước chân lại dẫm xuống, thần quang rực rỡ tràn ngập, vô kiên bất tồi, như hóa thành một tôn thần minh, muốn trấn áp thiên địa hư không.

"Lại có thể lĩnh ngộ được tầng thứ bảy của Sát Thần Cửu Kình, thiên phú xem như không tệ." Sở Hành Vân cười lớn, ánh kiếm trên người bùng lên, hiển lộ phong thái Kiếm Thần, hắn đứng đó, tóc dài bay lượn như kiếm khí, khí tức trên người điên cuồng tăng vọt, thậm chí còn áp chế được thần quang rực rỡ của Cố Mãng.

Chiến ý ngút trời bùng lên trong lòng Sở Hành Vân, hắn đồng thời bước tới phía trước, ánh kiếm điên cuồng gào thét, biến nơi đây thành biển kiếm mênh mông.

Vút!

Cuồng phong quét tới, một tiếng rít bén nhọn xé gió bay qua, lập tức, một vệt kiếm quang cực hạn xuất hiện ở trước mặt Sở Hành Vân, kiếm phong xé nát hư không, trong khoảnh khắc, liền chém đứt thần quang rực rỡ bao phủ trên người Cố Mãng.

Sau lưng Sở Hành Vân, một bóng người từ tốn bước ra.

Thân ảnh ấy khí chất bất phàm, thân mặc áo trắng, cầm trong tay trường kiếm, trên khuôn mặt tuấn dật, ý lạnh bao trùm, mang theo khí tức xem thường chúng sinh thiên hạ, khiến đoàn người bất giác lùi lại mấy bước, vọng mà sinh hổ thẹn.

Bóng người của hắn đứng trước mặt Sở Hành Vân, đối diện Cố Mãng cùng Cố Thiên Kiêu, lạnh lùng nói: "Lục Tông Đại Bỉ còn chưa bắt đầu, các ngươi liền vội vàng tìm chết sao?"

Giọng nói lạnh như gió, quét qua vùng không gian này, đoàn người nhìn bóng bạch y nhân kia, trong lòng bất giác dâng lên cảm giác sợ hãi không tên, ngay cả thần sắc Cố Mãng cũng hơi biến đổi, thần quang lưu chuyển khắp toàn thân, như thể gặp phải đại địch.

Sở Hành Vân nhìn nam tử mặc áo trắng, trong mắt lóe lên nụ cười bất đắc dĩ, cái tên này, luôn xuất hiện vào thời khắc mấu chốt.

Cố Thiên Kiêu buông yêu mị nữ tử ra, lưng thẳng tắp, nhìn thẳng nam tử mặc áo trắng, mở miệng nói: "Bách Lý Cuồng Sinh, ngươi không khỏi xen vào việc của người khác quá nhiều rồi đấy, ta muốn giáo huấn kẻ này, thì liên quan gì đến ngươi?"

Bách Lý Cuồng Sinh!

Nghe danh tự này, đám người xung quanh không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ, yêu mị nữ tử kia càng há hốc mồm, như thể vừa nhìn thấy một vị sát thần, cả người đều run rẩy, sắc mặt chợt cứng đờ, trở nên vô cùng căng thẳng.

Sở Hành Vân thu cảnh này vào mắt, khẽ nhíu mày, hơi nghi hoặc nhìn về phía Bách Lý Cuồng Sinh.

Hắn có thể cảm giác được, mọi người dường như cực kỳ e ngại Bách Lý Cuồng Sinh, thậm chí không dám nhìn thẳng vào hắn.

Chẳng lẽ nói, trong mấy ngày qua Sở Hành Vân rời đi, Bách Lý Cuồng Sinh đã làm hành động điên rồ gì?

====================

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn sót lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn sớm đã đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên rút vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh tan tành, chia thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt Quốc, một Chân Nhân cường giả tuổi già sức yếu, thọ nguyên cạn kiệt, cáo lão về quê, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, tạo nên truyền kỳ bất hủ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: Chạy Án
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN