Chương 619: Thạch nát

Trong cơ thể Thủy Lưu Hương, còn có Tuyệt Hàn Huyết Ngọc và Thiên Hồn Khống Tâm Thạch.

Vật trước hóa thành chín viên huyết châm, phong ấn chín đại huyệt khiếu, từ đó trấn áp Cửu Hàn Tuyệt Mạch, khiến nó không tùy ý bùng nổ.

Còn vật sau lại khống chế thần trí Thủy Lưu Hương, khiến nàng nghe lệnh Cửu Hàn Cung.

Hai đại chí bảo này tồn tại trong cơ thể Thủy Lưu Hương đã hai năm, thời gian không quá lâu nên vẫn chưa hoàn toàn khống chế được nàng. Một khi chịu ảnh hưởng lớn từ bên ngoài, sẽ xuất hiện dị biến.

Niết Bàn Chi Khí của Cổ Phồn Tinh trực tiếp rót vào Linh Hải Thủy Lưu Hương, đương nhiên đã ảnh hưởng tới Tuyệt Hàn Huyết Ngọc!

Ầm ầm!

Cửu Hàn Chi Khí khủng bố lan tràn khắp hư không, luồng hàn khí này lạnh lẽo thấu xương, mạnh mẽ gấp mấy lần so với trước, băng giá đến cực điểm, chỉ cần vật gì chạm vào, lập tức sẽ bị đóng băng hoàn toàn.

Giờ khắc này, Thủy Lưu Hương đang ở bên ngoài Vạn Tinh Lâu. Nơi đây là một mảnh đất trống rộng lớn, chính giữa có Vạn Tinh Đoạn Thạch sừng sững, tập trung đông đảo võ giả, có thể lên đến mấy vạn người.

Cửu Hàn Chi Khí vừa xuất hiện, lập tức gây ra một trận hoảng loạn cực lớn. Trong khoảnh khắc, từng đạo lưu quang lướt ra, điên cuồng tháo chạy về bốn phương tám hướng. Một số người thực lực thấp kém lại nhiễm phải Cửu Hàn Chi Khí, Linh Hải đóng băng, thân thể cứng đờ khó nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể mình bị đông cứng hoàn toàn.

"Sư muội, lập tức dừng tay!" Dạ Thiên Hàn hô lớn một tiếng, nàng cố gắng tiếp cận Thủy Lưu Hương, nhưng luồng Cửu Hàn Chi Khí này quá mức khủng bố, mỗi bước đi của nàng đều trở nên khó khăn hơn.

"Thủy Lưu Hương, ngươi còn muốn làm gì!" Cổ Phồn Tinh chuyển mắt nhìn Thủy Lưu Hương, trong tròng mắt lộ rõ vẻ tức giận. Hắn nào biết đó là do nguyên nhân từ chính mình mà khiến Cửu Hàn Tuyệt Mạch xao động, còn tưởng Thủy Lưu Hương bản tính tàn bạo, vẫn muốn tiếp tục ra tay thi ngược.

Chỉ thấy bàn tay hắn ấn nhẹ về phía trước, hàng vạn hàng nghìn tinh quang hóa thành một đóa đài sen lộng lẫy, khi đóng khi mở, khí tức rộng lớn điên cuồng thẩm thấu ra, ngăn chặn sự tàn phá của Cửu Hàn Chi Khí.

Khi Cổ Phồn Tinh ra tay, đông đảo thiên tài yêu nghiệt cũng đồng loạt xuất thủ. Bọn họ tiến vào giữa thủy triều hàn khí, sắc mặt thoáng chốc trở nên vô cùng khó coi, thân thể càng cảm thấy thống khổ, toàn thân cứng đờ, Linh Hải dường như muốn ngừng vận chuyển bất cứ lúc nào.

"Rốt cuộc đây là hàn khí gì, sao lại khủng khiếp đến mức này." Lâm Tịnh Hiên kinh ngạc thốt lên, toàn thân hắn bao phủ ánh đao mà vẫn bị Cửu Hàn Chi Khí áp chế.

"Sát Thần Đệ Bát Chuyển!" Trên người Cố Thiên Kiêu trào ra hào quang màu vàng, trong tròng mắt hắn phảng phất cũng lóe lên một vệt kim sắc, khí tức cuồng bạo nhanh chóng, gắt gao chống đỡ sự ăn mòn của Cửu Hàn Chi Khí.

Còn những người khác, cũng lần lượt thi triển võ học. Mục đích của bọn họ là để thử nghiệm Cửu Hàn Chi Khí, từ đó nhận rõ thực lực của Thủy Lưu Hương, sớm chuẩn bị sẵn sàng.

Trong số những người này, hành động của Cổ Cảnh Thiên là kỳ quái nhất. Chỉ thấy hắn đứng ở phía sau, vừa chống đỡ Cửu Hàn Chi Khí, hai mắt hắn lại biến thành màu đen kịt. Trong con ngươi, một vệt hào quang đỏ ngầu yêu dị không ngừng xoay tròn, thẳng tắp nhìn chằm chằm Thủy Lưu Hương.

"Đến đây thôi là đủ rồi." Cổ Phồn Tinh hơi tức giận, tâm niệm khẽ động, sức mạnh đất trời lưu chuyển trong hư không, hội tụ thành một luồng lực lượng huyền diệu, không ngừng áp chế Cửu Hàn Chi Khí, cho đến khi thu nó vào trong cơ thể.

Nhưng sự áp chế này, tuy có hiệu quả, chỉ kiên trì được một lát sau, Cửu Hàn Chi Khí lại lần nữa trào ra, thanh thế càng mạnh mẽ, băng hàn càng tăng thêm, khiến thân thể Thủy Lưu Hương cũng bắt đầu run rẩy, hai mắt đã hoàn toàn mất đi thần quang.

Ầm!

Cửu Hàn Chi Khí trào ra, xông thẳng vạn trượng vòm trời, sau đó ngưng tụ lại thành khối, không ngừng giáng xuống. Dù cho có cường giả ra tay chống đỡ, Vũ Linh cũng đều sẽ bị đóng băng hoàn toàn, luồng khí lạnh cuồn cuộn, ngưng tụ thành từng cầu nối băng giá.

"Luồng hàn khí này quá mức quỷ dị, chúng ta cùng nhau ra tay, áp chế nó triệt để." Phạm Vô Kiếp cảm thấy hơi khiếp sợ. Hắn vừa dứt lời, Cổ Phồn Tinh lập tức lắc đầu nói: "Chỉ là tiểu bối, một mình ta đủ sức ứng phó nhẹ nhàng, không cần Phạm Các chủ bận tâm."

Sau khi từ chối, ánh mắt Cổ Phồn Tinh lập tức trở nên sắc bén, hai tay giơ cao. Trên đỉnh đầu hắn lơ lửng một viên Ám Tinh, một luồng lực hút vô hình từ trong Ám Tinh trào ra, trực tiếp tác động lên Cửu Hàn Chi Khí.

"Vũ Linh là căn nguyên lực lượng của võ giả, luồng hàn ý quỷ dị này tất nhiên đến từ Vũ Linh. Chỉ cần ta có thể nuốt chửng hoàn toàn nó, đợi khi linh lực của ngươi khô cạn, tự nhiên không thể tiếp tục làm càn." Cổ Phồn Tinh liên tục hừ lạnh. Ám Tinh Vũ Linh hạ xuống, luồng lực hút kinh khủng kia trở nên mạnh gấp mười lần, bao trùm khắp các ngóc ngách không gian này.

Thấy vậy, Cổ Phồn Tinh nở nụ cười thỏa mãn.

Hắn thân là cường giả Niết Bàn Cảnh, sở hữu Ám Tinh Vũ Linh thất phẩm, thực lực kinh người, căn bản không hề e ngại luồng Cửu Hàn Chi Khí này. Hắn chỉ hơi cảm thấy giật mình một chút mà thôi, muốn trấn áp thu phục nó có thể nói là nhẹ nhàng.

Nhưng khi Cửu Hàn Chi Khí bị áp chế, sắc mặt Sở Hành Vân và Dạ Thiên Hàn lại càng lúc càng khó coi, nhất là Dạ Thiên Hàn. Sư tôn nàng từng nói, Cửu Hàn Chi Khí không nên bị áp chế một cách cưỡng ép, nếu đạt đến cực hạn, e rằng sẽ "chó cùng rứt giậu".

Giờ khắc này, Cổ Phồn Tinh chính là đang vận dụng Ám Tinh Vũ Linh, cưỡng ép áp chế Cửu Hàn Chi Khí.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, trong tròng mắt đã mất đi thần quang của Thủy Lưu Hương đột nhiên lóe lên từng vệt huyết quang. Thân thể nàng không ngừng run rẩy, Cửu Hàn Chi Khí trở nên ngày càng bất ổn, chỉ riêng khí tức đã có cảm giác chìm nổi.

"Lập tức thu hồi Vũ Linh, không thể tiếp tục áp chế nữa!" Dạ Thiên Hàn rống lên một tiếng về phía Cổ Phồn Tinh. Đáng tiếc, nàng rốt cuộc vẫn chậm một bước.

Cửu Hàn Chi Khí bị Ám Tinh Vũ Linh áp chế trở nên xao động dữ dội. Không đợi Cổ Phồn Tinh kịp phản ứng, Ám Tinh Vũ Linh đã bị từng tầng băng sương bao phủ kín. Cửu Hàn Chi Khí thoát khỏi ràng buộc, như hồng thủy vỡ đê, thanh thế nhất thời cường đại gấp mấy lần. Chỉ trong nháy mắt, nó đã quét qua toàn bộ mảnh đất trống, kết thành băng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

"Luồng khí lạnh kia lại có thể thoát khỏi ràng buộc của Vũ Linh, đây chính là thực lực chân chính của Thủy Lưu Hương sao?" Lòng Cổ Phồn Tinh càng lúc càng kinh hãi than thán. Khi hắn vừa chuyển mắt, lại phát hiện Cửu Hàn Chi Khí đã hoàn toàn lan tràn.

Trên vòm trời, trong hư không, khắp mặt đất, đều là Cửu Hàn Chi Khí vô tận. Càng sâu hơn, Cửu Hàn Chi Khí hội tụ thành dòng, cuồn cuộn hùng dũng tàn phá, tất cả sự vật đều bị đóng băng, sau đó vỡ vụn, hóa thành đầy trời vụn băng.

Bi thảm nhất vẫn là những võ giả kia. Thực lực của bọn họ quá thấp kém, căn bản không chống đỡ nổi Cửu Hàn Chi Khí. Chỉ trong chớp mắt, trên mặt đất đã xuất hiện từng pho tượng băng, trên mặt phủ đầy biểu cảm thống khổ, kinh hoàng trước khi bị đông cứng.

"Để nhanh chóng ngăn chặn luồng khí lạnh kia, chư vị, cùng nhau ra tay đi." Giọng Cổ Phồn Tinh lộ vẻ bất đắc dĩ, Cửu Hàn Chi Khí lan tràn quá nhanh, dựa vào một mình hắn thì hiệu suất quá chậm.

Các cao tầng đại tông môn gật đầu. Việc này không nên làm lớn chuyện, bằng không sẽ ảnh hưởng đến sáu tông thi đấu.

Trong khoảnh khắc, từng vị cao thủ tuyệt đỉnh đứng ra, trên người họ vừa lan tràn khí tức chấn động. Lấy Thủy Lưu Hương làm trung tâm, Cửu Hàn Chi Khí cuồng bạo, khiếu huyệt thứ năm bị thắp sáng hoàn toàn, hàn khí tăng vọt, giống như biển gầm gào thét lan khắp.

Tiếng ầm ầm vang lên, từng tòa lầu các nổ tung, từng tòa Cung Vũ tan tác. Vụn băng lấp lánh hàn quang tràn ngập khắp nơi trong hư không, rơi xuống đất, nện lên Vạn Tinh Đoạn Thạch, phát ra từng tiếng lanh lảnh.

Nhưng không ai chú ý tới, sau khi trải qua sự "gột rửa" của những vụn băng này, Vạn Tinh Đoạn Thạch đã vạn ngàn năm chưa từng biến hóa, bỗng nhiên xuất hiện từng vết nứt cực nhỏ.

Theo những vết nứt này càng lúc càng nhiều, bên trong vết tích, một vệt lại một vệt quang hoa lộng lẫy chảy ra, khiến cả khối Vạn Tinh Đoạn Thạch trở nên giống như mặt trời nóng rực, quang hoa vạn trượng, xông thẳng bầu trời, dường như muốn xuyên thủng cả trời xanh.

Chờ quang hoa ngưng tụ đến đỉnh cao, khối đoạn thạch khổng lồ đã tồn tại lâu đời này đột nhiên run lên một chút, chợt, một tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc vang lên, thanh thế khủng bố khiến toàn bộ đất trời đều rung chuyển.

Mọi người thấy cảnh này, thoáng chốc đều kinh hãi trợn mắt há mồm, lập tức dừng mọi động tác trong tay, đầu óc một trận nổ vang.

Chuyện này là sao?

Vạn Tinh Đoạn Thạch, vì sao lại vỡ nát?!

====================

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi sâu vào tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, tại Đông Hoang Việt quốc, một Chân Nhân cao thủ tuổi già sức yếu, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: Nocturne - Một Kí Ức Đẹp
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN