Chương 626: Cổ Tinh Bí Cảnh

Cổ Phồn Tinh cảm nhận được sự biến hóa vi diệu của không khí. Chẳng cố ý kéo dài thời gian, hắn trực tiếp phất tay, hướng về mọi người nói: "Chúng ta lập tức xuất phát thôi."

Mọi người thi nhau gật đầu. Chợt, từng thân ảnh lần lượt bay vút lên trời.

Một nhóm người khí thế ngút trời, hướng về phương Bắc Thánh Tinh Thành mà đi.

Cổ Tinh Bí Cảnh tọa lạc tại Cực Bắc Chi Địa của Thánh Tinh Thành. Nơi ấy là một vùng sa mạc hoang vu, không một ngọn cỏ, người đặt chân đến thưa thớt. Chính vì lẽ đó, Cổ Tinh Bí Cảnh mới mãi vẫn chưa được phát hiện.

Trong sa mạc, cát vàng trải dài trên mặt đất, khiến cả vùng đất hóa thành sắc vàng óng ả. Liếc mắt nhìn qua, bạt ngàn vô tận, không thấy bóng dáng một ai, khắp nơi toát ra khí tức hoang vu.

Tất cả mọi người đều giữ im lặng, nhưng biểu tình lại khác biệt. Sáu tông thi đấu lần này phủ đầy sự bất định, bất luận ai cũng chẳng có niềm tin tất thắng, kể cả người của Tinh Thần Cổ Tông.

Thân là chủ nhà, bọn hắn hiểu rõ tình huống Cổ Tinh Bí Cảnh nhất. Chẳng qua, sự hiểu rõ này hết sức nông cạn, dù sao thời gian phát hiện Cổ Tinh Bí Cảnh quá ngắn, chỉ vỏn vẹn nửa năm, hơn nữa, trong bí cảnh còn có vô vàn hạn chế.

Một khi Cổ Tinh Bí Cảnh được mở ra, các cường giả của thế lực lớn đều sẽ ra tay, vừa duy trì sự ổn định của bí cảnh, đồng thời cũng tương hỗ chế ước lẫn nhau, tuyệt không cho phép xuất hiện hiện tượng lén lút ra tay. Tình huống như vậy có thể bảo đảm tính công bằng tối đa cho cuộc thi đấu.

Sở Hành Vân đứng ở vị trí trước nhất trong đội ngũ. Giờ phút này, ánh mắt hắn lại rơi về phía sau, nói đúng hơn, là rơi vào Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc. Biểu tình hai người kia giờ phút này âm trầm đến cực điểm.

Lúc trước, hai người này theo sau mà đến, chính là vì tìm kiếm sự trợ giúp của Liễu Vấn Thiên, lén lút hãm hại Sở Hành Vân vào chỗ chết. Thế nhưng, vận khí hai người cực kỳ kém cỏi, Liễu Vấn Thiên vừa hay bế quan không xuất hiện, hai bên không thể gặp mặt.

Mà giờ đây, sáu tông thi đấu sắp bắt đầu, bọn hắn sẽ không cách nào ra tay với Sở Hành Vân.

Tuy nói Sở Hành Vân tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh khó đoán định sống chết, nhưng chỉ cần hắn bình an vượt qua vòng chiến tư cách, thì sẽ nhận được càng nhiều sự bảo hộ. Đến lúc đó, hai người này sẽ càng không có cơ hội ra tay.

Chính vì lẽ đó, Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc cực kỳ buồn bực. Dự liệu và hiện thực chênh lệch quá lớn khiến bọn hắn cực kỳ khó chịu.

"Sau khi tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh, vị trí của mỗi người đều không thể đoán trước. Ngươi cần phải cẩn trọng, nếu gặp phải cường địch, tạm thời lui lại, ta sẽ mau chóng hội hợp với ngươi." Lúc này, Bách Lý Cuồng Sinh tiến đến gần, trên mặt hắn tràn đầy vẻ lo lắng.

Sở Hành Vân cười nhạt nói: "Yên tâm, ta tự có chừng mực. Trong Cổ Tinh Bí Cảnh, ngươi cần phải đề phòng Cố Thiên Kiêu và Cố Mãng. Ngươi giết trưởng lão của Đại La Kim Môn, bọn hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua."

"Chỉ là hai kẻ đó, ta còn chưa để vào mắt! Nếu dám ra tay với ta, ta tất nhiên sẽ khiến hai kẻ này hối hận!" Bách Lý Cuồng Sinh cười lớn một tiếng, cũng chẳng hạ giọng, cử chỉ phóng đãng.

Lời này lọt vào tai mọi người, lập tức khiến sắc mặt Cố Thiên Kiêu và Cố Mãng trở nên vô cùng khó coi. Bọn hắn hừ lạnh đáp lại: "Câu này, ta sẽ nguyên vẹn trả lại cho ngươi."

"Ta chờ." Bách Lý Cuồng Sinh lại mỉm cười. Ngôn ngữ hắn tuy có chút ngông cuồng, nhưng trong lòng không hề khinh thường hai kẻ đó. Khắp toàn thân đều tỏa ra kiếm ý sắc bén, như một thanh kiếm vừa xuất vỏ, muốn đại sát tứ phương.

Sau cuộc đối thoại của hai người, không gian vốn tĩnh lặng thoáng chốc trở nên sôi động hẳn lên. Tốc độ vô thức tăng lên, nhanh chóng lao về phía sâu trong sa mạc.

Rất nhanh, ngay phía trước mọi người, bỗng nhiên xuất hiện một khe hở đen kịt. Cùng với sự xuất hiện của khe nứt này, một luồng khí tức hỗn loạn tràn ngập, tiếng rít của cuồng phong nghe đặc biệt chói tai.

"Phía trước chính là nơi tọa lạc của Cổ Tinh Bí Cảnh." Cổ Phồn Tinh lên tiếng nói. Ánh mắt hắn hướng về hai bên nhìn tới. Nhất thời, mười tám tên cao thủ Tinh Thần Cổ Tông tiến lên phía trước, trên người đồng thời tỏa ra tinh quang lộng lẫy, phóng lên cao, ngưng tụ thành một ngôi sao cổ trận.

Vang ầm ầm!

Chỉ trong khoảnh khắc, dưới sự bao phủ của ngôi sao cổ trận, khe hẹp đen nhánh kia trở nên ngày càng khổng lồ. Từ trong vết nứt, một đạo ánh sáng nhạt hé mở mà ra, dường như là một tòa thanh đồng môn hộ, chưa kịp tới gần đã có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa mênh mông.

"Chuẩn bị sẵn sàng." Phạm Vô Kiếp đi tới bên cạnh Sở Hành Vân và Bách Lý Cuồng Sinh. Không chỉ có hắn, các cao thủ của thế lực khác cũng thi nhau bước ra khỏi hàng, biểu tình nghiêm túc chăm chú nhìn về phía trước.

Lúc này, Cổ Phồn Tinh và những người khác đã đi tới trước thanh đồng môn hộ. Hai tay bọn họ ngưng kết cổ ấn huyền diệu, mỗi cổ ấn đều hoàn toàn bất đồng, khí tức hợp nhất, đồng thời mạnh mẽ đánh ra về phía trước.

Oanh một tiếng!

Linh lực chất phác rơi xuống trên cổ môn bằng thanh đồng. Bỗng nhiên, âm thanh trầm đục vang vọng khắp nơi, cánh cổ môn xưa cũ kia mở ra, từ bên trong tràn ngập ra một luồng khí tức viễn cổ khó tả thành lời.

"Đây chính là Cổ Tinh Bí Cảnh?" Ánh mắt mọi người ngưng lại nhìn sang. Thông qua cánh thanh đồng cổ môn kia, bọn hắn lờ mờ có thể nhìn thấy cảnh tượng sau cánh cửa. Nơi đó, dường như là một thế giới thu nhỏ.

"Vào đi thôi. Thời gian là một tháng. Một tháng sau, các ngươi nhất định phải đến đỉnh cao trung ương của Cổ Tinh Bí Cảnh, tuyệt không thể bỏ lỡ cơ hội duy nhất này." Cổ Phồn Tinh một lần nữa nhắc nhở. Hắn khẽ quát một tiếng, cánh thanh đồng cổ môn kia hoàn toàn mở ra, một luồng lực hút mạnh mẽ bắn nhanh ra, cuốn hết cát vàng đầy trời vào trong đó.

Sở Hành Vân và những người khác không còn do dự nữa, đồng thời tăng tốc độ lên tới cực hạn, thi nhau lướt nhanh thân hình, tiến vào trong cổ môn.

Ong ong ong!

Bên tai truyền tới âm thanh ong ong liên tiếp không ngừng. Sở Hành Vân đầu tiên cảm thấy hoa mắt, chợt, đầu óc hắn không ngừng xoay tròn, ý thức càng như rời khỏi thể xác, khó chịu đến cực điểm.

May mắn thay, cảm giác này chỉ kéo dài chốc lát. Chờ hắn mở hai mắt ra, chỉ thấy mình đứng thẳng giữa một khu rừng rậm, cổ thụ bạt ngàn, đại địa bao la. Trong không gian tràn ngập khí tức cổ xưa thần bí.

Nơi này là một mảnh không gian độc lập, có trời, có nhật nguyệt, cũng có Chư Thiên Tinh Thần. Thế nhưng, điểm bất đồng là, tận cùng tầm mắt Sở Hành Vân, hắn có thể nhìn thấy một tòa đỉnh cao phóng lên trời, cao tới vạn trượng, phảng phất nối liền thiên địa lại với nhau.

Đỉnh cao này, rõ ràng chính là đỉnh cao trung ương!

"Từ đoạn quang ảnh lịch sử kia phán đoán, Tinh Thần Tiên Môn đã sụp đổ mấy ngàn năm. Mấy ngàn năm tháng trôi qua, vùng không gian này không hề biến mất, như cũ được bảo tồn vô cùng tốt. Nhờ vậy có thể thấy được, Tinh Thần Tiên Môn năm xưa mạnh mẽ đến mức nào." Sở Hành Vân lẳng lặng cảm thụ khí tức quanh mình, rất ổn định, không hề có cảm giác mục nát hay hư hao.

Có thể xây dựng tông môn trong không gian độc lập, đã là chuyện cực kỳ khó khăn, chỉ có cường giả Vũ Hoàng mới có thể làm được. Muốn cho không gian độc lập tồn tại mấy ngàn năm mà không biến mất, lại càng cần đến thủ đoạn cường hoành.

Sở Hành Vân tự vấn lòng mình, kiếp trước của hắn tuy rằng có thể làm được điều này, nhưng cũng phải hao phí vô số tâm huyết. Từ điểm đó mà phán đoán, thân là Tinh Thần Tiên Chủ Thủy Lạc Thu, thực lực cũng chẳng kém gì hắn, thậm chí có khả năng còn mạnh hơn.

Dù sao, trận chiến trong quang ảnh lịch sử kia khiến Sở Hành Vân khắc sâu ấn tượng. Mỗi lần hai bên ra tay, đều có thể dẫn tới thiên địa chấn động, tuyệt đối là cường giả trong số cường giả.

Cho tới cuối cùng, Thủy Lạc Thu có chết trận hay không, viên ngọc thạch kia có phải Luân Hồi Thạch hay không, Sở Hành Vân cũng không hề rõ, càng không rõ những gì hai bên để lại. Thế nhưng, hắn có thể xác định chính là, nơi đây, vô cùng có khả năng ẩn chứa đáp án!

***

Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lui về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh cho tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.

Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt Quốc, một Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt

Đề xuất Voz: Lên Núi Cấm Săn Rắn Hổ Mây - William
Quay lại truyện Linh Kiếm Tôn
BÌNH LUẬN