Chương 71: Ngậm máu phun người
"Một năm ước hẹn?"
Không ít người nghị luận. Bọn họ đều biết rõ thiên phú Thủy Thiên Nguyệt khủng bố đến nhường nào, còn Sở Hành Vân kia là ai, lại dám cả gan ước định như vậy với Thủy Thiên Nguyệt? Thật là ngu xuẩn!
Đám thiếu niên đến từ Tây Phong Thành tự nhiên chẳng hề xa lạ gì với chuyện này. Ánh mắt họ tìm kiếm vị trí Sở Hành Vân, rồi đồng loạt dạt ra, dùng ánh mắt hài hước nhìn hắn.
Thoáng chốc, quảng trường vốn huyên náo trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Sở Hành Vân, hoặc kinh ngạc, hoặc tò mò, thậm chí có cả châm chọc, trong lòng không khỏi tràn đầy những cảm xúc phức tạp.
"Dám cùng Thủy Thiên Nguyệt hẹn ước năm sau, Sở Hành Vân này đúng là không biết trời cao đất rộng." Nghe lời Thủy Thiên Nguyệt nói, Dương Viêm lập tức nghĩ đến lần gặp mặt tối hôm trước, mắt hắn nheo lại thành một khe hở.
"Sở Hành Vân tính tình khinh cuồng, bất quá, thiên phú của hắn vẫn đáng được khẳng định." Tần Vũ Yên biết Dương Viêm vẫn còn đang bực bội, lập tức khẽ nói một câu. Thấy sắc mặt đối phương vẫn như cũ, nàng nhất thời lo lắng, hy vọng Sở Hành Vân lát nữa thể hiện tốt một chút, nếu không, Dương Viêm tuyệt đối sẽ không chấp nhận hắn.
Trên võ đài, Thủy Thiên Nguyệt nhìn xuống Sở Hành Vân, đôi mắt đẹp thoáng qua tia trào phúng, cười nói: "Cho đến ngày nay, còn chưa bước vào Tụ Linh Cảnh, Sở Hành Vân, ngươi thật sự quá khiến ta thất vọng rồi!"
Sở Hành Vân ngưng mắt nhìn Thủy Thiên Nguyệt, nhưng không nói lời nào, khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười lạnh.
Thấy Sở Hành Vân im lặng không nói, Thủy Thiên Nguyệt càng thêm phách lối, cao giọng nói: "Sở Hành Vân, một năm nay, ngươi giở thủ đoạn, lôi kéo rất nhiều gia tộc, khiến Thủy Gia ta chịu tổn thất nặng nề. Đúng, chính là muốn làm tâm thần ta đại loạn, không thể bình yên khổ tu. Ngươi thật sự quá khinh thường ta! Hôm nay, trên võ đài này, ta sẽ cho ngươi biết, rốt cuộc ngươi yếu kém đến mức nào."
"Ngươi thật sự quá để ý bản thân rồi." Sở Hành Vân hơi bất đắc dĩ lắc đầu.
Trong một năm qua, mọi chuyện hắn làm chỉ là muốn chấn hưng Sở Gia, để Sở Gia có thể phồn vinh phát triển. Ấy vậy mà Thủy Thiên Nguyệt lại cho rằng tất cả những gì hắn làm đều là vì nàng, vì cái ước hẹn một năm kia. Đối với loại người cực độ tự mãn này, Sở Hành Vân căn bản không muốn để tâm nhiều, nói gì cũng chỉ là uổng công.
"Kẻ quá để ý bản thân, hình như là ngươi thì phải?"
Thủy Thiên Nguyệt rất không ưa thái độ của Sở Hành Vân, cảm giác mình bị khinh thường, liên tục cười lạnh: "Ban đầu, ngươi lấy hôn ước hai nhà làm tiền đặt cược, ở Thủy Gia ta làm càn vô lý. Sau đó cố ý nói không muốn cưới ta làm dâu, lại muốn cưới tiện chủng Thủy Lưu Hương kia. Cuối cùng, còn hẹn ước năm sau, chỉ là muốn làm ta khó chịu."
"Những hành động hoang đường ngươi làm, chẳng phải là tự đánh giá quá cao bản thân, muốn tranh một hơi đó sao? Bây giờ, ngươi chẳng qua chỉ là tu vi Thối Thể Cửu Trọng Thiên, ngay cả Tụ Linh Cảnh còn chưa thể đột phá, căn bản không phải đối thủ của ta. Võ đài này, ngươi lên hay không lên cũng chẳng khác gì nhau, cuối cùng vẫn sẽ thất bại!"
Nói đến đây, Thủy Thiên Nguyệt cảm thấy khoan khoái dễ chịu, đem tất cả bực bội tích tụ bấy lâu nay trút hết ra ngoài.
Nghe những lời giễu cợt của Thủy Thiên Nguyệt, đám người vây xem cũng khinh bỉ nhìn về phía Sở Hành Vân. Hóa ra, giữa Thủy Thiên Nguyệt và người này còn xảy ra nhiều chuyện như vậy. Các loại tiếng chế giễu, châm chọc không ngớt bên tai.
"Yên lặng!"
Lúc này, Cổ Thanh Tùng quát một tiếng, khiến xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
Chỉ thấy hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, đôi mắt tam giác lóe lên hàn quang, tựa hồ có chút âm lãnh, quát lên: "Sở Hành Vân, nếu ngươi muốn tham gia Vũ Phủ tuyển chọn thì mau lên đài! Nếu không dám tham gia, lập tức cút ra ngoài, đừng ở đây nhiễu loạn trật tự!"
Sắc mặt Sở Hành Vân lập tức lạnh xuống. Hắn có thể cảm nhận được một tia lãnh ý mờ mịt từ ánh mắt Cổ Thanh Tùng. Rất hiển nhiên, Vân Mộng Vũ Phủ và Thủy Thiên Nguyệt đã sớm thông đồng với nhau, là cùng một phe.
"Từ nãy đến giờ ta chỉ nói một câu, tại sao lại nói là nhiễu loạn trật tự? Cổ Thanh Tùng, ngươi là người chủ trì Vũ Phủ tuyển chọn lần này, theo lý phải công khai công chính. Chỉ vì một Thủy Thiên Nguyệt mà để ta vô cớ gánh tội danh sao? Vậy lần tới, nếu Thủy Thiên Nguyệt nhìn ai không vừa mắt, ngươi có phải lại bắt người khác cút ra ngoài không?"
"Im miệng!" Cổ Thanh Tùng giận quát một tiếng: "Ngươi lại dám ngậm máu phun người!"
"Rốt cuộc là ai ngậm máu phun người, chư vị tại đây đều thấy rõ ràng cả. Sở Hành Vân ta muốn cũng chẳng phải hai chữ công bình, chỉ có vậy mà thôi." Sở Hành Vân lưng thẳng tắp, không chút sợ hãi đón lấy ánh mắt Cổ Thanh Tùng.
"Sở Hành Vân này lại dám chống đối Cổ Thanh Tùng, cũng có chút thú vị đấy."
"Khí tiết không tệ, chỉ tiếc tu vi còn kém một chút. Lần này lại vừa hay do Cổ Thanh Tùng chủ trì tuyển chọn, dựa theo tính tình hắn, nói không chừng sẽ gây cho người này không ít phiền toái."
"Cho dù Cổ Thanh Tùng không ra tay, Thủy Thiên Nguyệt cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho hắn."
Vài tên đại diện Vũ Phủ nhỏ giọng bàn luận, hiển nhiên cảm thấy hứng thú với những lời Sở Hành Vân nói, nhưng cũng chỉ có thế mà thôi. Vũ Phủ tuyển chọn là để tìm kiếm thiên tài chân chính. Kẻ chỉ có khí tiết khinh cuồng thì chẳng qua là một mãng phu, căn bản không ai nguyện ý thu nhận.
"Lão sư, Cổ Thanh Tùng tính tình xảo trá, người phải giám sát thật kỹ, đừng để hắn âm thầm giở trò." Tần Vũ Yên nói với Dương Viêm. Nàng đã sớm nghĩ đến sẽ có cảnh tượng này xảy ra.
"Thiên tài chân chính, đối mặt với bất kỳ âm mưu thủ đoạn nào đều có thể giải quyết dễ dàng. Nếu Sở Hành Vân này ngay cả chút trắc trở này cũng không vượt qua được, Lăng Tiêu Vũ Phủ sao phải chiêu mộ hắn?" Dương Viêm nhe răng cười một tiếng. Hắn thấy Sở Hành Vân bị nhắm vào, ngược lại có chút vui vẻ.
Thật ra, ngay từ mấy ngày trước, khi Dương Viêm nghe Tần Vũ Yên kể về sự tích của Sở Hành Vân, trong lòng hắn đã nảy sinh ý nghĩ muốn thu nhận đồ đệ. Nhưng qua một phen tiếp xúc, hắn cảm thấy Sở Hành Vân quá ngông cuồng, cần phải được mài giũa bớt nhuệ khí. Bây giờ, hắn bị nhiều người như vậy nhắm vào, chịu thêm chút khổ sở ngược lại sẽ khiến tính tình trở nên ôn hòa hơn nhiều. Đến lúc đó, Dương Viêm sẽ ra tay, Sở Hành Vân nhất định sẽ tỏ ra cung kính. Đây chính là đạo trị người.
"Cổ trưởng lão, thời gian không còn nhiều nữa, chuẩn bị bắt đầu đi." Tần Vũ Yên rất sợ Sở Hành Vân và Cổ Thanh Tùng xảy ra xích mích, lập tức cất tiếng, kéo sự chú ý của mọi người về phía mình.
Cổ Thanh Tùng cũng thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói với Sở Hành Vân: "Đợt khảo hạch tiếp theo, ngươi tốt nhất nên cẩn thận. Nếu ta phát hiện ngươi không đủ tư cách, bất cứ lúc nào ta cũng có thể đánh ngươi ra ngoài."
Nói xong, hắn hất tay, trở về chỗ ngồi của mình, cất cao giọng nói: "Bắt đầu khảo hạch!"
Thanh âm truyền vang đi xa. Rất nhanh, trên lôi đài xuất hiện một tấm Thạch Bi màu đen to lớn. Xung quanh thạch bi, từ trái sang phải, lơ lửng chín vầng sáng ảm đạm.
"Vòng khảo hạch thứ nhất sẽ khảo sát Vũ Linh thân hòa độ của các ngươi. Từ thấp đến cao, tổng cộng chia làm chín cấp. Chỉ những ai đạt tới Tứ Đẳng hoặc cao hơn Tứ Đẳng mới có tư cách tiếp tục vòng khảo hạch kế tiếp. Bây giờ, từng người bắt đầu!"
Cổ Thanh Tùng khẽ nói, đồng thời tay cầm trọng chùy, hung hãn gõ lên thiết la, tuyên bố Vũ Phủ tuyển chọn lần này chính thức bắt đầu.
***
Mười vạn năm trước, Kiếp Dân giáng lâm. Cổ Thiên Đình chỉ còn sót lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên rút về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, tại Đông Hoang Việt quốc, một vị Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đó quét ngang võ giới, lập nên truyền kỳ bất hủ.
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch