Chương 3341: Làm người nên để lại đường lui, ngày sau dễ gặp lại

Chư vị Đại Đế xem chương mới nhớ điểm danh nhé.

**Chương 3296: Tương ngộ cố nhân.**

Lục Thiếu Du bám riết không buông, quyết không cho hắn một đường lui. Phi Thiên Lão Yêu đã lùi đến mức không thể lùi được nữa. Tục ngữ có câu, con thỏ bị dồn vào đường cùng cũng sẽ cắn người.

Huống hồ Phi Thiên Lão Yêu nào phải là thỏ, hắn chính là Phi Thiên Yêu Bằng hung danh hiển hách.

– Lục Thiếu Du, bản tôn liều mạng với ngươi!

Trong đôi mắt của bản thể khổng lồ, Phi Thiên Lão Yêu chợt loé lên vẻ âm hiểm độc ác. Dứt tiếng rít gào, thân hình Phi Thiên Yêu Bằng khổng lồ lại lần nữa vỗ cánh, Nguyên Lực ngập trời tuôn ra. Từ trong miệng, một cột sáng Nguyên Lực khổng lồ phun thẳng ra, hung hăng đối đầu với một quyền của Lục Thiếu Du.

– Phanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không gian xung quanh liên tiếp nổ tung. Kình khí và năng lượng kinh khủng gợn sóng lan ra, kèm theo tử kim điện mang dữ dội tuôn trào, trực tiếp làm một vùng không gian rộng lớn vỡ nát. Từng đợt từng đợt quang hồ năng lượng cấp tốc khuếch tán.

– Xoẹt!

Làn sóng năng lượng kinh người lan ra, Phi Thiên Lão Yêu miệng thì hô hào quyết chiến, nhưng thân hình khổng lồ lại mượn thế chấn động của năng lượng mà lần nữa vỗ cánh bỏ chạy.

– Yêu Bằng Phá Thiên!

Kèm theo một tiếng rít, lưu quang bao quanh bản thể khổng lồ của Phi Thiên Lão Yêu, dường như là một loại thiên phú thần thông không hề yếu. Đôi cánh xoay tròn, không gian trước người tức thì bị xé toạc ra, ngay cả khe hở thế giới hỗn loạn này cũng bị xé rách, thân ảnh hắn đột ngột vỗ cánh lao vào trong đó.…

Sáng sớm, giữa một dãy núi trập trùng, những ngọn núi san sát vươn lên từ mặt đất, bốn bề xanh tươi. Từng ngọn núi cao tựa vạn nhận, từ trên cao nhìn xuống, mây mù lượn lờ, mang một cảm giác phiêu diêu thoát tục.

Giữa các ngọn núi lại có một quảng trường bằng phẳng, diện tích lớn đến đáng sợ, xung quanh là những dãy cung điện kiến trúc liên miên.

Đây dường như là sơn môn của một thế lực hùng mạnh nào đó. Hôm nay còn là một ngày đặc biệt, lúc này có đến mấy vạn người đang tụ tập trên quảng trường, từng luồng khí tức không hề yếu ớt dao động.

Toàn bộ không gian này cũng là một vùng cấm địa, e rằng không ai dám bén mảng đến gần.

– Xoẹt! Xoẹt!

Bất chợt, trên không trung phong vân biến đổi, tựa như trời long đất lở.

– Sao thế!

– Có chuyện gì vậy?

Trên quảng trường, từng bóng người kinh hãi ngẩng đầu nhìn lên trời. Từ các cung điện xung quanh, không ít thân ảnh có khí tức cường hãn cũng lao ra, ánh mắt kinh ngạc và cảnh giác nhìn chằm chằm lên cao, ai nấy đều sắc mặt đại biến.

– Cúc cu!

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một thương khung thâm động khổng lồ xuất hiện trên bầu trời. Một con đại bằng màu xám trắng khổng lồ bay vút ra, vỗ cánh tung trời. Dưới đôi cánh hình thành vô số cơn bão càn quét, như muốn hủy diệt cả không gian này, rồi thân hình khổng lồ cấp tốc vỗ cánh đào tẩu.

– Súc sinh, chạy đi đâu!

Một tiếng quát lớn vang lên, như sấm sét nổ vang, âm thanh rung động cả hoàn vũ.

– Ầm!

Không trung chấn động dữ dội. Gần như cùng lúc đó, dưới vô số ánh mắt kinh ngạc, một thân hình người khổng lồ bằng tử kim lôi đình bước ngang không gian mà ra, kèm theo từng luồng lôi đình uy thế lan tỏa. Từng tia tử kim điện mang như pháo hoa rực rỡ, lộng lẫy chói mắt, nhưng lại ẩn chứa hủy diệt chi lực.

Ở hàng đầu đám đông trên quảng trường, lúc này có một nữ tử mặc trường bào màu xanh nhạt ngẩng đầu. Nhìn thân hình tử kim lôi đình trên không, đôi mắt đẹp của nàng lập tức biến đổi vì kinh ngạc.

Lục Thiếu Du hiện ra trong La Hán chi khu khổng lồ, mắt nhìn Phi Thiên Yêu Bằng đang cấp tốc bỏ chạy phía trước. Trong lòng bàn tay lấp lánh tử kim điện mang, hắn nắm lấy một cây đại cung toàn thân trắng cổ, trong suốt như ngọc, hình dáng tựa phượng tựa rồng. Dưới ánh điện, cây đại cung cũng được điện mang bao bọc.

– Vù vù!

Tiếng gió rít sấm vang vọng khắp bầu trời, cây đại cung khổng lồ khiến người ta kinh tâm động phách, một luồng quang mang chói lòa tức thì khuếch tán ra không trung.

– Ầm!

Thân hình La Hán khổng lồ của Lục Thiếu Du bước tới một bước, không gian dưới chân điện mang cuồng loạn gợn sóng. Nguyên Lực trong lòng bàn tay điên cuồng rót vào, hắn ngửa người về sau, tạo thành một đường cong đầy sức mạnh, kéo căng dây cung. Một mũi tên năng lượng chói lòa tức thì ngưng tụ trên cây cung, đầu mũi tên năng lượng sáng rực được đặt lên dây.

– Giương cung bắn chim lớn!

Tiếng quát vừa dứt, dây cung căng cứng, rồi mũi tên năng lượng được bắn đi. Bầu trời nơi đây lập tức cuồng phong gào thét, tử kim điện mang cuồn cuộn lan tràn.

– Xoẹt!

Mũi tên năng lượng bay vút ra, lúc này còn kèm theo từng mảng tử kim lôi điện lấp loé. Nơi nó đi qua, không gian bị phá hủy dễ như trở bàn tay, hóa thành hư vô, tạo ra một vết nứt không gian đen kịt kéo dài, trực tiếp xuyên thủng không gian, trong nháy mắt đã lao đến phía sau bản thể Phi Thiên Yêu Bằng khổng lồ của Phi Thiên Lão Yêu.

Mũi tên ánh sáng mang theo tử kim lôi đình, lực xung kích khổng lồ của nó như thiên thạch lao xuống, đủ để xé trời rạch đất. Trong một khoảnh khắc, nó đã dễ dàng hủy diệt cơn bão năng lượng mà Phi Thiên Yêu Bằng hoảng hốt vỗ cánh tạo ra, rồi mũi tên năng lượng ấy trực tiếp rơi xuống cánh phải của Phi Thiên Lão Yêu.

– Vút!

Một mũi tên xuyên thủng không gian, xuyên thủng cánh phải của Phi Thiên Yêu Bằng.

– Cúc…!

Phi Thiên Yêu Bằng phát ra một tiếng rít thê lương, thân hình khổng lồ lập tức nghiêng về bên phải, rồi như thiên thạch rơi xuống mặt đất, thực sự trở thành một con chim gãy cánh, hung hăng đập mạnh xuống đất.

– Bùm! Bùm!

Dưới tiếng nổ rung trời chuyển đất, thân hình khổng lồ của Phi Thiên Yêu Bằng rơi xuống, một vùng đất rộng lớn bị chấn nát, nửa quả núi khổng lồ bị chấn vỡ, vô số tảng đá ầm ầm lăn xuống.

– Phụt!

Phi Thiên Yêu Bằng khổng lồ vừa rơi xuống đất liền thu liễm bản thể, hóa thành hình người. Sắc mặt thê thảm, hắn không màng đến máu tươi đầm đìa trên người, trong ánh mắt kinh hãi lại muốn xé rách không gian bỏ chạy lần nữa.

– Ngoan ngoãn một chút đi!

Người khổng lồ bằng lôi đình bước ngang không trung hạ xuống, bàn tay khổng lồ che trời lấp đất ập tới, một tay làm vặn vẹo, ngưng đọng cả vùng không gian, trực tiếp dùng lôi đình chi lực nắm chặt Phi Thiên Lão Yêu trong lòng bàn tay.

– Xoẹt! Xoẹt!

Phi Thiên Lão Yêu còn chưa kịp hoàn hồn, trong lòng bàn tay lôi đình khổng lồ đó đã xuất hiện một cửa động bao quanh bởi tử kim lưu quang, kèm theo một luồng hủy diệt chi lực, trực tiếp nuốt hắn vào trong.

– Đứng đầu trong Thập đại Bán Thánh Khí, đây là Tử Lôi Huyền Đỉnh!

Lực hút và吞噬 (thôn phệ) khổng lồ đó khiến Nguyên Lực toàn thân Phi Thiên Lão Yêu ngưng trệ, linh hồn run rẩy. Giây phút ấy, hắn dường như hoàn toàn không có sức chống cự, mềm nhũn bị hút vào bên trong. Mãi đến cuối cùng, hắn mới nhận ra, đó hẳn là Tử Lôi Huyền Đỉnh trong truyền thuyết, đứng đầu Thập đại Bán Thánh Khí.…

Thân hình La Hán khổng lồ từ từ thu lại, Lục Thiếu Du trong bộ thanh bào cũng theo đó xuất hiện dưới ánh mắt kinh ngạc và hoảng sợ của mọi người.

– Cường giả thật mạnh.

– Người này là ai, quá cường hãn rồi.

– Còn mạnh hơn cả thực lực của lão tổ nữa.…

Thân hình khổng lồ đột ngột phá không mà ra, cùng với thực lực khủng bố như vậy, đủ để khiến tất cả những người có mặt ở đây tim đập chân run, ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

– Mộc Lôi Điện đệ tử Thái Thanh, bái kiến Thánh Chủ.

Một giọng nói yêu kiều truyền đến, một nữ tử mặc trường bào màu xanh nhạt xé gió bay tới, trong nháy mắt đã đến trước mặt Lục Thiếu Du, cung kính hành lễ. Khí tức sinh cơ dạt dào trên người nàng cũng từ từ tỏa ra dao động.

Nữ tử này trông khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, tà áo bay phất phơ. Mái tóc đen mềm mại, óng ả được búi đơn giản sau gáy, cài một chiếc trâm màu xanh biếc như ngọc bích, tựa như một đóa mây trôi lững lờ. Nàng khẽ cúi đầu hành lễ, góc độ vừa vặn để Lục Thiếu Du hơi cúi xuống có thể thấy được khuôn mặt tinh xảo, ngọc diện phù dung, minh mâu sinh huy.

– Thì ra là ngươi, miễn lễ.

Lục Thiếu Du thấy nữ tử này, ánh mắt cũng sững sờ một chút. Thái Thanh, Lục Thiếu Du tự nhiên là nhận ra, là một trong Thập đại đệ tử của C亙 Cổ Điện trước đây, đệ tử của Mộc Lôi Điện, tu vi C亙 Cổ cảnh cao giai đỉnh phong. Lần trước ở trong Thiên Trụ Giới mấy ngàn năm, nàng cũng tiến bộ không nhỏ, lúc này e là đã đến cảnh giới Chuẩn Xúc Hồng, có thể đột phá Hóa Hồng cảnh bất cứ lúc nào.

– Thánh Chủ, sao ngài lại đến Côn Vân thế giới?

Thái Thanh ngẩng đầu, nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt trong veo tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

– Thì ra vẫn còn ở Côn Vân thế giới.

Lục Thiếu Du nhún vai, nhìn Thái Thanh nói:

– Nguyên lai ngươi là người của Côn Vân thế giới.

– Đệ tử chính là người của Côn Vân thế giới, chỉ là Thánh Chủ không biết mà thôi.

Khóe miệng Thái Thanh ẩn hiện lúm đồng tiền, nàng cười duyên một tiếng. Chiếc trường bào màu xanh nhạt càng làm nổi bật làn da tựa ngưng chi, tôn lên vóc dáng yêu kiều.

– Thái Thanh, vị này là?

Mấy thân ảnh già nua cùng vài đại hán trung niên, và một mỹ phụ trung niên lập tức đáp xuống bên cạnh Thái Thanh.

– Các vị thái gia gia, cha, mẹ, các thúc bá, con xin giới thiệu với mọi người, vị này là Thánh Chủ của C亙 Cổ Điện, Lục đại nhân.

Thái Thanh lập tức giới thiệu với mấy người vừa đến, rồi nhìn về phía Lục Thiếu Du, cung kính nói:

– Thánh Chủ, đây là mấy vị thái gia gia, cùng cha mẹ và các thúc bá của con.

– Thì ra là Thánh Chủ Lục đại nhân quang lâm, có việc không tiếp đón từ xa, mong ngài lượng thứ.

Mọi người sớm đã thấy Thái Thanh hành lễ, lúc này qua đây cũng chỉ để xác nhận. Thái Thanh là đệ tử nội điện của C亙 Cổ Điện, mấy người này hiểu rõ nhất Thánh Chủ của C亙 Cổ Điện đại diện cho điều gì, lập tức đều cung kính hành lễ.

Ánh mắt Lục Thiếu Du cũng đã sớm lướt qua mấy người này, trong đó có một vị Tứ Nguyên Hóa Hồng, một vị Tam Nguyên Hóa Hồng, ngoài ra còn có một vị Nhị Nguyên Hóa Hồng và hai vị Nhất Nguyên Hóa Hồng.

– Ha ha, mọi người không cần khách sáo, ta đến đây có hơi đường đột, hy vọng không mạo phạm gì.

Với đội hình thực lực này, vốn dĩ với tu vi và thực lực hiện tại của Lục Thiếu Du, tự nhiên không cần phải quá để tâm. Nhưng nể mặt Thái Thanh, hắn cũng khẽ gật đầu một cái. Dù sao Thái Thanh cũng là đệ tử thân truyền của C亙 Cổ Điện, địa vị ở Mộc Lôi Điện cũng không thấp. Thân là Thánh Chủ của C亙 Cổ Điện, chút thể diện này Lục Thiếu Du cũng phải giữ cho nàng.

– Không đường đột, Thánh Chủ quang lâm Thái gia ta, đủ để làm cho Thái gia ta vẻ vang như nhà tranh thêm sáng, đây là điều cầu cũng không được.

Một lão nhân già nhất, tu vi thực lực Tứ Nguyên Hóa Hồng, lập tức tiến lên, vô cùng cung kính với Lục Thiếu Du, nói:

– Thánh Chủ, lão hủ là trưởng lão lớn tuổi nhất của Thái gia hiện nay, tên là 'Thái Hoa Đạo'. Nếu Thánh Chủ không chê, đã đến Thái gia, mà Thái Thanh lại là đệ tử của C亙 Cổ Điện, xin Thánh Chủ ở lại vài ngày, để Thái gia chúng tôi được làm tròn đạo chủ nhà.

– Thái Hoa Đạo? Thái hoa đại đạo…

Lục Thiếu Du thầm sững sờ trong lòng, cái tên này thật là kêu, nhưng trong hoàn cảnh này, tự nhiên không thể đùa giỡn, hắn không để lộ sắc mặt, nói:

– Đa tạ thịnh tình của Thái trưởng lão, chỉ là gần đây có hơi nhiều việc, ta không ở lại lâu được, lần sau sẽ đến làm phiền.

Ra ngoài lâu như vậy mà chưa về, sợ Vô Song và Cảnh Văn chờ sốt ruột, Lục Thiếu Du cũng không định ở lại lâu. Huống hồ bên ngoài hiện giờ có không ít kẻ muốn đối phó mình, Lục Thiếu Du cũng không muốn sinh thêm rắc rối, vẫn là nên sớm trở về thì thỏa đáng hơn.

– Chuyện này…

Nghe vậy, sắc mặt của Thái Hoa Đạo và mấy người khác khẽ biến. Không ít ánh mắt của họ liền nhìn về phía Thái Thanh, dường như muốn nàng nói gì đó với Lục Thiếu Du.

Thái Thanh thấy vậy, vẻ mặt cũng có chút khó xử. Đối mặt với ánh mắt của các bậc trưởng bối, nàng cũng vô cùng khó xử.

Lục Thiếu Du cũng nhận ra sự khác thường giữa mọi người. Xa xa trên quảng trường lúc này không ít người đang xếp thành trận hình chờ đợi, dường như Thái gia gần đây có đại sự gì đó xảy ra.

– Thái Thanh, có chuyện gì cứ nói thẳng đi.

Lông mày khẽ động, Lục Thiếu Du thần sắc không đổi, nói với Thái Thanh.

Thái Thanh nghe vậy, dung nhan khẽ động, ánh mắt có phần ngượng ngùng, nói với Lục Thiếu Du:

– Thánh Chủ, là thế này, Thái gia của con gần đây gặp phải một đại phiền phức, thực sự khó có thể tự mình giải quyết. Con đang định đến C亙 Cổ Điện khẩn cầu các trưởng bối Mộc Lôi Điện tương trợ, nhưng cũng có chút e dè, lại sợ thời gian không kịp, cho nên…

Đề xuất Voz: Vị tình đầu
Quay lại truyện Linh Vũ Thiên Hạ
BÌNH LUẬN