Chương 3549: Không Chu Sơn Nội
Trên đỉnh Thương Vân Sơn, sương mù lượn lờ, gió núi gào thét. Hai bóng người đứng đối diện nhau, kiếm khí vô hình va chạm, khiến không khí trở nên ngưng trọng.
Hắn, một thân cẩm y, mặt lộ vẻ khinh miệt, chắp tay sau lưng cất giọng ngạo nghễ: "Diệp Phàm, ngươi chẳng qua chỉ là một tên phế vật ở ngoại môn, may mắn có được chút cơ duyên. Thức thời thì giao 'Long Huyết Thảo' ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng!"
Đối diện hắn, bạch y thiếu niên thần sắc vẫn bình thản như nước. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không: "Cơ duyên là của ta, tại sao phải giao cho ngươi? Muốn đoạt, phải xem bản lĩnh của ngươi đã."
"Muốn chết!" Sắc mặt của gã cẩm y thiếu niên trở nên âm trầm, sát khí từ trong mắt bắn ra. Hắn không ngờ một kẻ tu vi thấp kém như Diệp Phàm lại dám cãi lại mình.
Từ xa trên một tảng đá lớn, một lão nhân áo bào xám đang vuốt râu mỉm cười. Ánh mắt lão thâm thúy, nhìn thấu tu vi của hai người. "Tên nhóc kia khí tức nội liễm, dường như đã đến cảnh giới phản phác quy chân. Lần này, Lăng gia tiểu tử sợ là đã đá phải thiết bản rồi. Hay! Hay cho một màn long tranh hổ đấu!"
Cùng lúc đó, ở một góc khuất sau rặng cây, một tiểu cô nương y phục màu xanh biếc đang lo lắng nhìn về phía Diệp Phàm. Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy vạt áo, trong lòng thầm cầu nguyện.
Dứt lời, Lăng Thiên không còn kiên nhẫn, chân nguyên trong cơ thể bạo phát, một luồng kiếm quang rực rỡ như cầu vồng xé tan sương mù, hướng thẳng về phía Diệp Phàm. Cùng lúc đó, linh khí trong trời đất bỗng nhiên cuồng bạo, dường như cũng bị chiêu kiếm kinh thiên động địa này khuấy động.
Đề xuất Voz: Những chuyện kinh dị ở Phú yên !