Chương 382: Gặp gỡ trêu ghẹo trên đường [Ngũ Canh]

Chương 381: Gặp phải trêu ghẹo trên đường.

Lục Thiếu Du bất đắc dĩ, đành phải đi theo hai nàng tới Thiên Kiếm Thành dạo một vòng.

Tại một hành lang trong đại điện, có hai bóng người xuất hiện, chính là Vân Tiếu Thiên và vị Tạ trưởng lão.

“Tông chủ, Hồng Lăng và Vô Song, hai đứa trẻ này đều có quan hệ phỉ thiển với Lục Thiếu Du, lẽ nào ngài cũng đồng ý cho Hồng Lăng…” Tạ trưởng lão nhìn về phía Vân Tiếu Thiên, ý tứ rất rõ ràng, Hồng Lăng dù sao cũng là đại tiểu thư của Vân Dương Tông, nếu như cộng thị nhất phu với người khác, chuyện này cũng không hay cho lắm.

“Ai…” Vân Tiếu Thiên thở dài, nói: “Lục Thiếu Du tiểu tử này đâu chỉ có mỗi Vô Song. Tuy trong lòng ta có chút không nỡ để Hồng Lăng như vậy, nhưng chuyện của lớp trẻ ta cũng không muốn can thiệp nhiều. Chỉ cần sau này tiểu tử đó không ức hiếp Hồng Lăng thì ta không có ý kiến, cứ mặc bọn trẻ đi.”

“Nói như vậy, Tông chủ đã đồng ý rồi sao?” Tạ trưởng lão có chút kinh ngạc.

“Vậy còn có thể thế nào được chứ? Đây là bản lĩnh của tên tiểu tử Lục Thiếu Du đó, ta muốn quản cũng không quản được. Các đệ tử trẻ tuổi trên Vân Dương Tông, Hồng Lăng chẳng coi trọng một ai, ta cũng đành chịu.” Vân Tiếu Thiên cười nhạt, trong mắt loé lên một tia thâm ý mà người thường khó có thể nhận ra.

Lục Thiếu Du theo hai nàng rời khỏi đình viện, sau đó ra khỏi Thiên Kiếm Môn, được một đệ tử Thiên Kiếm Môn chỉ đường, cả ba đi thẳng vào trong thành.

Đi qua một đoạn đường không ngắn, qua mấy khúc quanh, bên tai ba người tức thì vang lên những âm thanh huyên náo. Một con đường cực lớn hiện ra trong tầm mắt, trên đường gần như chật ních người, một biển người chen chúc, tiếng ồn ào phô thiên cái địa từ đó truyền ra, vang vọng khắp không gian.

“Đây chính là Thiên Kiếm Thành sao?” Nhìn con đường rộng lớn, Lục Thiếu Du cũng có chút bất ngờ, người ở đây thật sự quá đông. Con đường rộng đến hơn mười thước mà gần như không còn lối để đi.

Lục Thiếu Du lại không biết rằng, Thiên Kiếm Thành lúc này, cùng với Đại hội Tam Tông Tứ Môn ngày càng đến gần, lượng người đổ về cũng ngày càng khủng khiếp. Không chỉ ban ngày mà ngay cả ban đêm cũng huyên náo kinh thiên động địa. Dân số Thiên Kiếm Thành hiện tại so với ngày thường đã đông hơn gấp mười lần.

Theo đó, khi lượng người tăng lên, Thiên Kiếm Thành tự nhiên cũng trà trộn vô số hạng người tam giáo cửu lưu. Dù cho thế lực của Thiên Kiếm Môn có lớn mạnh đến đâu cũng không thể quản lý hết được những kẻ này. Đương nhiên, những kẻ tam giáo cửu lưu này vẫn không dám trêu chọc Thiên Kiếm Môn.

Lúc này, Lục Thiếu Du cũng đã được chứng kiến sự náo nhiệt của Thiên Kiếm Thành. Khắp nơi đều là người. Hai bên đường là vô số cửa hàng, bên ngoài còn có không ít thương nhân bày bán hàng rong. Trong biển người nhộn nhịp, còn có không ít người ăn mặc khác thường. Qua lời của Lục Vô Song, Lục Thiếu Du được biết những kẻ ăn mặc kỳ quái này là một số người dã man, thậm chí là bán dã nhân, không dễ chọc vào, nếu chọc phải sẽ sẵn sàng liều mạng với người khác bất cứ lúc nào.

Theo chân hai nàng, ba người đi vào trong phố lớn, sau đó đi chậm lại, thong dong dạo bước trên con đường người qua kẻ lại. Hai nàng vừa ra đến phố, đặc biệt là Vân Hồng Lăng, dường như đối với thứ gì cũng hiếu kỳ, liên tục chạy tới chạy lui giữa các sạp hàng và cửa tiệm. Lục Thiếu Du chỉ đành đi theo hai nàng dạo phố, nhưng ánh mắt lại đang đánh giá toàn bộ Thiên Kiếm Thành. Quần thể kiến trúc liên miên bất tận, Thiên Kiếm Thành này so với Quỷ Võ Thành trong Cổ Vực còn lớn hơn rất nhiều, gần như là nhìn không thấy điểm cuối. Một tòa đại thành lớn như vậy khiến cho trong mắt Lục Thiếu Du cũng thoáng qua một tia kinh ngạc.

Có lẽ vì đây là địa bàn của Thiên Kiếm Môn, Lục Thiếu Du còn thấy không ít cửa hàng chuyên buôn bán kiếm khí để kiếm sống, trong dòng người qua lại, võ giả tay cầm trường kiếm cũng chiếm đa số.

Thỉnh thoảng trên đường còn có một số đệ tử Thiên Kiếm Môn mặc khôi giáp đang đi tuần tra, tất cả đều thống nhất đeo trường kiếm sau lưng.

Trên phố lớn, các con đường nối liền nhau như mạng nhện, quy mô hoành tráng khiến người ta phải kinh ngạc. Lục Thiếu Du quan sát kỹ mới phát hiện ra vật liệu xây dựng Thiên Kiếm Thành lại là một loại nham thạch hiếm có. Loại nham thạch này vô cùng cứng rắn, Võ Sư bình thường cũng khó lòng phá vỡ, ngay cả phiến đá lót trên mặt đất cũng là loại nham thạch này. Tuy loại nham thạch này không phải quá quý giá, nhưng dùng để xây dựng cả một tòa thành thì tuyệt đối không phải là một công trình đơn giản, tìm được nhiều vật liệu nham thạch như vậy chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng.

Vừa kinh ngạc, Lục Thiếu Du cũng vừa chú ý đến biển người lúc này, quả thật là đủ mọi hạng tam giáo cửu lưu, trông vô cùng hỗn tạp. Có không ít người thực lực cũng không tệ, trong đám đông trà trộn không ít người có tu vi Võ Phách và cả Linh Giả.

Nhìn những đệ tử Thiên Kiếm Môn thỉnh thoảng đi tuần tra qua, Lục Thiếu Du nhướng mày, những kẻ tam giáo cửu lưu này tụ tập lại, e rằng gần đây trong Thiên Kiếm Thành tuyệt đối sẽ không được thái bình. Tuy thế lực Thiên Kiếm Môn rất mạnh, nhưng cũng không thể áp chế được tất cả hạng người tam giáo cửu lưu.

Nơi nào có người, nơi đó có hỗn loạn, cũng như nơi nào có ánh sáng, nơi đó ắt có bóng tối. Tam giáo cửu lưu trà trộn, không hỗn loạn mới là chuyện lạ.

Bất quá, Lục Thiếu Du lúc này lại không quan tâm đến những chuyện này. Cổ Vực cũng rất hỗn loạn, tận trong xương tủy, thứ hắn thích chính là sự hỗn loạn. E rằng sự hỗn loạn của Thiên Kiếm Thành này, dù có Thiên Kiếm Môn trấn áp, cũng không thể loạn đến đâu được.

Mà Cổ Vực mới thật sự là hỗn loạn, ở nơi đó không có quy tắc, tất cả đều dựa vào thực lực để nói chuyện. Mục tiêu của hắn vẫn là Cổ Vực, và hắn cũng chỉ thích hợp ở trong Cổ Vực mà thôi.

Chuyện mà hai nàng đang nghĩ lúc này dĩ nhiên hoàn toàn khác với Lục Thiếu Du, hai người cứ chạy tới chạy lui khắp nơi, thấy cái gì cũng tò mò muốn xem thử.

Đúng lúc này, hai nàng cũng thu hút vô số ánh mắt đổ dồn về. Cả hai đều là bậc tuyệt thế khuynh thành, Lục Vô Song thanh nhã cao quý, Vân Hồng Lăng đáng yêu lại mang theo nét quyến rũ. Nữ tử như vậy đi trên phố, có được mấy người, tuyệt đối không phải là hạng dong chi tục phấn trên đường có thể so sánh được.

Một lát sau, cảm nhận được từng luồng ánh mắt chiếu vào người mình, thần sắc Lục Vô Song đã có chút không vui. Ánh mắt nàng trầm xuống, từng luồng hàn ý quét ra bốn phía, tức thì khiến không ít ánh mắt không dám nhìn nữa.

“Thiếu Du, Hồng Lăng, chúng ta đổi sang con đường khác đi.” Lục Vô Song cảm nhận những ánh mắt xung quanh, nhẹ giọng nói, đã không muốn dạo trên con đường này nữa.

“Cũng được.” Lục Thiếu Du nhẹ giọng đáp, khẽ cười khổ một tiếng, hắn cũng cảm nhận được không ít ánh mắt xung quanh. Vân Hồng Lăng thì không để ý có nhiều ánh mắt đang nhìn mình, chỉ mải mê ngó nghiêng khắp nơi, thấy hai người muốn đổi sang con đường khác, nàng cũng không có ý kiến gì.

Ba người đổi sang một con đường khác, nơi đây vẫn là một biển người. Trên đường người xếp thành hàng dài, tiếng huyên náo ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng nói chuyện, hòa quyện vào nhau lan tỏa ra, từng đợt sóng âm nối tiếp nhau.

Ba người đang dạo phố, hai nàng nhìn thấy một cửa hàng y phục, liền chạy ngay vào trong. Lục Thiếu Du đối với những thứ này không có hứng thú, liền đi sang một cửa hàng bên cạnh buôn bán binh khí, đan dược dạo xem.

Cửa hàng này quy mô không nhỏ, rộng đến mấy trăm thước, bên trong đồ vật cũng tương đối đầy đủ. Đan dược, dược liệu, binh khí, tài liệu luyện khí, còn có cả võ kỹ để bán, đủ các loại, có thể nói là ngũ hoa bát môn, lâm lang mãn mục.

Tại khu vực dược liệu, Lục Thiếu Du nhìn thấy một gốc Thất Diệp Thảo, đây là một loại tài liệu hiếm thấy để luyện chế đan dược. Lục Thiếu Du lập tức mua ngay gốc Thất Diệp Thảo này, có sự chuẩn bị vẫn hơn, biết đâu sau này có thể dùng tới.

Giá trị của gốc Thất Diệp Thảo này không hề tầm thường, lên đến chín vạn kim tệ. Tuy giá trị không nhỏ, nhưng Lục Thiếu Du bây giờ không thiếu tiền, cũng không do dự nhiều mà mua ngay.

Ngay khi Lục Thiếu Du bước ra khỏi cửa hàng thì thấy bên ngoài đã có không ít người vây quanh, từng tràng cười dâm uế truyền đến.

“Tiểu cô nương, các ngươi đi đâu vậy, không phải người ở đây sao? Hay là đi uống vài chén với bọn ta đi?”

“Ha ha, hai con nhỏ này thật con mẹ nó ngon nước, đúng là hàng cực phẩm, hơn xa mấy đứa trong kỹ viện lần trước nhiều.”

“Ta thích rồi đấy, hai vị tiểu thư có thể đi chơi cùng bọn ta không?”

Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống, lập tức chen vào trong đám người, trong lòng đã đoán ra được chuyện gì.

Chen vào trong đám đông, Lục Thiếu Du liền thấy hơn mười tên đại hán thân hình vạm vỡ đang vây lấy, chặn trước mặt Lục Vô Song và Vân Hồng Lăng. Hơn mười người này đều mặc trang phục bó sát, để lộ cánh tay trông đầy sức mạnh.

Lục Thiếu Du lập tức sắc mặt trầm xuống, thân hình đã đến bên cạnh hai nàng.

“Các ngươi cút ngay cho bản tiểu thư, nếu không đừng trách ta không khách khí.” Giọng Vân Hồng Lăng quát lên đầy giận dữ.

“Con nhỏ này cũng ghê gớm đấy, gia thích, như vậy mới đủ kích thích.”

Tiếng quát của Vân Hồng Lăng càng khiến cho hơn mười tên đại hán này thêm phần phấn khích, từng tràng cười vang lên, tên nào tên nấy vô cùng kiêu ngạo.

“Thiếu Du.” Thấy Lục Thiếu Du đến, Lục Vô Song nhíu mày, lập tức đi đến bên cạnh hắn.

Lục Thiếu Du đến trước mặt hai nàng, nhẹ giọng hỏi: “Hai người không sao chứ?”

“Không sao, bọn khốn này thật quá đáng.” Vân Hồng Lăng quát lên, sắc mặt đã lộ rõ vẻ tức giận.

Lúc này xung quanh, người vây xem ngày càng đông. Nơi nào có người, nơi đó sẽ không bao giờ thiếu người xem náo nhiệt. Thấy hai nàng tuyệt sắc như vậy, càng khiến cho hơn mười tên đại hán này thêm to gan. Lúc này thấy bên cạnh hai nàng xuất hiện một thanh niên choai choai, tất cả đều nhướng mày, tên đại hán đi đầu cười nói: “Hai vị mỹ nhân, thì ra là thích tiểu bạch kiểm à. Tên tiểu tử miệng còn hôi sữa này làm sao biết săn sóc người khác bằng ta được.”

Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn mười ba tên đại hán trước mặt. Nữ nhân của mình sao có thể để cho kẻ khác có tâm tư dòm ngó, có ý đồ khinh nhờn. Ánh mắt hắn lạnh đi, trầm giọng nói: “Mỗi tên tự khoét một mắt, rồi cút đi.”

Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em
Quay lại truyện Linh Vũ Thiên Hạ
BÌNH LUẬN