Chương 467: Mỗi người một kế hoạch【Ngũ Canh】
"Nhưng nơi đây là Thanh Vân Trấn, đến lúc đó đám cường giả kia tới tìm kiếm bảo vật của Lục gia không có kết quả, trong cơn tức giận hủy diệt toàn bộ Lục gia là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Ta nói di dời mười năm hoặc hai mươi năm, đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống thì có thể quay lại Thanh Vân Trấn. Về phần không có nơi nào để đi, chuyện này cũng đơn giản, ai chẳng có thân thích bằng hữu, cứ đi nương tựa họ là được. Đợi sự tình bình ổn rồi quay về Thanh Vân Trấn." Lục Thiếu Du nhẹ giọng nói.
"Thiếu Du, cách của ngươi tuy khả thi, nhưng tộc nhân phân tán, liệu có càng thêm nguy hiểm không? Đám cường giả kia đến tìm bảo vật của Lục gia không có kết quả, cũng có thể dễ dàng tìm ra tộc nhân Lục gia của chúng ta." Lục Trung lo lắng nói với Lục Thiếu Du.
"Đám cường giả kia đến tìm bảo vật của Lục gia, cho dù không tìm được, thấy Lục gia đã vườn không nhà trống cũng sẽ không đến mức tìm tộc nhân bình thường để trút giận, mà sẽ chỉ tìm tộc trưởng Lục gia thôi." Lục Thiếu Du nhẹ giọng đáp.
Mọi người trong Lục gia ngẫm lại cũng hiểu ra, đến lúc đó nếu có người đến Lục gia, thấy cảnh vườn không nhà trống, người đầu tiên họ tìm đến tự nhiên sẽ là tộc trưởng Lục gia chứ không phải đi tìm những tộc nhân bình thường.
"Thiếu Du, vậy Triệu gia thì sao? Lần này Triệu gia bị đại thương, chỉ sợ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Lục gia chúng ta." Lục Đông nói.
"Triệu gia bị trọng thương, tinh nhuệ trong tộc đã mất quá nửa, Triệu Vô Cực cũng bị trọng thương, đã tự lo thân còn chưa xong rồi. Chỉ e lúc này đến lượt hắn phải lo lắng ta sẽ đến gây phiền phức cho Triệu gia bọn họ, cho nên trong thời gian ngắn, Triệu gia sẽ không làm gì được Lục gia đâu." Lục Thiếu Du nói.
Mọi người nghe lời Lục Thiếu Du, đều cảm thấy rất có lý, liền bắt đầu bàn bạc. Sau khi thương nghị, toàn thể tộc nhân Lục gia quyết định sẽ phân tán rời khỏi Lục gia, mười lăm năm sau sẽ quay về Thanh Vân Trấn.
Trong lòng mọi người đều rõ, sau chuyện lần này của Lục gia, chẳng bao lâu nữa sẽ có không ít thế lực kéo đến. Linh Vũ Giới kia, còn có gia tộc thần bí của Lục Bắc cũng sẽ lại đến. Sau khi thương nghị xong, mọi người trong Lục gia quyết định ngay trong ngày chuẩn bị xuất phát.
Lục Thiếu Du lúc này cũng thầm than trong lòng, muốn bảo vệ Lục gia, cố gắng giảm thiểu tình huống Lục gia gặp nguy hiểm, việc để mọi người phân tán rời đi không nghi ngờ gì là tốt nhất. Những cường giả nghe tin mà đến để thèm muốn bảo vật thì không đáng sợ, vì có lời đồn Lục gia cũng có cường giả tuyệt đối, bọn họ chỉ e cũng không dám tùy tiện ra tay, chỉ sợ Linh Vũ Giới và Triệu gia báo thù Lục gia. Phân tán người của Lục gia cũng sẽ giảm thiểu tổn thất đến mức tối đa.
Sau khi phân tán người của Lục gia, Lục Thiếu Du phỏng đoán, những kẻ thèm muốn bảo vật Lục gia, đặc biệt là người của Triệu gia, Linh Vũ Giới và cả Độc Cô gia, phần lớn sẽ tìm đến phụ thân Lục Trung và bản thân mình. Dù sao trong lần này, mình đã dính dáng vào quan hệ, rất có khả năng những người trong các thế lực này sẽ đoán rằng bảo vật đã rơi vào tay mình, đến lúc đó mình sẽ trở thành mục tiêu tìm kiếm của đám cường giả kia.
Khi các trưởng lão Lục gia đã lui ra, trong đại sảnh chỉ còn lại Lục Trung, Lục Tây, Lục Đông, Lục Vô Song, Hoàng thị, Trần thị, và Lục Thiếu Du.
"Tứ đệ, đệ có dự định gì không?" Trên ghế chủ vị, Lục Trung hỏi Lục Tây.
"Tam ca, ta định tạm thời đến nhà ngoại của Thiếu Hùng một chuyến."
"Cũng được." Lục Trung liền hỏi Lục Đông: "Đại ca, đại tẩu, hai người có dự định gì không, có nơi nào để dừng chân chưa?"
"Bọn ta định về nhà mẹ đẻ của ta ở mười lăm năm. Ta cũng đã lâu chưa về, bây giờ về là vừa." Hoàng thị nói với Lục Trung.
"Vô Song, con có muốn về cùng mẹ không?" Hoàng thị hỏi Lục Vô Song.
"Mẹ, con đã đáp ứng sư phụ, phải trở về Vân Dương Tông tu luyện thêm một thời gian. Con sẽ đến Vân Dương Tông." Lục Vô Song đáp.
"Thiếu Du, vậy còn con thì sao, con có dự định gì?" Lục Đông hỏi Lục Thiếu Du.
"Đại bá, đến lúc đó xem sao ạ, con sẽ có nơi để đi." Lục Thiếu Du nói. Trong lòng Lục Thiếu Du lúc này đã quyết định trở về Cổ Vực. Ước chừng không lâu nữa, sẽ có không ít cường giả tìm kiếm mình, mình cũng đành phải quay về Cổ Vực, một là để tránh những kẻ thèm muốn bảo vật Lục gia, hai là bản thân mình vốn dĩ cũng nên quay về Phi Linh Môn. Hai năm đã trôi qua từ lâu, bây giờ mình cũng đã có được Vạn Niên Xích Đồng và Phù Quang Lược Ảnh, lại thêm việc ngấm ngầm kết minh với Vân Dương Tông, mình cũng nên phát triển Phi Linh Môn cho thật tốt.
Nhưng lúc này Lục Thiếu Du vẫn còn một chuyện không yên lòng. Vốn dĩ lần này hắn định đưa mẹ đến Cổ Vực, nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện thế này, mẹ đi theo bên cạnh mình sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều. Thế nhưng mẹ dường như cũng không có nơi nào khác để đi, điều này khiến Lục Thiếu Du rất khó xử.
Lục Thiếu Du tuy rất muốn mẹ ở bên cạnh mình, để mình tiện bề chăm sóc, nhưng bây giờ lại không thể làm như vậy.
"Tam đệ, còn đệ thì sao?" Lục Đông liền hỏi Lục Trung.
"Ta..." Lục Trung do dự một chút rồi nói: "Đến lúc đó xem sao."
"Cha, hay là cha cùng mẹ đến Vân Dương Tông đi." Lục Thiếu Du ngẩng đầu hỏi.
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Lục Thiếu Du, dường như tiếng "cha" này của hắn khiến họ cảm thấy bất ngờ. Lục Trung lúc này cũng nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt sáng lên, trong lòng rõ ràng có chút xao động.
"Con định đưa mẹ con đến Vân Dương Tông sao?" Lục Trung hỏi Lục Thiếu Du.
"Mẹ đến Vân Dương Tông con mới yên tâm. Nếu cha có thể đi cùng thì càng tốt." Lục Thiếu Du nhẹ giọng nói. Đưa mẹ đến Vân Dương Tông là quyết định mà Lục Thiếu Du đã do dự đắn đo rất lâu. Với tình hình hiện tại của mình, để mẹ đến Vân Dương Tông là tốt nhất. Trên Vân Dương Tông tuy có Triệu Vô Cực, nhưng phe cánh của hắn đã bị mình trừ khử gần hết, Triệu Vô Cực cũng không dám làm gì trên Vân Dương Tông. Lại có Hồng Lăng và sư phụ ở đó, sự an toàn của mẹ sẽ không có vấn đề gì. Về việc đưa mẹ đến Vân Dương Tông, chỉ cần một câu của Hồng Lăng, cộng thêm quan hệ của mình với Vân Dương Tông, tuyệt đối sẽ không có vấn đề. Nếu phụ thân Lục Trung có thể đi cùng, không nghi ngờ gì sẽ càng tốt hơn.
"Mẹ con đến Vân Dương Tông, chắc chắn là tốt rồi. Chỉ là bây giờ con cũng đang gặp nguy hiểm, chỉ sợ không lâu nữa, hai cha con chúng ta sẽ trở thành mục tiêu tìm kiếm của không ít người. Chẳng lẽ con không định..."
"Con tự có nơi để đi. Có kẻ muốn làm gì con, e là cũng không dễ dàng đâu." Lục Thiếu Du nhẹ giọng nói. Mình đi Cổ Vực, tin rằng cũng đủ để người ta phải tìm kiếm vất vả rồi. Hơn nữa trong Phi Linh Môn có Lão Độc Vật và Quỷ Tiên Tử, lại có Bạch Linh bên cạnh, mình cũng có chút thế lực, trừ phi là cường giả Vũ Vương, còn người bình thường thì mình cũng không sợ.
"Đúng rồi Thiếu Du, Nam thúc rốt cuộc là ai, chẳng lẽ từ nhỏ Nam thúc đã dạy con tu luyện sao?" Lục Tây hỏi. Nghe đến Nam thúc, mọi người trong Lục gia lúc này cũng đổ dồn ánh mắt về phía Lục Thiếu Du. Sự chấn động mà Nam thúc mang lại cho họ có thể tưởng tượng được, họ nằm mơ cũng không ngờ một lão bộc ở Lục gia hơn ba mươi năm lại là một cường giả như vậy.
"Cũng có thể xem là vậy." Lục Thiếu Du nhẹ giọng đáp.
"Thiếu Du, lần này Lục gia chúng ta phải cảm tạ Nam thúc rất nhiều, hay là con dẫn bọn ta đến tạ ơn Nam thúc một phen." Lục Trung nói.
"Cha, không cần đâu ạ. Nam thúc không thích đông người, chuyện này con sẽ thay mặt mọi người cảm tạ Nam thúc." Lục Thiếu Du nói, trong lòng biết rõ Nam thúc sẽ không để tâm đến chuyện cảm tạ của Lục gia.
Mọi người liền hỏi thêm vài chuyện về Nam thúc, Lục Thiếu Du cũng không nói nhiều, không phải hắn cố ý giấu giếm, mà lai lịch của Nam thúc, chính hắn cũng không biết.
Một lát sau, mọi người thương nghị xong cũng bắt đầu trở về chuẩn bị. Phải rời khỏi Thanh Vân Trấn mười lăm năm, ai nấy đều có chút lưu luyến.
Lục Thiếu Du trở về tiểu viện của mình, liền nói với Vân Hồng Lăng chuyện đưa mẹ đến Vân Dương Tông. Vân Hồng Lăng tự nhiên không có ý kiến gì, ngược lại còn rất vui mừng. Từ nhỏ không có mẹ ở bên, tuy ở cùng La Lan thị không lâu nhưng nàng cũng cảm nhận được một phần tình mẫu tử, quan hệ tự nhiên cũng không tầm thường.
Thế nhưng nghe tin Lục Thiếu Du không định đến Vân Dương Tông, Vân Hồng Lăng lập tức vô cùng bất mãn, cứ truy hỏi Lục Thiếu Du định đi đâu, thẳng thắn nói mình nhất định phải đi theo. Lục Thiếu Du phải tốn không ít nước bọt, đồng thời hứa sẽ nhanh chóng đến Vân Dương Tông thăm nàng, mới khiến tiểu nha đầu này đồng ý trở về Vân Dương Tông trước.
Ngay sau đó, Lục Thiếu Du tìm mẹ, nói chuyện để bà đến Vân Dương Tông. La Lan thị lại lo lắng cho Lục Thiếu Du. Sau khi hắn cam đoan mình sẽ không sao, La Lan thị mới đồng ý.
Buổi chiều, trong Lục gia, đám gia nhân bắt đầu được giải tán, mỗi người được phát thêm ba năm tiền công. Tộc nhân Lục gia cũng thu dọn hành trang đơn giản, lưu luyến rời đi. Ai nấy đều bịn rịn không nỡ, nhưng cũng đành chịu.
Mấy trăm người của Lục gia phân tán di dời, không tránh khỏi hoang mang và ồn ào. Lục Đông, Lục Tây và những người khác càng thêm bận rộn. Lục gia còn không ít sản nghiệp và cửa hàng phải thu xếp, đây không phải là chuyện có thể giải quyết xong trong một ngày.
Lần này toàn tộc phân tán di dời, đối với Lục gia tuyệt đối là ảnh hưởng không nhỏ, nhưng vì sự an nguy của cả gia tộc, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Đêm xuống, dưới bầu trời đêm yên tĩnh, trong một tiểu viện của Lục gia, một thanh niên ngây dại đang ngồi trên đất trong tiểu sảnh, thần tình đờ đẫn, dáng vẻ ngớ ngẩn, tóc tai rối bời, đang lăn lộn trên mặt đất, chính là Lục Thiếu Hổ đã trở nên điên dại.
"Ai!" Trong tiểu sảnh, Lục Trung khẽ thở dài.
"Ta giữ lại cho hắn một mạng đã là giới hạn của ta rồi." Bóng dáng Lục Thiếu Du xuất hiện trong tiểu sảnh, ánh mắt lướt qua Lục Thiếu Hổ trên mặt đất, không có một chút thương hại nào.
"Nhưng nó dù sao cũng là đệ đệ của con." Lục Trung nhẹ giọng nói.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Lộ Tiên Tung (Dịch)