Đống vật phẩm khổng lồ này, trong mắt đám người Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang lúc này cũng vô cùng quan trọng. Tuy rằng để có được số bảo vật do Huyền Thiên Môn để lại, mỗi sơn môn lần này đều chịu tổn thất, trong môn cũng có mấy vị trưởng lão vẫn lạc.
Tuy Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang đều đã trải qua hàng vạn năm tích lũy, nội tình trong môn tự nhiên cực kỳ phong hậu, nhưng nếu tính toán nghiêm ngặt thì mỗi sơn môn đều có ngoại môn đệ tử không dưới trăm vạn người, thậm chí là mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn. Ngay cả nội môn đệ tử cũng lên tới mấy vạn, hoặc hơn mười vạn, sự tiêu hao có thể tưởng tượng được lớn đến mức nào.
Nhà lớn nghiệp lớn, thế lực khổng lồ, thì tiêu hao cũng lớn theo. Tất cả những điều này chỉ có những người đứng đầu như bọn họ mới biết. Mỗi nhà đều có một quyển kinh khó niệm, nỗi khổ của mình chỉ mình mình hay.
Nhìn thấy lô tài liệu, bảo vật, cùng với đan dược, võ kỹ, linh kỹ được bổ sung này, những người đứng đầu Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang cũng bất giác mỉm cười. Điều này không nghi ngờ gì có thể khiến thực lực của họ tăng mạnh, thậm chí có thể mở rộng thêm một chút nữa.
– Chư vị, đã phân chia xong rồi, vậy cứ để Phi Linh Môn chúng ta chọn trước nhé. – Lục Thiếu Du không hề khách khí, lập tức nói với mọi người.
Mọi người vốn đang có tâm trạng rất tốt, nhưng khi nghe Lục Thiếu Du mở miệng, sắc mặt liền trở nên khó coi. Thậm chí có người còn hận không thể giết quách tên khốn đáng ghét Lục Thiếu Du này cho xong. Chỉ là những điều kiện này đúng là do chính họ đã đồng ý lúc trước. Bây giờ nghe Lục Thiếu Du nói vậy, trong lòng ai nấy dù không cam tâm nhưng cũng chẳng làm gì được, chỉ có thể hậm hực trừng mắt nhìn hắn.
– Mau chọn đi, đừng lề mề nữa! – Đồng Quy Tinh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, trong lòng cực kỳ khó chịu. Đường đường là giáo chủ Hắc Sát Giáo, gần đây lại phải chịu không ít thiệt thòi trước mặt tên tiểu tử này, bây giờ cứ nhìn thấy Lục Thiếu Du là lại bốc hỏa.
– Hắc hắc! – Lục Thiếu Du cười gian xảo, rồi lại như đưa mắt phiền muộn quét nhìn mọi người, thầm nghĩ trong lòng: *Các ngươi đau lòng cái rắm, hai thành của lão tử còn đang có người chờ chia một nửa đây này, nỗi khổ của mình không ai biết! Ai cũng nghĩ Phi Linh Môn ta chiếm được hời, nào biết ta còn đang bị người khác gõ một vố đau.*
Thấy vẻ mặt uất ức của Lục Thiếu Du, đám người Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, ngay cả Lữ Chính Cường cũng không nhịn được mà hung hăng lườm hắn một cái. Tên tiểu tử này đúng là được hời mà còn không biết điều.
– Ta muốn phần này. – Ánh mắt Lục Thiếu Du tập trung vào đống bảo vật thứ hai. Đống bảo vật này, Lục Thiếu Du sớm đã xem xét kỹ lưỡng, cho nên lúc này khi được chia thành năm phần, hắn cũng biết đống nào tốt hơn một chút. Đương nhiên, cũng không tốt hơn bao nhiêu. Có Lữ Chính Cường, Gia Cát Tây Phong và những người khác giám sát việc phân chia, tuy không thể làm được cân bằng một trăm phần trăm nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều.
Mà đống Lục Thiếu Du chọn lúc này, hắn sớm đã để ý trong đó có mấy kiện hồn linh khí và võ linh khí không tồi, còn có cả miếng ngọc giản địa cấp võ kỹ trong hộp gấm cũng ở trong đó.
Cứ như vậy, Lục Thiếu Du lập tức lấy ra trữ vật giới chỉ. Nhìn hành động của hắn, từng món bảo vật được thu vào trữ vật giới chỉ, trong lòng mọi người đều cảm thấy nhói đau như cắt, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, dứt khoát không thèm để ý đến Lục Thiếu Du nữa, nói:– Chư vị chưởng môn, chúng ta cũng bắt đầu chọn đi, thu dọn cho nhanh, kẻo có người tới.
– Được, chúng ta hành động nhanh lên.
Mọi người đáp lời, cũng không cần lựa chọn kỹ, thật ra mỗi đống cũng không khác nhau là mấy. Lập tức, tất cả mọi người bắt đầu thu bảo vật vào trữ vật giới chỉ của mình.
– Tiểu tử, gấp gáp thời gian, để ta giúp ngươi thu dọn. – Vân Tiếu Thiên khẽ nói một tiếng, lập tức xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du. Lời còn chưa dứt, đã lấy ra trữ vật giới chỉ, từng món bảo vật liền được thu vào trong đó. Vân Tiếu Thiên rất lo lắng, tuy Lục Thiếu Du đã đồng ý chia một nửa, nhưng nếu thật sự tất cả đều vào túi của hắn rồi, có lấy lại được một nửa hay không thật khó nói. Hơn nữa, những món đồ tốt, e rằng Lục Thiếu Du chắc chắn sẽ không nhả ra. Tính cách của Lục Thiếu Du, lão nhân cũng biết ít nhiều.
– Đa tạ Vân tiền bối. – Lục Thiếu Du nghiến răng đáp, nhưng thấy Vân Tiếu Thiên đang từng món từng món cất đi những bảo vật vốn thuộc về mình, trong lòng hắn liền rỉ máu, không ngừng thầm mắng lão hồ ly. Suy nghĩ trong lòng Vân Tiếu Thiên, Lục Thiếu Du làm sao lại không biết.
– Đông lão, Oánh tỷ, thời gian gấp rút, mọi người cùng nhau thu dọn, nhanh lên! – Lục Thiếu Du lập tức nói với Đông Vô Mệnh và những người khác.
– Vâng, chưởng môn! – Tiếng Lục Thiếu Du còn chưa dứt, Đông Vô Mệnh đã lao tới. Không chỉ có Đông Vô Mệnh, mà còn có Linh Vũ Song Quái, Lộc Sơn lão nhân, Thanh Hỏa lão quỷ, Lưu Tinh Hà, Ngô Dũng, Tả Thiên Khung, Hoa Mãn Lâu và những người khác. Tất cả mọi người đều dùng cả hai tay, đối với trường hợp này, ai nấy đều đã quen tay quen việc. Cảnh tượng này hoàn toàn giống như một đám thổ phỉ vào làng, đâu còn ra dáng trưởng lão, cung phụng của Phi Linh Môn nữa.
– Tất cả cùng lên đi! – Thấy người của Phi Linh Môn như thổ phỉ vào làng, Vân Tiếu Thiên sững sờ một lúc, rồi lập tức ra lệnh cho mọi người của Vân Dương Tông cùng xông lên.
– Nhanh, mọi người cùng giúp một tay! – Trương Minh Đào, Hoàng Bác Nhiên không cần Lục Thiếu Du ra lệnh, cũng dẫn theo mấy chục người khác trực tiếp lao vào. Có một đám cung phụng trưởng lão làm gương, đám hộ pháp chấp sự đệ tử này cũng giống như một bầy sói con, vừa cướp vừa la hét inh ỏi.
Huyết Mị, Thiên Độc Yêu Long lúc này cũng tham gia vào quá trình thu gom bảo vật. Đặc biệt là Thiên Độc Yêu Long, thu dọn cực kỳ vui vẻ. Mà Tiểu Long lúc này cũng không hề nhàn rỗi, cái miệng nhỏ vừa mở ra, như một cái động không đáy, lập tức hút một đống lớn bảo vật vào bụng.
– Thu nhanh lên! – Đông Vô Mệnh lúc này càng phát huy vai trò của đệ nhất cung phụng, ra tay với tốc độ cực nhanh. Người của Vân Dương Tông làm sao có thể là đối thủ của Phi Linh Môn. Người của Phi Linh Môn đều từ ổ thổ phỉ mà ra, nói về cướp đồ thì e là ít ai bì kịp. Trong đó, càng cần phải có sự phối hợp giữa nhãn lực, thủ lực và tốc độ, chuyên chọn những thứ tốt để thu trước.
Thường thường, người của Vân Dương Tông vừa nhìn thấy một món bảo vật, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó đã bị người của Phi Linh Môn đoạt mất. Lần này không phải là giao đấu, mà là cướp đồ, nên người của Phi Linh Môn mạnh hơn nhiều.
Lục Thiếu Du lúc này cũng không chịu thua kém, chuyên chọn những thứ có phẩm cấp cao để thu. Một chiếc trữ vật giới chỉ chứa đầy, hắn liền đổi sang chiếc thứ hai, tốc độ này còn nhanh hơn cả Vân Tiếu Thiên. Lục Thiếu Du lúc này trong lòng cũng có tính toán, nếu đã người của Vân Dương Tông cũng bắt đầu thu dọn, vậy thì việc chia một nửa sẽ phải xem ai thu được nhiều hơn. Ai thu được nhiều hơn thì là của người đó, bảo hắn sau này phải nhả ra là chuyện không thể nào.
Thấy người của Phi Linh Môn như đám thổ phỉ, Vân Tiếu Thiên và người của Vân Dương Tông đều bất đắc dĩ vô cùng, hoàn toàn không phải là đối thủ, cướp không lại.
Dưới sự ra tay liều mạng thu thập của mọi người từ Phi Linh Môn và Vân Dương Tông, phần của Phi Linh Môn chỉ trong chưa đầy ba phút đã hoàn toàn biến mất. Món đồ cuối cùng là một viên đan dược ngũ phẩm, cũng được thu vào trong trữ vật giới chỉ của Lục Thiếu Du.
Đống bảo vật nhỏ như ngọn núi lúc này đã trống không. Trong đó, e rằng hai phần ba đã bị thu vào tay Phi Linh Môn, còn Vân Dương Tông có được một phần ba hay không cũng không biết. Huống hồ, Vân Dương Tông chỉ có mười mấy người, trong khi người của Phi Linh Môn đông hơn gấp mấy lần.
Người của Phi Linh Môn đã thu dọn xong xuôi, nhưng lúc này đám người Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang vẫn đang hưng phấn thu gom. Đống võ kỹ, linh kỹ, đan dược, dược liệu do Huyền Thiên Môn để lại, cùng với năm sáu kiện linh khí mà mỗi sơn môn được chia, đều khiến họ vô cùng phấn khích.
– Bọn họ đến rồi. – Đúng lúc này, giọng nói của Bạch Linh vang lên bên tai Lục Thiếu Du.
Ánh mắt Lục Thiếu Du chợt sững lại, lập tức nhìn về phía lối vào. Ở đó, mười mấy bóng người đầu tiên đã đến nơi. Dẫn đầu là mấy người, chính là kẻ mặc áo choàng đeo mặt nạ, nữ tử váy đỏ, cùng với Lam Thập Tam và những người khác.
Mười mấy người tiến vào đầu tiên này, ánh mắt lập tức đổ dồn vào khu vực của đám người Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, nơi họ đang thu gom đống đan dược, võ kỹ và linh kỹ như núi nhỏ.
– Là bảo tàng do Huyền Thiên Môn để lại!
– Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang, các ngươi không thể độc chiếm, mọi người xông lên cướp cho ta! – Các cường giả tiến vào, trên đường đi cũng đã tổn thất nặng nề, lại còn bị đám người Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang chặn đường, trong lòng sớm đã nén giận. Lúc này thấy họ đang thu gom bảo vật, trong lòng càng thêm tức giận.
Tiếng nói vừa dứt, kẻ mặc áo choàng đeo mặt nạ, chân khí toàn thân bùng nổ. Không chút do dự, thân hình hắn khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh mơ hồ, nhanh như chớp lao vào trong trận hình của Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang.
Cùng lúc đó, nữ tử váy đỏ kia thân hình cũng lóe lên như tia chớp, lao thẳng tới. Dường như nàng ta và kẻ đeo mặt nạ đã đạt được thỏa thuận, chỉ có liên thủ mới có thể áp chế được người của Nhất Tông Nhất Môn Nhất Giáo Nhất Trang.
Chân khí mênh mông của nữ tử váy đỏ như núi lửa phun trào, từ trong cơ thể cuồn cuộn tuôn ra. Uy thế này trong phút chốc biến cả thạch thất sâu thẳm này thành một biển lửa.
– Xông lên, cướp! – Chỉ trong chốc lát, ngày càng nhiều cường giả tiến vào thạch thất. Chỉ có Thánh Nữ của Thiên Địa Các và Lam Thập Tam là không lập tức ra tay. Mấy người họ đứng một bên quan sát, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lục Thiếu Du và đồng bọn. Cuối cùng, họ lại bắt đầu tìm kiếm khắp nơi trong thạch thất, nhưng không giống như đang tìm bảo vật, mà như đang tìm một vật gì đó đặc biệt.
– Hừ, muốn chết