Chương 40: Vơ Vét Chiến Lợi Phẩm

Ngân Dực Ma Lang Vương màu bạc cúi đầu kính sợ nhìn bức tượng điêu khắc Tần Sơn, nó dịu dàng liếm nhẹ lên pho tượng, động tác vô cùng cẩn thận.

Tần Liệt trợn mắt há hốc mồm, nhìn Ma Lang Vương đang ngồi xổm trước mặt, lại nhìn pho tượng trong tay, rốt cuộc cũng hiểu ra. Hóa ra thứ nhận ra pho tượng này không phải là Ngân Dực Ma Lang bình thường, mà chính là Ngân Dực Ma Lang Vương!

Thần kinh hắn vốn đang căng thẳng tột độ, mãi cho đến giờ phút này mới buông lỏng xuống, trong lòng trào dâng cảm giác may mắn như vừa sống sót sau tai kiếp.

Đám người Lăng Ngữ Thi, Lăng Phong, Cao Vũ, Lưu Duyên sắc mặt trắng bệch, ngây ngốc nhìn con ma lang khủng bố đang ở ngay gần trong gang tấc. Đầu óc bọn họ như bị đình trệ, hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến tột đỉnh.

“Ô ô...”

Lang Vương màu bạc gầm nhẹ vài tiếng trầm thấp, chợt có chút lưu luyến nhìn pho tượng thêm lần nữa rồi chậm rãi lui về phía sau.

“Ngao ngao ô!”

Lại một tiếng tru dài to rõ vang lên, nó rốt cuộc cũng quay đầu, hóa thành một đạo thiểm điện màu bạc, phóng thẳng về phía Toái Băng Phủ.

“Vút vút vút!”

Đôi cánh bạc rộng lớn triển khai, những lưỡi dao sắc bén đẹp mắt tựa như dao găm sáng loáng từ trong cánh bắn ra xối xả, tất cả đều hướng về phía vòng phòng ngự của Toái Băng Phủ.

“Rầm rầm rầm!”

Những tiếng nổ mạnh liên tiếp vang lên dày đặc. Những lưỡi dao sắc bén kia là do năng lượng thực chất hóa ngưng tụ mà thành, chúng oanh kích khiến tuyến phòng thủ mà Toái Băng Phủ dày công xây dựng sụp đổ gần như hoàn toàn.

Không ít Võ Giả của Toái Băng Phủ bị những lưỡi dao kia bắn trúng, chẳng khác nào bị lăng trì, huyết nhục lập tức bị cắt xẻ tơi tả!

Ngay cả Nhan Đức Vũ cũng lộ ra vẻ sợ hãi. Mắt thấy Lang Vương cũng gia nhập vòng chiến, đáy lòng hắn dâng lên hàn ý, vội vàng hét lớn: “Không ngăn được nữa rồi! Phân tán phá vây, sống được người nào hay người nấy!”

Tất cả Võ Giả Toái Băng Phủ đều hoảng sợ thất sắc, lập tức giải tán đội hình, chạy thục mạng như chó nhà có tang.

Trước khi Ma Lang Vương gia nhập, phòng tuyến nghiêm mật của Toái Băng Phủ còn có thể chống lại sự xung kích của bầy ma lang, phòng ngự đâu ra đấy, không có thương vong quá lớn. Nhưng khi con Ma Lang Vương cấp ba này chính thức tham chiến, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Chỉ riêng lực chiến đấu của nó đã đủ để xé rách toàn bộ lực lượng phòng thủ của Toái Băng Phủ!

Nhan Đức Vũ, một cao thủ Khai Nguyên Cảnh trung kỳ, cũng tự biết tuyệt đối không cách nào địch lại con Ma Lang Vương này. Trong tình huống đó, nếu cứ cố thủ thì chỉ có đường chết, chỉ có tách ra bỏ chạy mới mong tìm được một đường sinh cơ.

Mệnh lệnh của hắn quả thực không sai.

Giờ phút này, Võ Giả Toái Băng Phủ bị Ngân Dực Ma Lang truy sát, phân tán bỏ chạy tứ phía. Có mấy người rất nhanh bị cắn chết, xé xác. Sau khi lồng ngực và quần áo bị xé toạc, không ít Hỏa Tinh Thạch từ trong người họ rơi ra ngoài.

Vừa nhìn thấy những viên Hỏa Tinh Thạch kia, Ngân Dực Ma Lang liền hung tính đại phát, cuộc truy sát càng trở nên tàn bạo và điên cuồng hơn.

“Hỏa Tinh Thạch... Thảo nào Ngân Dực Ma Lang lại liều chết tấn công bọn họ, hóa ra còn có nguyên do này.” Trong lòng Tần Liệt khẽ động, vội vàng nói nhỏ với Lưu Duyên: “Nếu trên người các ngươi có Hỏa Tinh Thạch và Viêm Dương Ngọc, tuyệt đối đừng để lộ ra, đừng để những con Ngân Dực Ma Lang kia nhìn thấy!”

“Tại sao?” Lưu Duyên vừa tỉnh lại từ trong kinh hãi, thần sắc mờ mịt hỏi. Ngừng một chút, hắn lại nói: “Hỏa Tinh Thạch trên người Võ Giả Toái Băng Phủ là do chúng ta khai thác trước đó. Lúc thoát khỏi Thiên Lang Sơn, ta đã đem số Hỏa Tinh Thạch đó phân tán giao cho Võ Giả Cao gia mang theo. Sau khi bọn họ bị giết, Hỏa Tinh Thạch đã bị Toái Băng Phủ vơ vét hết...”

“Thiên Lang Sơn chính là hang ổ của Ngân Dực Ma Lang.” Tần Liệt trả lời ngắn gọn.

Lưu Duyên lập tức hiểu ra, vội vàng nhìn về phía Cao Vũ, ra hiệu cho hắn ngàn vạn lần phải cẩn thận.

Cao Vũ cau mày, không kiên nhẫn nói: “Ta cũng không ngốc!”

“Tần Liệt, tại sao? Tại sao con Ma Lang Vương kia lại đối với pho tượng của Tần Sơn gia gia như vậy?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Dĩnh đỏ bừng vì hưng phấn và kích động, nàng hỏi dồn: “Pho tượng kia của ngươi rốt cuộc có huyền diệu gì?”

Tần Liệt nhếch miệng, lạnh nhạt đáp: “Ta cũng không rõ lắm.”

“Hừ! Thật là keo kiệt, cái gì cũng không chịu nói, cứ thần thần bí bí làm người ta tò mò!” Lăng Dĩnh bĩu môi, thở phì phì nói.

“Bất kể như thế nào, lần này chúng ta có thể may mắn sống sót đến bây giờ đều là công lao của Tần Liệt!” Lưu Duyên cười rạng rỡ, vỗ vỗ vai Tần Liệt, hữu hảo nói: “Ngươi yên tâm, công lao của ngươi ta đều ghi nhận. Chờ khi trở lại Các, ta nhất định sẽ báo cáo việc này không sót một chữ! Ha ha, chỉ riêng việc Toái Băng Phủ thương vong lần này, ngươi đã lập được đại công rồi!”

Lăng Ngữ Thi và đám người Lăng gia nghe hắn nói vậy đều thần sắc phấn chấn, ai nấy đều lộ ra nụ cười.

Cao Vũ hừ một tiếng, tựa hồ có chút bất mãn, nhưng cũng không nói thêm gì.

“Hiện tại người của Toái Băng Phủ đều đang bỏ chạy tứ tán. Theo tình thế này, số người của Toái Băng Phủ có thể sống sót rời khỏi đây... e rằng không nhiều.” Tần Liệt cẩn thận quan sát phía Toái Băng Phủ.

Lúc này, dưới tiếng gầm thét của thủ lĩnh Lang Vương, bầy Ngân Dực Ma Lang đang truy sát Võ Giả Toái Băng Phủ khắp nơi.

Con Lang Vương toàn thân ngân bạch kia cũng nhìn chằm chằm Nhan Đức Vũ không buông, đã đuổi vào tận rừng rậm phía xa, khí thế như muốn đuổi tận giết tuyệt.

Liên tục có Võ Giả Toái Băng Phủ bị Ngân Dực Ma Lang xé xác cắn chết sau khi đội ngũ tan rã, tràng diện vô cùng thê thảm.

Bởi vì Lang Vương trước đó đã ra lệnh, cho nên không có một con Ngân Dực Ma Lang nào động thủ với nhóm Tần Liệt. Chúng chủ động tránh né khu vực này. Tần Liệt vì không nắm chắc khả năng phân biệt con người của Ngân Dực Ma Lang, nên cũng dặn mọi người tuyệt đối không được phân tán đuổi theo giết người của Toái Băng Phủ, tránh để Ngân Dực Ma Lang nhầm lẫn mà coi bọn họ là con mồi.

Mọi người chỉ đứng lạnh lùng quan sát, nhìn Võ Giả Toái Băng Phủ kêu thảm thiết liên hồi, nhìn bọn họ bị cắn chết trong vũng máu.

Bị truy sát suốt một chặng đường, phải chật vật bỏ chạy, giờ đây nhìn thấy kẻ thù chết thảm, ai nấy đều cảm thấy vô cùng hả hê.

Nửa canh giờ sau, khu vực này không còn một con Ngân Dực Ma Lang nào, chỉ còn lại hơn hai mươi thi thể đẫm máu cùng nhóm người Tần Liệt đang tụ tập một chỗ.

“Trên người Võ Giả Toái Băng Phủ hẳn là có không ít thứ tốt.” Lưu Duyên cười nhạt một tiếng, bỗng nhiên nói: “Xem ra Ngân Dực Ma Lang trong thời gian ngắn sẽ không quay lại. Ừm, mọi người tự mình đi tìm kiếm xem sao, tìm được thứ tốt đều không cần nộp lên, toàn bộ có thể tự mình giữ lại, ta cũng sẽ coi như không thấy.”

Lời vừa nói ra, mọi người đều hoan hô, từng người hét lên rồi lao tới những vị trí đã ngắm sẵn từ trước, chẳng màng đến cảnh tượng huyết nhục nhầy nhụa, hưng phấn thu thập chiến lợi phẩm.

Ngân Dực Ma Lang chỉ hứng thú với huyết nhục tươi sống, còn vũ khí, Linh Đan, linh tài, linh thạch trên người người chết thì chúng chẳng hề bận tâm. Mà lần này Võ Giả Toái Băng Phủ đều là thuộc hạ của Nhan Đức Vũ, trên người mỗi người ít nhiều đều có chút tài liệu tu luyện. Đối với những thế lực nhỏ không được xếp hạng như Lăng gia, Cao gia mà nói, sức hấp dẫn này là vô cùng to lớn.

Trước kia, những thế lực nhỏ như Lăng gia, Cao gia cũng thường bị Tinh Vân Các sắp xếp giao chiến với kẻ địch. Tuy nhiên, chiến lợi phẩm sau mỗi lần thắng lợi đều không được tư tàng làm của riêng, mà phải nộp lên cho Tinh Vân Các thống kê trước, sau đó mới dựa theo công lao, thương vong, cống hiến để ban thưởng.

Tình huống như lần này, Tinh Vân Các hoàn toàn không nhúng tay vào, đồ vật vơ vét được toàn bộ giao cho người sưu tầm tự giữ lấy, là chuyện cực kỳ hiếm gặp.

Bởi vậy, chẳng những đám Lăng Hâm, Lăng Tiêu cuồng hỉ lao ra, mà ngay cả Lăng Ngữ Thi và Lăng Dĩnh cũng chẳng quan tâm đến cảnh tượng máu thịt bay tứ tung, không sợ máu tươi dính lên người, kích động gia nhập vào hàng ngũ thu gom.

Trong đám người, chỉ có Cao Vũ và Tần Liệt là không nhúc nhích, vẫn đứng cùng một chỗ với Lưu Duyên.

“Tần Liệt, tại sao ngươi không đi?” Lưu Duyên sinh lòng kinh ngạc, nhịn không được hỏi.

Cao Vũ là thiếu gia Cao gia, so với Lăng gia thì Cao gia giàu có hơn không ít. Hơn nữa Cao Vũ còn có hai người tỷ tỷ ở Tinh Vân Các, những năm này giúp đỡ hắn thu thập không ít tài liệu tu luyện, cho nên việc Cao Vũ chướng mắt những vật kia Lưu Duyên cũng chẳng ngạc nhiên. Nhưng Tần Liệt cũng hờ hững bất động thì hắn lại thấy khó hiểu.

Lăng gia, xét trong các thế lực phụ thuộc Tinh Vân Các, là loại nghèo túng, quẫn bách nhất...

“Người Lăng gia đều đã đi qua đó rồi, ta không đi tranh giành nữa. Dù sao Cao gia cũng chỉ có một người, cuối cùng chắc chắn Lăng gia sẽ thu hoạch phong phú nhất.” Tần Liệt thần thái tự nhiên, cười cười, sau đó khẩn thiết nói: “Lưu đại ca, hang ổ của Ngân Dực Ma Lang ở Thiên Lang Sơn. Hàng năm cứ vào tháng năm, tháng sáu, chúng sẽ đi vào sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch để hành hương triều kiến Nham Băng Tuyết Lang Vương, đến tháng bảy mới trở lại. Nếu như Tinh Vân Các thực sự muốn có Viêm Dương Ngọc, kính xin hãy đợi sau khi chúng rời đi vào năm sau rồi hãy đi khai hoang.”

Lần này Ngân Dực Ma Lang coi như đã cứu mọi người một mạng. Hơn nữa ánh mắt của con Ma Lang Vương khi nhìn pho tượng gia gia hắn cũng khiến Tần Liệt tin rằng nó vô cùng tôn kính ông. Bởi vậy, hắn không muốn những con Ngân Dực Ma Lang kia bị giết hại từng con một trong quá trình Tinh Vân Các khai thác Viêm Dương Ngọc.

“Chúng đi triều kiến Nham Băng Tuyết Lang Vương?” Sắc mặt Lưu Duyên trở nên ngưng trọng, quát khẽ: “Ngươi khẳng định chứ?”

Tần Liệt gật đầu.

Lưu Duyên hít một hơi khí lạnh, nhíu mày thật sâu, nói: “Chuyện này ta sẽ bẩm báo lên trên. Nếu thật sự như ngươi nói, ta nghĩ... Tinh Vân Các nhất định phải từ bỏ việc khai thác Viêm Dương Ngọc. Cho dù tháng năm, tháng sáu Ngân Dực Ma Lang rời đi, chúng ta cũng sẽ không đến Thiên Lang Sơn nữa.”

“Tại sao?” Cao Vũ vốn luôn trầm mặc, sắc mặt âm lãnh, nhịn không được hỏi.

“Chỉ riêng bầy Ngân Dực Ma Lang này, Tinh Vân Các muốn đối phó cũng đã có chút đau đầu, còn phải bẩm báo Sâm La Điện, sau đó mượn lực lượng của Sâm La Điện mới có thể an toàn khai thác. Đương nhiên, nếu khai thác vào năm sau khi chúng rời đi thì không cần thông qua Sâm La Điện.”

Nói đến đây, Lưu Duyên trầm mặc một lát, sau đó mới lắc đầu cười khổ: “Nhưng nếu như chúng là hậu duệ của Nham Băng Tuyết Lang Vương, thì... hay là thôi đi. Đừng nói Tinh Vân Các chúng ta, mà ngay cả Sâm La Điện e rằng cũng đắc tội không nổi.”

“Nham Băng Tuyết Lang Vương có mặt mũi lớn như vậy sao?” Cao Vũ kinh ngạc.

Lưu Duyên gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Tình huống cụ thể ta cũng không rõ lắm. Dù sao cấp trên đã có lệnh, muốn đi qua Cực Hàn Sơn Mạch, phải vượt qua những ngọn tuyết phong và sông băng ở sâu bên trong, không được quấy rầy những linh thú chí cường đang tu luyện ở đó. Mà Nham Băng Tuyết Lang Vương chính là một trong những linh thú cường đại nhất ở sâu trong Cực Hàn Sơn Mạch!”

Trầm ngâm một chút, Lưu Duyên bổ sung: “Ta chỉ biết mệnh lệnh này là do Sâm La Điện truyền xuống cho chúng ta, nhưng Sâm La Điện... cũng không phải là người ra lệnh cuối cùng.”

“Vậy là ai ra lệnh?” Tần Liệt cũng kinh ngạc.

“Sâm La Điện cũng chỉ là thế lực cấp Hắc Thiết. Tuy nó thống lĩnh các thế lực như Tinh Vân Các, Toái Băng Phủ, nhưng nó... cũng đồng dạng cần phải phụ thuộc vào người khác, giống như Tinh Vân Các chúng ta cần phụ thuộc vào nó để sinh tồn vậy.” Lưu Duyên cười chua chát, “Thế lực có thể ra lệnh cho Sâm La Điện, đối với chúng ta mà nói là quá mức xa xôi. Loại thế lực đó... là tồn tại mà chúng ta chỉ có thể ngước nhìn chứ không thể chạm tới. Chúng ta không cần nghĩ quá nhiều, chỉ cần tuân theo mệnh lệnh cấp trên là được. Bởi vì chỉ có như vậy chúng ta mới có thể sinh tồn, nếu không, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị gạt bỏ triệt để.”

Tần Liệt và Cao Vũ lặng lẽ lắng nghe, tự nhiên sinh ra một loại tâm lý kính sợ. Nhận thức của bọn họ về quy tắc tàn khốc giữa các thế lực không đồng đẳng trong thế giới này lại càng khắc sâu thêm một tầng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]
Quay lại truyện Linh Vực
BÌNH LUẬN