Chương 9: Thôn Phệ Lôi Hạch

U Tịch Lĩnh.

Từ trán của bốn mươi bảy con U Ảnh Điện Điêu, Tần Liệt tổng cộng thu hoạch được bốn mươi bảy khối thú hạch hình lăng trụ. Nhóm bảy người Đồ Trạch quả thực không tham lam những thú hạch kia, đều mỉm cười nhìn hắn thu thập bỏ vào túi da, thiện ý trêu đùa vài câu.

Sắc trời dần tối, mọi người cũng không rời khỏi U Tịch Lĩnh mà tìm một nơi khô ráo gần đó vây quanh ngồi xuống.

Nếu chỉ có bảy người Đồ Trạch, bọn họ sẽ không dám ngủ lại nơi này. Nhưng thêm Tần Liệt thì lại khác. Việc Tần Liệt có thể một mình săn giết đông đảo U Ảnh Điện Điêu khiến bọn họ an tâm dừng chân, căn bản không sợ những con đại điêu kia quay lại.

Thậm chí bọn họ còn kỳ vọng có thêm U Ảnh Điện Điêu xuất hiện để được tận mắt chứng kiến thủ đoạn của Tần Liệt, xem hắn rốt cuộc có Linh Khí thần kỳ gì hộ thân.

Nhóm lửa, dựng lều đơn giản, mọi người quây quần một chỗ, nướng hơn mười con thỏ rừng, gà rừng vừa săn được, lấy rượu mạnh ra chè chén, tiếng cười nói rộn ràng.

Rời xa Lăng Gia trấn, đi ra khỏi Dược Sơn, Tần Liệt không còn phải kìm nén bản thân, khôi phục lại chân ngã. Bản tính thiếu niên thích náo nhiệt khiến hắn và nhóm bảy người Đồ Trạch rất nhanh hòa mình vào nhau.

Uống vài ngụm rượu, mọi người dần dần cởi mở hơn. Tần Liệt nói mình đến từ Lăng Gia trấn, tên là “Lăng Liệt”, cũng là đến Cực Hàn Sơn Mạch để ma luyện võ đạo.

Nghe nói hắn đến từ Lăng Gia trấn, Đồ Trạch càng thêm nhiệt tình, cười nói: “Ha ha, thì ra tất cả đều là người một nhà!”

Sáu người còn lại cũng chính thức buông xuống tâm lý đề phòng.

Cực Hàn Sơn Mạch kéo dài ngàn dặm, thế lực quanh đây phồn đa, Tinh Vân Các chỉ là một trong số đó. Nếu đụng phải võ giả của thế lực đối địch, bọn họ và Tần Liệt thực sự không thể quá mức thân mật.

Các thế lực khác nhau thường xuyên tranh đấu vì linh quáng, địa bàn, nơi tu luyện, huyết chiến liên miên, quanh năm không dứt!

Giữa một số thế lực còn có huyết hải thâm cừu không đội trời chung, vừa gặp mặt đã là kết cục không chết không thôi, căn bản không có khả năng đi cùng đường.

Khu vực này tuy vẫn thuộc phạm vi thế lực của Tinh Vân Các, nhưng cũng không đảm bảo không có võ giả thế lực ngoại lai xâm nhập.

Cho nên vừa ngồi xuống, điều Đồ Trạch quan tâm nhất chính là thân phận của Tần Liệt. Biết rõ hắn đến từ Lăng gia, Đồ Trạch mới thật sự hoàn toàn yên lòng.

Tinh Vân Các là thế lực võ giả cấp Thanh Thạch, có thể được xếp hạng, yếu nhất cũng có nội tình nhất định, thực lực nổi bật.

Thế lực võ giả tại Linh Vực được phân chia theo các cấp bậc: Thanh Thạch, Hắc Thiết, Xích Đồng, Bạch Ngân, Hoàng Kim. Đẳng cấp sâm nghiêm vô cùng, giữa các đẳng cấp khác nhau, thực lực khác biệt một trời một vực.

Tại thế lực cấp Thanh Thạch, đại đa số võ giả đều ở hai cảnh giới Luyện Thể và Khai Nguyên, rất ít có võ giả Vạn Tượng cảnh lưu lại lâu dài.

Thông thường, chỉ cần đột phá đến Vạn Tượng cảnh là có thể đạt được sự ưu ái của thế lực cấp Hắc Thiết, trực tiếp bước vào vùng trời mới của võ giả.

Mà tại thế lực cấp Hắc Thiết, võ giả đa số ở Vạn Tượng cảnh và Thông U cảnh. Một khi có người đột phá đến Như Ý cảnh cũng sẽ rất nhanh thoát ly thế lực cấp Hắc Thiết, tiến vào thế lực cấp Xích Đồng tu luyện, đạt được nhiều tài nguyên hơn, thăng tiến nhanh hơn.

Tương tự, thế lực cấp Xích Đồng, Bạch Ngân và Hoàng Kim trong truyền thuyết cũng đối ứng với các cấp độ cảnh giới võ giả khác nhau.

Thế lực cấp Xích Đồng là nơi hoạt động của võ giả Như Ý cảnh, Phá Toái cảnh. Thế lực cấp Bạch Ngân là thiên địa của võ giả Niết Bàn cảnh, Bất Diệt cảnh. Còn thế lực cấp Hoàng Kim trong truyền thuyết chính là thánh địa tu luyện tuyệt thế của những cường giả đỉnh phong Hư Không cảnh, Vực Thủy cảnh.

Những thế lực võ giả đẳng cấp khác nhau này đều vận hành theo quy tắc: trên có đẳng cấp cao làm chỗ dựa, dưới có cấp bậc thấp phụ thuộc, tầng tầng lớp lớp, tạo thành kim tự tháp ước thúc lẫn nhau.

Thí dụ như Tinh Vân Các, nó phụ thuộc vào thế lực khác, chịu sự chế ước và điều hành của thế lực mạnh hơn, nhưng nó cũng có những kẻ phụ thuộc của riêng mình... Lăng gia không nhập lưu và vài tiểu thế lực khác chính là phụ thuộc vào nó, chịu ảnh hưởng quản lý của nó, hằng năm phải giao nạp cống phẩm.

Cơm nước no nê, đám thanh niên lười biếng ngồi dựa vào nhau, xuyên qua tán lá rậm rạp ngắm nhìn tinh quang trên bầu trời đêm.

“Đã đi ra ba tháng rồi, nếu vẫn không tìm được Tinh Thần Tinh Thiết thì cũng chỉ có thể quay về.” Đồ Trạch thở dài một hơi. “Không có Tinh Thần Tinh Thiết, Linh Khí kia của ta không có cách nào luyện ra được, haizz...”

“Loại chuyện này chỉ có thể dựa vào vận may. Người khác có thể phát hiện ra Tinh Thần Tinh Thiết ở khu vực lân cận, chúng ta chưa chắc đã tìm được. Tinh Thần Tinh Thiết dù sao cũng là tài liệu luyện khí Phàm cấp thất phẩm, coi như rất hiếm thấy. Người từng tìm được nói không chừng đã khai thác hết rồi, đâu còn lưu lại cho chúng ta?” Trác Thiến cầm túi rượu, hào sảng tu một ngụm, có chút bất đắc dĩ nói.

Rượu mạnh làm khuôn mặt kiều diễm của nàng hiện lên ráng đỏ nhàn nhạt, đôi mắt sáng ngời hơi say lờ đờ, tăng thêm một phần phong tình vũ mị, khiến đám thanh niên Khang Trí ánh mắt gian tà đảo qua đảo lại, lén lút nhìn trộm nàng.

Có lẽ do uống chút rượu, Trác Thiến không thèm để ý đến dáng vẻ, bộ ngực giáp tinh xảo bao bọc lấy đôi gò bồng đảo no đủ bị hở ra một góc, lộ ra một mảng da thịt trắng nõn khiến đám Khang Trí hô hấp dồn dập.

“Tinh Thần Tinh Thiết...” Tần Liệt cũng uống chút rượu, lẩm bẩm một câu, dựa vào ký ức trong đầu nói: “Đi qua U Tịch Lĩnh này, phía trước bốn mươi dặm có một sơn cốc. Trong sơn cốc có một đầm nước, đáy đầm có thể sẽ có Tinh Thần Tinh Thiết.”

“Ngươi nghe ai nói?!” Đồ Trạch đột nhiên đứng bật dậy, thần sắc kích động. “Lời ấy là thật?”

“Ông nội ta nói, chắc sẽ không sai, có điều ta chưa từng đi qua nên không dám khẳng định trăm phần trăm.” Tần Liệt tỏ vẻ chần chừ.

“Tổng so với việc không biết phương hướng mà lung tung giày vò còn mạnh hơn nhiều!” Trác Thiến sắc mặt vui vẻ, ném túi rượu trong tay cho Tần Liệt, tùy tiện nói: “Ta mời ngươi uống rượu trước. Nếu quả thật tìm được Tinh Thần Tinh Thiết, Đồ đại ca của ngươi tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”

“Đó là tự nhiên!” Đồ Trạch vỗ mạnh vào vai Tần Liệt, cười to nói: “Liệt huynh đệ đúng là phúc tinh của chúng ta!”

“Uống rượu uống rượu!” Đám Khang Trí nhao nhao ồn ào.

Tần Liệt kinh ngạc bắt lấy túi rượu Trác Thiến ném tới, nhìn ánh mắt trêu tức của nàng rồi cười cười. Hắn thoải mái kề miệng vào túi rượu uống một hơi, mơ hồ còn ngửi thấy một tia hương thơm không thuộc về mùi rượu, khiến trong lòng thiếu niên dấy lên những gợn sóng kiều diễm, không tự chủ được mà tâm viên ý mã.

Nhìn thần sắc dư vị trên mặt Tần Liệt, Trác Thiến không khỏi cười duyên, cười đến run rẩy cả người: “Ngươi tiểu gia hỏa này thật đúng là có chút thú vị! Ha ha, đợi khi tìm được Tinh Thần Tinh Thiết, tỷ tỷ lại mời ngươi uống rượu!”

“Được.” Tần Liệt tiêu sái đáp.

...

Đêm dài người tĩnh, Đồ Trạch, Khang Trí và những người khác đã ngủ say, tiếng ngáy dần vang lên.

Tần Liệt ở lại bên đống lửa, trầm ngâm một lát rồi lấy ra một khối thú hạch, cầm trong tay tinh tế vuốt ve.

Thú hạch của nhất giai linh thú U Ảnh Điện Điêu có hình lăng trụ, to bằng đầu ngón cái, màu xanh u tối, nhìn kỹ bên trong ẩn ẩn có những tia điện lưu động.

Híp mắt lại, Tần Liệt âm thầm vận chuyển Thiên Lôi Cức, một luồng hấp lực từ lòng bàn tay thốt nhiên tuôn ra!

“Xuy xuy xuy!”

Chỉ thấy những tia điện rậm rạp bên trong thú hạch đột nhiên bạo loạn, nhao nhao hướng về phía kinh mạch trong lòng bàn tay hắn mà chảy tới.

Một cảm giác hơi tê dại nổi lên từ lòng bàn tay Tần Liệt. Hắn cảm nhận rõ ràng từng tia điện đang trượt dọc theo gân mạch cánh tay, như dòng suối hội tụ về phía đan điền Linh Hải.

Tần Liệt đáy lòng vui vẻ, thần sắc phấn chấn, khóe miệng lộ ra nụ cười.

Đan điền Linh Hải nằm ở vùng bụng, là nơi võ giả trữ nạp linh lực, giống như thú hạch của linh thú, là suối nguồn sức mạnh.

Võ giả tu luyện chính là thu nạp thiên địa linh khí, từ từ dung hợp vào đan điền Linh Hải, rèn luyện thân thể, không ngừng khai thác giới hạn dung nạp của Linh Hải để có thể chứa đựng nhiều linh lực hơn, giúp võ giả sở hữu sức mạnh cường đại hơn.

Những năm gần đây, Tần Liệt cũng ngưng tụ được không ít linh lực, mượn nhờ sấm sét chín tầng trời tôi luyện thân thể, đã từng khai mở Linh Hải.

Chỉ là linh lực hắn vất vả tích lũy thường tiêu hao hết trong một lần tu luyện, đan điền Linh Hải thường xuyên ở trạng thái khô kiệt, khiến hắn không có linh lực để dùng.

Độ hùng hậu và tinh thuần của linh lực trong Linh Hải là thước đo cảnh giới cao thấp của võ giả. Tần Liệt muốn biết cảnh giới thực sự của mình, biện pháp đơn giản nhất là dùng linh lực lấp đầy Linh Hải, sau đó dùng Trắc Cảnh Thạch chuyên dụng để đo lường.

Việc tụ tập linh lực thường cần luyện hóa thiên địa linh khí để tích lũy dần dần, đây vốn không phải chuyện một sớm một chiều. Đương nhiên, vạn sự không có tuyệt đối. Trong trời đất thần kỳ có một số vật phẩm trân quý có thể rút ngắn đáng kể quá trình ngưng tụ linh lực, làm đầy Linh Hải này.

Linh Thạch, Linh Tinh, Linh Đan, linh thảo, thú hạch phù hợp... đều có thể đẩy nhanh quá trình tụ tập linh lực, giúp tốc độ tu luyện của võ giả tinh tiến cực nhanh.

Tần Liệt tập trung tinh thần, bắt đầu hấp thu thú hạch trong lòng bàn tay, thông qua gân mạch dẫn đường, từng chút một dung hợp vào đan điền Linh Hải, làm cho Linh Hải đang khô kiệt dần dần dồi dào...

“Tách!”

Năng lượng hao hết, thú hạch trong lòng bàn tay vỡ vụn, Tần Liệt giật mình bừng tỉnh.

Âm thầm cảm nhận một lát, hắn phát hiện lực lượng trong một khối thú hạch còn xa mới đủ để làm đầy Linh Hải.

Năng lượng trong quá trình vận chuyển, dẫn đường và chuyển hóa đều bị hao tổn ở các mức độ khác nhau. Lực lượng thực sự có thể chui vào Linh Hải hóa thành linh lực cuối cùng chỉ còn lại một hai phần mười so với ban đầu.

Ngẩng đầu nhìn trời, hắn phát hiện bất tri bất giác sắc trời đã dần sáng.

“Hấp thu năng lượng thú hạch vậy mà lại hao phí thời gian như thế, đây mới chỉ là thú hạch của nhất giai linh thú. Xem sắc trời này, đoán chừng không thể tiếp tục tu luyện nữa.”

Trầm ngâm một chút, Tần Liệt cũng nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một lát.

...

Trải qua một đêm khôi phục, ngày thứ hai, mọi người tinh thần vô cùng phấn chấn.

“Tần Liệt, tiểu tử ngươi thoạt nhìn khí sắc không tệ nha! Ngày hôm qua giết nhiều U Ảnh Điện Điêu như vậy, không nghĩ tới còn có thể nhanh chóng khôi phục lại, rất có nghề đấy!” Khang Trí lớn tiếng khen ngợi.

Mọi người chăm chú nhìn kỹ, phát hiện Tần Liệt quả nhiên mắt sáng ngời, trên người toát ra khí thế tinh lực dồi dào.

Ngay cả những vết thương do U Ảnh Điện Điêu cào rách trên người hắn cũng đã đóng vảy, điều này khiến người ta rất khó tin rằng hắn ngày hôm qua vừa trải qua một trận huyết chiến.

“Vậy sao?” Tần Liệt cười cười. “Có thể là do uống chút rượu, đêm qua ngủ ngon giấc chăng? Các ngươi khí sắc thoạt nhìn cũng đều rất tốt.” Trong lòng hắn hiểu rõ, điều này chắc chắn có liên quan đến việc Linh Hải khô kiệt của hắn được bổ sung thêm một ít linh lực.

“Đi thôi, đi đến sơn cốc mà Tần Liệt nói, hy vọng thật sự có thể tìm được Tinh Thần Tinh Thiết. Chúng ta sắp hết thời gian rồi, tiếp tục kéo dài, người trong nhà chỉ sợ đều sẽ sốt ruột.” Đồ Trạch nôn nóng nói.

“Ân, lần này nếu vẫn không tìm được, chúng ta nhất định phải quay về.” Trác Thiến gật đầu, một bên chải vuốt mái tóc dài hơi xoăn tự nhiên, một bên cười tủm tỉm nói với Tần Liệt: “Hết thảy đều phải xem tin tức của ngươi có đúng hay không rồi.”

“Ta cũng hy vọng tin tức chính xác.” Tần Liệt khẽ nhíu mày, bổ sung: “Bất quá chỗ kia không được thái bình cho lắm. Nếu vận khí chúng ta không tốt, đụng phải thứ không nên đụng, có thể sẽ gặp đại phiền toái.”

Đề xuất Voz: Pháp y Tần Minh
Quay lại truyện Linh Vực
BÌNH LUẬN