Chương 146: Hình phạt nghiêm khắc tra tấn
Chương 147: Hình Phạt Nghiêm Khắc
Việc đặt Huyễn Công Điện bên trên Thanh Minh, Vệ Uyên đã suy tính kỹ càng. Giờ đây, trong toàn bộ giới vực, quan trọng nhất chính là Thanh Minh và Huyễn Công Điện, thế nên chẳng bằng đặt chúng sát lại với nhau, vừa tiện phòng thủ cũng chỉ cần chú trọng một nơi duy nhất.
Vệ Uyên bèn thảo luận cùng Kỷ Lưu Ly, liệu có thể bày một trận pháp để bảo hộ cả Huyễn Công Điện cùng Thanh Minh hay không.
Kỷ Lưu Ly sau khi trầm tư cũng nói: “Đúng là có một trận pháp rất hợp ý, chỉ là quy mô hơi lớn. Lần đổi trước tiên hãy để ta đổi lấy một ít linh vật đã.”
Vệ Uyên tất nhiên đồng ý.
Ra khỏi Huyễn Công Điện, Vệ Uyên liền đến xem thương thế của Tôn Vũ ra sao. Hiện giờ Tôn Vũ vẫn đang say giấc, những ngày qua chẳng hề nhắm mắt, trải qua vô số trận máu chiến mài sắc bản thân, thậm chí đến đạo căn cũng bị tổn thương, giờ đây ngủ một giấc dự chắc kéo dài cả ngày một đêm.
May thay, hiệu quả của Giáp Mộc Sinh Huyền còn mạnh hơn hẳn so với sức mạnh Huyền sinh đơn thuần, Vệ Uyên lại tập trung toàn bộ sức mạnh giới vực này vào thân thể Tôn Vũ, tổn thương đạo căn nhận thức của y cũng đang được từng chút sửa chữa, vẫn còn cơ hội hồi phục, không ảnh hưởng đến đường tu hành tương lai.
Khi thương thế Tôn Vũ ổn định, Vệ Uyên mới thở phào nhẹ nhõm rồi chuẩn bị đến quan phòng thăm dò xem Hứa Uyển Nhi thẩm thương ra sao.
Hứa Kinh Phong vốn chỉ là một gã phong lưu tử, thể chất yếu kém, Vệ Uyên đoán cậu ta không trụ được lâu, muốn moi hết lời cũng có phần khó khăn. Đây cũng chính là lý do Vệ Uyên sai Hứa Uyển Nhi thẩm vấn.
Hứa Uyển Nhi vốn là người nhà họ Hứa, phụ thân là quận quận thủ, địa vị trong Hứa gia rất quan trọng. Hứa Kinh Phong về địa vị còn thua xa Hứa Uyển Nhi. Do vậy, Hứa Uyển Nhi am tường mọi việc trong Hứa gia, nếu Hứa Kinh Phong muốn nói dối thì sẽ không dễ dàng qua mặt nàng.
Chỉ có điều về thủ đoạn hình phạt, Vệ Uyên vẫn chưa yên tâm, nên mới đến tận nơi xem xét.
Hứa Uyển Nhi trước kia chỉ là tiểu thư quan phủ, thiếu kinh nghiệm, dễ nương tay. Vệ Uyên vốn nghĩ giao nhiệm vụ này cho Vân Phỉ Phỉ là tốt nhất, nhưng việc đến Khúc Liễu Trấn tuyển mộ nguy hiểm vô cùng, chỉ có Vân Phỉ Phỉ - người toàn thân nằm trong mưu đồ - mới có thể đảm trách. Nếu giao cho Hứa Uyển Nhi, Vệ Uyên sợ nàng sẽ đi không trở lại.
Khi đến quan phòng, Vệ Uyên bất ngờ thấy hai đạo sĩ canh ngoài cửa. Vệ Uyên không nhớ bản thân có sắp xếp người giữ cửa, liền cảm thấy lạ. Hai người đó nhìn thấy Vệ Uyên vội giải thích là do Hứa Uyển Nhi sai họ đứng ngoài canh giữ, không cho người lạ làm phiền đến việc thẩm tra.
Vệ Uyên gật đầu, bảo họ tiếp tục canh ngoài, rồi tự mình bước vào trong. Hai người đương nhiên không dám ngăn cản, chờ Vệ Uyên bước vào thì âm thầm đóng cửa.
Để ngăn ngừa kẻ phạm lỗi đào thoát, quan phòng được đào thẳng vào núi, tạo thành một không gian kiên cố. Vệ Uyên đi qua hành lang, dừng lại trước một phòng giam.
Cửa phòng đang đóng, bên trong vang lên tiếng thét: “Đừng lại gần! Ta nói, ta cái gì cũng nói!!”
“Im đi!” Giọng quát lạnh đó chính là của Hứa Uyển Nhi.
Tiếp đó vang lên tiếng la đau đớn không dứt, nửa lời không thốt thành tiếng vì bị chặn miệng, chỉ còn lại hơi thở khẽ khàng vang lên.
Vệ Uyên lặng lẽ đẩy cửa bước vào quan phòng.
Trong phòng, Hứa Kinh Phong bị treo lên tường, tay chân dang rộng, bị trói thành hình chữ đại, miệng bị một mảnh vải rách từ trên quần áo y tự lấy bịt lại, mắt chứa đầy hoảng sợ, khuôn mặt vốn anh tuấn đã méo mó không ra hình, hình như y sợ đến tận cùng.
Song, Vệ Uyên nghe rõ tiếng kêu của y chứa nhiều sợ hãi hơn là đau đớn.
Hiện tại, nửa thân dưới của Hứa Kinh Phong đầy máu tươi, Hứa Uyển Nhi đang quỳ trước mặt y, tay cầm con dao nhỏ tinh xảo, chuẩn bị vạch chỗ muốn đâm xuống.
Hứa Kinh Phong cố gắng lắc người, nhưng Hứa Uyển Nhi một tay giữ chặt chân y, khiến y không thể nhúc nhích, rồi một nhát dao rạch vùng đùi, từ dưới lên trên từ từ cắt.
Mặt Hứa Kinh Phong biến dạng, vừa muốn tránh vừa không dám động đậy, tiếng kêu không phát ra được, bỗng hai dòng lệ tuôn rơi.
Con dao của Hứa Uyển Nhi mới chỉ rạch một tấc, gần chỗ hiểm trọng thì nàng bỗng khựng lại, quay đầu nhìn thấy Vệ Uyên!
Vệ Uyên vẻ mặt lạnh lùng.
Hứa Uyển Nhi như thỏ hoảng sợ bật dậy, chiếc dao sắc nhọn cắt sâu thêm xuống đùi Hứa Kinh Phong, để lại vết thương sâu nhất từ trước đến giờ.
“Cô đang làm gì thế?” Vệ Uyên hỏi.
Hứa Uyển Nhi cúi đầu, giọng nhỏ đến nỗi khó nghe thấy: “... Hình phạt nghiêm khắc.”
Dẫu việc hình phạt có nghiêm hay không chưa biết, nhưng hiệu quả thì quả thật rất rõ ràng, thiếu gia tài hoa kia đã khóc đến rơi lệ. Vệ Uyên liếc xuống phần hạ thể ngập trong máu tươi của y, hỏi: “Đã hỏi được gì chưa?”
Hứa Uyển Nhi lắc đầu: “Chưa.”
Vệ Uyên tỏ vẻ ngạc nhiên, nhìn kỹ thấy Hứa Kinh Phong gần ngất đi, sao y vẫn cứng mồm không nói một lời? Đúng là người có bản lĩnh.
Nhưng lúc trước ở cửa lại có vẻ y sắp khai báo rồi.
Vệ Uyên dùng tay xé bỏ miếng vải bịt miệng Hứa Kinh Phong, nói: “Hứa công tử, cứng miệng chỉ khiến thêm đau đớn mà thôi. Nếu ngươi không chứng minh được bản thân còn chút giá trị với ta, hậu quả ra sao không cần ta nói. Ta đã giết Hứa Quan Văn, đâu mà ngại phải giết thêm một Hứa Kinh Phong nữa.”
Hứa Kinh Phong cuối cùng có thể nói, liền bật khóc mà rằng: “Tôi sẽ nói hết! Nhưng các người muốn biết điều gì? Đừng chỉ hành hình, hãy hỏi tôi đi!”
Vệ Uyên không nói gì, quay đầu nhìn Hứa Uyển Nhi một cái.
“Hắn chỉ là thiếu kinh nghiệm thôi mà...” Hứa Uyển Nhi cúi đầu, tiếng nhỏ như ve kêu.
Vệ Uyên nhìn đôi tay nhỏ nhắn màu máu đỏ thẩm của nàng, rồi cố chịu khó chịu, truyền thần thức quét qua vết thương hạ thể của Hứa Kinh Phong, thấy hơn chục vết thương dài mảnh.
Vệ Uyên có chút nhức đầu, không muốn dò xét sâu nữa, chỉ nói: “Chỉ hỏi xem Hứa gia sẽ trả giá như nào để chuộc người, làm sao để đảm bảo ta có thể nhận được.”
“Được.”
“Ta đi trước đây.” Vệ Uyên quay người rời đi, phía sau là tiếng kêu to thất thanh của Hứa Kinh Phong, rồi miệng y lại bị bịt lại.
Vấn đề này Vệ Uyên cũng khó xử lắm, Hứa Uyển Nhi và Hứa gia vốn thâm thù đại hận, lợi dụng thời cơ báo thù một hai cũng là chuyện bình thường. Hiện giờ Vệ Uyên chưa có kế hoạch thật sự dùng Hứa Kinh Phong để đổi chác gì, chỉ đang thử nước trước mà thôi.
Trong phòng giam, Hứa Uyển Nhi chặt chẽ giữ miệng Hứa Kinh Phong, chặn cả mũi, khiến y không thể vận lực, chỉ còn biết giãy giụa gắng sức. Tuy nhiên bàn tay nhỏ bé lại càng ngày càng khoẻ, bóp đến nỗi xương mặt y kêu “keng keng”.
Đến khi tiếng bước chân của Vệ Uyên khuất xa khỏi phòng, Hứa Uyển Nhi mới rời tay, nhìn xuống mắt Hứa Kinh Phong, giọng nhẹ nhàng nói: “Ngươi hôm đó nói gì, định làm ta trước mặt mọi người đúng không?”
Hứa Kinh Phong kinh hoàng đến tột độ, tính nói gì thì lại bị bịt miệng lần nữa.
Hai ngày sau trôi qua trong yên bình.
Tôn Vũ đã hồi phục phần lớn, đúng là đệ tử cao cấp Huyền Minh Điện, có thể tự mình chữa thương sau khi động thủ, tốc độ hồi phục liền nhanh gấp mấy lần.
Nhưng trong hai ngày này Vệ Uyên lại cảm thấy ngày càng áp lực, như có tảng đá lớn đặt trên ngực, dần khiến y khó thở. Kỷ Lưu Ly vốn đang bày trận pháp, bỗng nhiên triệu tập mọi người hội họp.
Lần này, Kỷ Lưu Ly không còn dáng vẻ vô tư như trước, sắc mặt lộ rõ khó chịu.
Khi mọi người đã tập hợp đủ, Kỷ Lưu Ly nói: “Mấy ngày nay ta luôn cảm thấy bất an, có lẽ chúng ta đã bị người khác theo dõi.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Quỷ Bí Chi Chủ [Dịch]