Chương 39: Ăn cơm ngươi cũng không lại

Đường Vũ Lân phát hiện ra một vấn đề, dường như đứng ăn có thể ăn được nhiều hơn một chút so với ngồi ăn.

Lúc này, xung quanh hắn đã có một đám người vây xem.

"Bụng tên này cũng đâu có to, sao lại ăn khỏe thế nhỉ. Sắp phá kỷ lục rồi, ta nhớ kỷ lục ăn bánh bao ở học viện sơ cấp của chúng ta là bốn mươi ba cái. Tên này ăn được bao nhiêu rồi?"

"Bốn mươi lăm, phá rồi. Pro quá! Hơn nữa, nhìn bộ dạng của hắn kìa, không có chút gì là gượng ép cả. Đó là bánh bao to bằng lòng bàn tay đấy! Kích cỡ bánh bao của học viện xưa nay chưa từng thay đổi mà."

Chu Trường Khê sớm đã nhìn đến ngây người, hắn vốn luôn tự cho rằng mình ăn rất khỏe, hai mươi cái bánh bao vào bụng đã là no căng không chịu nổi.

Đây là bánh bao nhân thịt nguyên chất, ăn kèm với canh rau củ.

Đường Vũ Lân không chỉ ăn bánh bao, hắn còn uống canh. Cứ ăn năm cái bánh bao lại húp một ngụm canh lớn, trông bộ dạng vô cùng hưởng thụ.

Bánh bao quả thật rất ngon, chiếc bánh to bằng lòng bàn tay, bên trong là nhân thịt heo viên, cắn một miếng, dầu mỡ tứa ra. Thật sự là quá ngon.

Quan trọng là, ăn đã cái bụng!

"Làm phiền mọi người nhường đường một chút." Sau khi ăn xong cái bánh bao thứ năm mươi, Đường Vũ Lân lại một lần nữa đi về phía quầy bánh.

Vân Tiểu vỗ vai Chu Trường Khê: "Đi thôi, về quét dọn vệ sinh đi. Đến cả ăn cơm ngươi cũng không lại. Cuối cùng ta cũng hiểu tại sao hắn khỏe hơn ngươi rồi. Cái này gọi là định luật bảo toàn năng lượng, ăn càng nhiều, sức càng lớn!"

Chu Trường Khê mặt mày ủ rũ, rồi hắn lại thấy Đường Vũ Lân bưng thêm một khay hai mươi cái bánh bao nữa đi tới.

Lúc ở nhà, chuyện ăn uống của Đường Vũ Lân luôn là vấn đề đau đầu nhất của Đường Tư Nhiên và Lang Nguyệt, thằng bé này ăn quá khỏe. Lúc Na còn ở đó, hai đứa còn thi ăn với nhau.

Sức ăn của Chu Trường Khê trong đám bạn đồng lứa đã thuộc hàng khủng rồi, nhưng của Đường Vũ Lân thì phải gọi là cấp độ biến dị.

Thở dài một tiếng, Chu Trường Khê nhìn Đường Vũ Lân: "Trước đây ta chưa bao giờ tin có người ăn hết được cả một con trâu, hôm nay thấy sức ăn của ngươi, ta tin rồi. Ta chịu thua, ta về quét dọn phòng ngủ trước đây, ngươi cứ tiếp tục phá kỷ lục đi."

"Ừ!" Đường Vũ Lân thật ra cũng không quá quan tâm thắng thua, đối với hắn, ăn no mới là quan trọng nhất.

Cuối cùng, kỷ lục ăn bánh bao của nhà ăn khu trung cấp dừng lại ở con số tám mươi cái, cộng thêm năm bát canh rau củ lớn.

Khi Đường Vũ Lân mãn nguyện bước ra khỏi nhà ăn, sau lưng là một đám người kinh ngạc đến rớt cả tròng mắt.

Trở về phòng ngủ, Chu Trường Khê đang quét dọn. Đường Vũ Lân cũng không thật sự bắt hắn giặt quần áo cho mình mà tự mình đi giặt. Vân Tiểu cũng bắt đầu giúp Chu Trường Khê dọn dẹp vệ sinh.

Không khí trong phòng ngủ dường như đã hài hòa hơn rất nhiều.

Ngay khi bọn họ quét dọn gần xong, Tạ Giải mặt đang đắp khăn mặt trở về, khuôn mặt hắn rõ ràng đã bớt sưng đi nhiều nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.

"Cho ngươi!" Hắn ném một bọc giấy cho Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân mở ra xem, bên trong là một xấp đồng Liên Bang. Nhìn cọc tiền dày cộp này, Đường Vũ Lân không khỏi có chút ngẩn ngơ.

Trước kia, hắn kiếm được 3 vạn đồng Liên Bang ở thành Ngạo Lai, đủ để dùng trong suốt ba năm trời! Nhưng đối với những người có tiền này mà nói, đó chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

"Ngày mai khai giảng, tối sau khi tan học, ngươi đi theo ta." Tạ Giải lạnh lùng nói.

"Được!" Đường Vũ Lân không chút do dự đáp ứng.

Vân Tiểu nói: "Tạ Giải, bỏ đi. Sau này mọi người còn phải ở chung một phòng ngủ sáu năm đấy."

Tạ Giải lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi nằm thẳng lên giường của mình.

Đường Vũ Lân nói với Vân Tiểu: "Buổi chiều ta ra ngoài một chuyến, không sao chứ?"

Vân Tiểu nói: "Hôm nay chưa chính thức khai giảng, chắc chắn là không sao rồi! Nhưng ngươi phải về trước giờ tắt đèn, nếu không sẽ bị phạt."

Nghe đến hai chữ "xử phạt", tim Đường Vũ Lân lại thắt lại, phạt gì hắn cũng không sợ, chỉ sợ phạt tiền.

"Ta hiểu rồi."

Sau khi giặt sạch quần áo bẩn và túi xách, hắn liền đi thẳng ra ngoài. Theo lời dặn của Mang Thiên, sau khi đến đây, hắn phải đến một nơi trước tiên. Nơi đó tên là: Hiệp hội Rèn Đúc Sư.

Mang Thiên còn để lại cho hắn một địa chỉ, đó là phòng làm việc của ông ở thành Đông Hải. Nơi đó không có ai, nhưng có phòng rèn để Đường Vũ Lân sử dụng.

Mang Thiên nói với hắn, hắn cần phải đăng ký ở Hiệp hội Rèn Đúc Sư trước, sau đó có thể nhận một vài công việc ở đó, vừa là làm việc, vừa là rèn luyện. Mỗi tháng, Mang Thiên sẽ về đây để kiểm tra tiến độ và dạy cho hắn kiến thức rèn đúc mới.

Sau khi nhận mệnh dung hợp với kim quang của con rắn cỏ nhỏ, Đường Vũ Lân càng coi trọng việc rèn đúc hơn trước, đặc biệt là sau khi hoàn thành Thiên Rèn, hắn nhận ra rằng, tương lai nghề nghiệp của mình rất có thể sẽ giống như lão sư, trở thành một rèn đúc sư. Vì vậy, nhất định không thể lơ là, phải tiếp tục cố gắng học tập rèn đúc. Hơn nữa, rèn đúc có thể kiếm tiền để phụ giúp gia đình. Sau này, hắn còn muốn đi du lịch khắp đại lục để tìm kiếm tung tích của Na, tất cả những việc đó đều cần đến tiền.

Lúc nãy ở phòng ngủ không hỏi Vân Tiểu về vị trí của Hiệp hội Rèn Đúc Sư là vì hắn không muốn để các bạn học biết mình là một rèn đúc sư.

Trước tiên đến phòng giáo vụ nộp tiền phạt, Đường Vũ Lân lúc này mới đi ra khỏi học viện.

Cảm giác xa lạ ở thành Đông Hải một lần nữa khiến lòng Đường Vũ Lân hơi ngột ngạt, vẫn là thành Ngạo Lai tốt hơn, cả thành phố đều mang lại cảm giác rất thoải mái.

Tuy không biết Hiệp hội Rèn Đúc Sư ở đâu, nhưng miệng mọc dưới mũi là để hỏi mà. Sau vài lần hỏi đường, hắn đã biết được vị trí đại khái của Hiệp hội Rèn Đúc Sư.

Thành Đông Hải rất lớn, lớn hơn thành Ngạo Lai không biết bao nhiêu lần. Để tiết kiệm tiền, Đường Vũ Lân hoàn toàn đi bộ về phía Hiệp hội Rèn Đúc Sư.

Cũng may, Hiệp hội Rèn Đúc Sư cách Học viện Đông Hải không quá xa, buổi trưa hắn lại ăn no căng bụng nên đi bộ hơn nửa canh giờ đã nhìn thấy đích đến của mình.

Hiệp hội Rèn Đúc Sư rất dễ nhận ra, đó là một tòa nhà lớn màu xám cao chừng ba mươi tầng, phía trên có hình một cây búa khổng lồ, với biểu tượng này thì căn bản không cần biển hiệu nữa.

Đi vào cửa kính ở tầng một, chính diện là một bức tường kính cao tới mười mét, trên tường có một bức phù điêu hình cây búa lớn màu vàng cao ít nhất tám mét.

Hiệp hội Rèn Đúc Sư tuy không giàu có như Hiệp hội Chế tạo Cơ Giáp, nhưng cũng là một sự tồn tại không thể thiếu. Địa vị xã hội của một rèn đúc sư đỉnh cấp cũng cực kỳ cao, thậm chí không thua kém gì các đại sư chế tạo cơ giáp. Để chế tạo cơ giáp đỉnh cấp, cũng cần có vật liệu đỉnh cấp, mà vật liệu đỉnh cấp lại cần các đại sư rèn đúc đỉnh cấp gia công.

Đại sảnh tầng một vô cùng trống trải, ở quầy lễ tân chỉ có hai thiếu nữ mặc đồng phục công sở màu xám.

"Tiểu đệ đệ, em tìm ai vậy!" Nhìn thấy Đường Vũ Lân đi tới, một thiếu nữ có tướng mạo xinh xắn đứng dậy chủ động chào hỏi.

Đường Vũ Lân hơi ngượng ngùng, nói: "Ta... ta đến để tiến hành kiểm tra xếp hạng cấp bậc rèn đúc sư."

Đề xuất Tiên Hiệp: Thánh Khư [Dịch]
BÌNH LUẬN