Chương 5: Na

Lúc bước ra khỏi học viện Hồng Sơn, vẻ mặt Đường Vũ Lân vô cùng không vui. Từ nhỏ đến lớn, chưa có ngày nào khiến hắn phiền muộn như hôm nay.

Hắn sinh ra trong một gia đình bình dân rất đỗi bình thường, nhưng gia đình hòa thuận, tình cảm cha mẹ rất tốt, cũng đặc biệt yêu thương hắn. Ngay cả khi hắn phạm sai lầm, họ cũng chỉ ân cần dạy bảo.

Thế nhưng hôm nay ở học viện, hắn lại lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là "khó khăn". Chỉ vì võ hồn là Lam Ngân Thảo, các bạn học đều xa lánh hắn, ngay cả lão sư cũng chẳng mấy nhiệt tình.

Buổi chiều, khi chỉ đạo các học sinh minh tưởng, thời gian lão sư dừng lại bên cạnh hắn rõ ràng là ít nhất.

"Võ hồn của mình, thật sự tệ đến vậy sao?" Vẻ không vui trên mặt Đường Vũ Lân dần chuyển thành sự quật cường. "Coi như võ hồn của ta không tốt, ta cũng nhất định phải trở thành một Hồn Sư vĩ đại. Ba đã nói, thành công là chín mươi chín phần trăm nỗ lực cộng với một phần trăm thiên phú. Võ hồn của ta không đủ tốt, vậy thì ta càng phải nỗ lực gấp bội!"

Hắn vốn tính lạc quan, tự mình nghĩ thông suốt, nỗi phiền muộn cả ngày cũng tự nhiên tan biến.

Cơ mà, sao mình lại đói bụng thế này? Đường Vũ Lân hơi khó hiểu xoa xoa bụng. Việc học ở học viện bao gồm một bữa trưa, hơn nữa còn không giới hạn số lượng. Thức ăn của học sinh lớp Hồn Sư cũng tốt hơn nhiều so với học viên bình thường. Đường Vũ Lân ăn rất nhiều, đến nỗi bị đặt cho biệt danh là "thùng cơm". Sức ăn của hắn rất lớn, lớn đến mức gần bằng một nửa tổng sức ăn của hơn mười bạn học khác cộng lại, vượt xa cả lượng cơm của người trưởng thành.

Trước đây sức ăn của hắn tuy không nhỏ, nhưng cũng chưa bao giờ khủng khiếp như vậy! Hơn nữa, bây giờ mới là buổi chiều mà mình đã đói bụng rồi.

Về nhà tìm xem có món gì ngon không. Vừa nghĩ đến đồ ăn, mắt Đường Vũ Lân nhất thời sáng rực lên.

Đang bước đi, một bóng người nhỏ bé ven đường đột nhiên thu hút sự chú ý của hắn.

Ánh nắng buổi chiều tuy không gay gắt như giữa trưa, nhưng vì hôm nay trời rất đẹp nên vẫn mang theo hơi ấm khi chiếu lên người. Thứ thu hút Đường Vũ Lân chính là một vệt màu bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Ven đường có một cô bé đang ngồi xổm, trông có vẻ còn nhỏ hơn hắn một chút. Thế nhưng, cô bé lại có một mái tóc ngắn màu bạc. Ánh mặt trời chiếu lên màu tóc hiếm thấy của nàng, tự nhiên phản chiếu lại ánh sáng.

Dường như có một sức hút vô hình nào đó, cô bé ngẩng đầu nhìn về phía hắn. Mặt mày nàng lấm lem, quần áo thì cũ nát, trông chẳng khác nào một cô bé ăn mày. Nhưng, ngoài mái tóc ngắn màu bạc kia, nàng còn có một đôi mắt khác hẳn người thường.

Mắt nàng rất to, con ngươi tựa như hai viên thạch anh tím trong suốt. Dù cách một khoảng không xa, Đường Vũ Lân dường như có thể nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt nàng. Hàng mi dài cong vút một cách tự nhiên.

Bản thân Đường Vũ Lân cũng có đôi mắt rất đẹp, nên tự nhiên sẽ có thiện cảm với những bạn đồng lứa mắt to. Hắn bất giác dừng bước. Bốn mắt nhìn nhau, cô bé kia không hề né tránh ánh mắt của hắn, đôi mắt to xinh đẹp chỉ mang theo vài phần ngạc nhiên.

"Này cô bé, người lớn nhà ngươi đâu?" Đúng lúc này, mấy gã thanh niên trông du côn lêu lổng cũng bị mái tóc bạc kia hấp dẫn, sáp lại gần cô bé.

Cô bé không thèm nhìn bọn chúng, lại cúi đầu xuống.

Mấy gã thanh niên nhìn nhau, một tên trong đó nói: "Mái tóc bạc này hiếm thật! Nói không chừng là người dị tộc từ hai đại lục khác tới. Chắc bọn ở chợ đêm ngầm sẽ thích loại này lắm đây, mắt nó còn màu tím nữa kìa."

Vẻ tham lam lập tức hiện lên trong mắt mấy gã thanh niên còn lại, chúng gật đầu với nhau.

Gã thanh niên lúc nãy lên tiếng bèn ngồi xổm xuống: "Này, em gái nhỏ. Người nhà em đâu rồi?"

Cô bé cúi đầu, lắc đầu, nhưng không nói gì.

Gã thanh niên cười hì hì: "Em có đói không? Anh trai dẫn em đi ăn đồ ngon nhé, chịu không?"

Cô bé lại lắc đầu, lần này còn mạnh hơn.

Gã thanh niên nháy mắt với đồng bọn, vươn tay tóm lấy cánh tay cô bé, kéo bổng cô bé dậy. Mấy tên khác thì vây quanh, che khuất tầm nhìn của người đi đường.

Giữa tiếng kêu kinh hãi của cô bé, gã thanh niên kia đã vác nàng lên vai.

"Các ngươi làm gì đó?" Đúng lúc này, một tiếng quát non nớt vang lên, khiến mấy gã thanh niên giật nảy mình.

Khi chúng quay đầu lại, không khỏi lộ vẻ xấu hổ. Kẻ ra mặt bênh vực kẻ yếu này lại là một nhóc tì, một cậu bé còn chưa cao tới eo chúng, nhưng trông rất xinh xắn.

Một tên thanh niên đứng sau lộ vẻ hung tợn, giơ chân đá về phía Đường Vũ Lân: "Thằng nhãi con, dám lo chuyện bao đồng à."

Đường Vũ Lân bị hắn đá cho một cước, ngã văng ra xa hơn hai mét, mặt mày lấm lem bụi đất.

"Các ngươi là đồ xấu!" Hắn lộn một vòng trên đất rồi lập tức bò dậy, lao về phía mấy gã thanh niên, chặn đường chúng.

Gã thanh niên đang vác cô bé lộ vẻ hung ác. Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của một vài người qua đường, dù sao đây cũng là trên phố lớn.

Cổ tay hắn lật một cái, một con dao găm sáng loáng đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Hắn vung vẩy trước mặt Đường Vũ Lân: "Không muốn chết thì cút mau!"

Đường Vũ Lân quật cường nhìn hắn, tức giận nói: "Người xấu sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Ta là Hồn Sư, ta không sợ ngươi. Ngươi thả nàng ra!"

Vừa nói, hắn vừa giơ tay phải lên, một vầng sáng màu lam nhạt lóe lên, Lam Ngân Thảo từ trong lòng bàn tay tuôn ra, một luồng năng lượng dao động nhàn nhạt cũng theo đó lan tỏa.

Hồn lực cấp ba thì làm được gì? Chẳng qua là khỏe hơn bạn đồng lứa một chút. Không có hồn hoàn hỗ trợ, võ hồn còn lâu mới phát huy được tác dụng chiến đấu. Đây cũng là lý do vì sao phải tu luyện tới hồn lực cấp mười mới có thể từ Hồn Sĩ cấp thấp nhất tiến vào cảnh giới Hồn Sư.

Gã thanh niên sững người, đồng bọn bên cạnh kéo tay hắn.

Nếu chỉ là một đứa trẻ bình thường, dù chúng có làm gì, chỉ cần che đậy cẩn thận thì chưa chắc đã có chuyện. Nhưng, một đứa trẻ sở hữu hồn lực thì lại khác. Những đứa trẻ này đều được chính thức ghi chép đặc biệt, thậm chí còn được đăng ký ở Truyền Linh Tháp. Nếu một đứa trẻ như vậy xảy ra chuyện, chính phủ liên bang nhất định sẽ dốc toàn lực điều tra, đến lúc đó thì phiền phức to. Huống hồ, hành động của chúng ở đây đã bị không ít người nhìn thấy.

"Xui xẻo thật!" Gã thanh niên cầm đầu không cam lòng rủa một tiếng, thả cô bé trên vai xuống, rồi cùng mấy tên đồng bọn bực bội bỏ chạy.

Cô bé lảo đảo, ngã phịch xuống đất. Đường Vũ Lân vội vàng chạy tới, ngồi xổm bên cạnh nàng: "Em đừng sợ, anh là nam tử hán, anh sẽ bảo vệ em!"

Cô bé ngẩng đầu nhìn hắn. Ở khoảng cách gần, đôi mắt to màu tím kia càng thêm xinh đẹp, trong đôi mắt dường như đã ngấn một lớp hơi nước.

"Đừng khóc, đừng khóc. Người xấu bị anh đuổi đi rồi. Anh tên là Đường Vũ Lân, em tên là gì?"

Cô bé ngơ ngác, cuối cùng cũng lần đầu tiên mở miệng: "Em tên Na..."

Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những năm tháng ấy
BÌNH LUẬN