Chương 807: Tập 5 Chương 159 - Lấp đầy vị trí trống

Chương 159: Lấp chỗ trống

Sự xuất hiện của Thương hội Frestech đã thúc đẩy sự bùng nổ của máy ma thuật ở các quốc gia vùng Tây Nam lục địa Sines, gây ảnh hưởng sâu rộng đến các quốc gia lân cận.

Thế nhưng, nếu gác lại các máy ma thuật, sự thay đổi lớn nhất mà Thương hội Frestech mang đến cho các quốc gia này chính là sự thay đổi về giao thông vận tải.

Công lộ, những con đường mới mẻ này thoạt đầu xuất hiện ở thành phố Banta đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Khi những con đường này phủ khắp Vương quốc Lampuri, kết nối mọi thành phố trong Vương quốc Lampuri, người dân mới nhận thấy những lợi ích mà chúng mang lại.

Với những chiếc Ma Đạo Xe do Thương hội Frestech phát triển, một mạng lưới giao thông vận tải hoàn toàn mới đã được hình thành trong Vương quốc Lampuri.

So với những cỗ xe ngựa trên đường đất gồ ghề thuở trước, Ma Đạo Xe trên những con đường bằng phẳng này đã gia tăng cả tốc độ lẫn sự tiện nghi khi di chuyển, đẩy những cỗ xe ngựa truyền thống vào dĩ vãng.

Vì vậy, sau khi nhận thấy lợi ích từ công lộ, các quốc gia xung quanh Vương quốc Lampuri đã học theo và bắt đầu mời Thương hội Amrit đến quốc gia của họ để xây dựng công lộ.

Cho đến tận hôm nay, Vương quốc Lampuri đã sở hữu hơn hai vạn cây số công lộ. Chúng không chỉ kết nối mọi thành phố mà còn gần như vươn tới mọi thị trấn.

Đứng ở vị trí thứ hai không phải là Vương quốc Rudson có diện tích lãnh thổ lớn hơn Vương quốc Lampuri, mà là Công quốc Stantine.

Tổng số công lộ của Vương quốc Rudson vào đầu năm nay chỉ vừa vượt qua một vạn cây số, nhưng công lộ của Công quốc Stantine đã đạt mốc một vạn năm ngàn cây số vào giữa năm ngoái.

Nếu nhìn từ trên không trung, các con đường của Công quốc Stantine giống như một mạng nhện, nhiều con đường khác nhau chằng chịt, giao cắt lẫn nhau. Ngay cả những nơi trước đây không có đường, giờ đây đã có một con đường kết nối mọi ngóc ngách của Công quốc Stantine.

Tất cả điều này tất nhiên là bởi vì căn cứ chính của Thương hội Frestech nằm trong Công quốc Stantine.

Ngoài ra, ở các quốc gia lân cận như Công quốc Drake, Công quốc Mirando, Công quốc Norton và các quốc gia khác, họ đã xây dựng nhiều con đường, đảm bảo rằng tất cả các tuyến đường chính của họ đã được thay thế hoàn toàn.

Ngay cả Vương quốc Falk, quốc gia đã liên hệ với Vương quốc Lampuri vào năm kia, cũng đã xây dựng ba con đường xuyên quốc gia của họ, đồng thời đặt hàng thêm mười một tuyến nữa. Ước tính sẽ có hơn hai ngàn cây số đường được trải nhựa.

Theo báo cáo mà «Lampuri Weekly» đã đăng tải về Thương hội Amrit, họ ước tính sẽ hoàn thành việc trải nhựa đường ở các quốc gia này trong vòng năm năm, kết nối tất cả các con đường của những quốc gia này lại với nhau.

Một khi điều này đạt được, nếu xuất phát từ Công quốc Stantine nằm ở cực tây nam cho đến Vương quốc Falk ở cực đông bắc, một khoảng cách hai ngàn năm trăm cây số, sẽ có một con đường kết nối toàn bộ quãng đường đó.

Với chiếc Ma Đạo Xe Sedan nhanh nhất mà Thương hội Frestech quảng bá, sẽ chỉ mất một ngày rưỡi để di chuyển quãng đường này.

Chỉ vài năm trước, đây là một khoảng cách mà hầu như ai cũng nghĩ là không thể vượt qua.

Có thể nói rằng, với sự xuất hiện của các công lộ, khoảng cách giữa các quốc gia đã giảm đáng kể. Điều này khiến các quốc gia ở phía tây nam lục địa Sines xích lại gần nhau hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, tất cả những điều này lại không liên quan gì đến Vương quốc Sack.

Rất đơn giản, Vương quốc Sack luôn là kẻ thù của Vương quốc Lampuri và Thương hội Amrit lại là một công ty của Vương quốc Lampuri.

Thêm vào đó, mối quan hệ giữa Thương hội Frestech và Vương quốc Sack, khiến Thương hội Amrit không thể nào trải nhựa đường ở Vương quốc Sack được.

Vì vậy, trong khi các quốc gia khác đang đầu tư vào công lộ, tạo lập mạng lưới giao thông vận tải mới của riêng mình, Vương quốc Sack chỉ có thể đứng nhìn. Dù có muốn, họ cũng chẳng thể làm gì.

Nhưng sau việc thiết lập khu thương mại tự do giữa Vương quốc Lampuri và Vương quốc Sack, cũng như mối quan hệ giữa hai quốc gia trở nên nới lỏng hơn, điều này đã mang lại cho Vương quốc Sack một chút hy vọng.

Thế nhưng, dù Vương quốc Sack đã nhắc đến điều này với Vương quốc Lampuri một cách công khai hay bí mật, thậm chí phái người bí mật liên hệ với Thương hội Amrit, tất cả đều bị từ chối. Điều này đã khiến phía Vương quốc Sack phải từ bỏ hy vọng.

Lần này Vương quốc Lampuri đột nhiên tuyên chiến với Vương quốc Sack, điều này khiến dân chúng Vương quốc Sack càng thêm tuyệt vọng về công lộ.

Mối quan hệ giữa họ đã tệ đến mức này, thì làm sao Vương quốc Lampuri có thể cho phép Thương hội Amrit xây dựng đường sá ở Vương quốc Sack được?

Tuy nhiên, không ai ngờ tới thái độ của Vương quốc Lampuri đột nhiên xoay chuyển một trăm tám mươi độ.

Sau khi đề nghị đình chiến với Vương quốc Sack, Vương quốc Lampuri không chỉ thiết lập lại khu thương mại tự do này, họ thậm chí còn nới lỏng hơn ở những khía cạnh khác.

Việc xây dựng công lộ là một trong số đó.

Thương hội Frestech không thuộc về Vương quốc Lampuri, nhưng họ đã dẫn đầu đoàn thương gia của Vương quốc Lampuri đến đây. Trong đoàn thương gia phía sau họ, có một đại diện của Thương hội Amrit.

Sau khi Trưởng Bộ Thương mại Alvin nhắc đến công lộ, Hứa Dịch vẫy tay ra phía sau và Chủ tịch Cruise, người nãy giờ đang đứng quan sát bên cạnh, mỉm cười tiến tới.

“Trưởng Bộ Thương mại Alvin, đây là Chủ tịch Cruise của Thương hội Amrit. Cruise, đây là Trưởng Bộ Thương mại Alvin của Bộ Thương mại Vương quốc Sack.” Hứa Dịch giới thiệu hai người với nhau.

Chủ tịch Cruise mỉm cười đưa tay ra. Khi bàn tay vừa đến nửa đường, Trưởng Bộ Thương mại Alvin đã nắm lấy, phấn khích nói: “Chủ tịch Cruise, ta thật sự rất vui khi được gặp ngài. Vương quốc Sack của chúng ta đã mong chờ ngài và Thương hội Amrit đến từ rất lâu rồi.”

Chủ tịch Cruise bật cười: “Trưởng Bộ Thương mại Alvin, ngài khách sáo quá rồi. Thật ra, chúng ta cũng muốn đến sớm hơn. Trong kế hoạch mạng lưới giao thông vận tải của công ty chúng ta, Vương quốc Sack luôn là một sự thiếu sót, điều này luôn khiến ta cảm thấy sốt ruột.”

Trưởng Bộ Thương mại Alvin cười khan trước khi nắm chặt tay Chủ tịch Cruise hơn.

“Vậy thì, nếu ngài đã đến đây, sao chúng ta không cùng nhau lấp đầy khoảng trống này, ngài thấy sao?”

“Tất nhiên rồi. Lần này ta đến chính là để lấp đầy nó!” Chủ tịch Cruise nói bằng giọng nói dứt khoát.

Hứa Dịch mỉm cười, liếc nhìn những người đứng sau Trưởng Bộ Thương mại Alvin rồi cất giọng hỏi: “Xin hỏi vị nào là Thị trưởng Puyo?”

Thị trưởng Puyo, người nãy giờ vẫn luôn mỉm cười, tiến đến với vẻ mặt nịnh nọt.

“Chủ tịch Hứa, xin hỏi ngài có chỉ thị gì?”

Hứa Dịch khẽ mỉm cười, phẩy tay: “Không phải chỉ thị, nhưng Thị trưởng Puyo, vì những người của đoàn thương gia đã đến đây rồi, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, hãy bắt đầu đi thôi.”

Thị trưởng Puyo nhìn sang Trưởng Bộ Thương mại Alvin.

Trưởng Bộ Thương mại Alvin tỏ vẻ nghiêm nghị: “Ngươi nhìn ta làm gì, ngươi biết phải làm gì rồi đó, hãy nghe theo Chủ tịch Hứa.” Nói xong, hắn quay sang Hứa Dịch, nét mặt lại trở về vẻ tươi cười thân thiện: “Chủ tịch Hứa, xin mời.”

Hứa Dịch lắc đầu: “Trưởng Bộ Thương mại Alvin, ngài lầm rồi. Lần này ta không phải là người dẫn đầu, mà là bọn họ.”

Thấy Hứa Dịch chỉ tay về phía đoàn thương gia của Vương quốc Lampuri đang đứng sau hắn, Trưởng Bộ Thương mại Alvin ngạc nhiên, sau đó vỗ vỗ đầu, lộ ra vẻ mặt hiểu rõ.

“Đúng là ta hồ đồ rồi. Vậy thì..... Chủ tịch Cruise, chúng ta đi gặp đại diện các công ty khác đã cùng ngài đến đây nhé.”

Chủ tịch Cruise nhìn Hứa Dịch, thấy hắn gật đầu, liền mỉm cười cùng Trưởng Bộ Thương mại Alvin đi về phía đoàn thương gia.

Theo thỏa thuận mà Vương quốc Lampuri và Vương quốc Sack đã ký kết, đoàn thương gia mà Vương quốc Lampuri cử đến Vương quốc Sack hôm nay có nghĩa là khu thương mại tự do sẽ được mở cửa trở lại.

Mặc dù Hứa Dịch là đại diện công ty quan trọng nhất, nhưng Thương hội Frestech rốt cuộc cũng không phải là công ty của Vương quốc Lampuri. Họ không thể đại diện cho Vương quốc Lampuri trong buổi lễ chính thức tuyên bố mở cửa lại khu thương mại tự do.

Chuyến đi đến Vương quốc Sack lần này của hắn chỉ để bày tỏ lập trường của mình. Hắn đại diện cho Thương hội Frestech bắt đầu hợp tác với Vương quốc Sack, đồng thời cũng thể hiện thành ý của Vương quốc Lampuri trong lần hợp tác này với Vương quốc Sack.

Thế nên, trong buổi lễ sau đó, mặc dù Hứa Dịch nói rằng hắn chỉ là một người quan sát, nhưng bất cứ khi nào Trưởng Bộ Thương mại Alvin hoặc Thị trưởng Puyo rảnh rỗi, họ đều đến gặp hắn.

Suy cho cùng, Thương hội Frestech mới là người dẫn đầu thực sự của sự hợp tác này.

Nhưng phần mà Vương quốc Sack quan tâm nhất lại không chỉ dừng lại ở đây.

Sau buổi lễ, đoàn thương gia của Vương quốc Lampuri tiến vào Thị trấn Tucklin, đi đến những cửa hàng đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

Trong đoàn thương gia có rất nhiều công ty đã từng có chỗ đứng tại Thị trấn Tucklin. Cũng có rất nhiều công ty chưa từng đến đây trước đó, nhưng vì khu thương mại tự do đang được mở cửa trở lại giữa hai quốc gia, họ mong muốn mở rộng vào khu thương mại tự do nên đã đi theo.

Đối với những công ty mới này, Vương quốc Sack và Thị trấn Tucklin đã xây dựng rất nhiều cửa hàng mới, mở rộng số lượng các tòa nhà trong khu thương mại tự do này lên gấp đôi.

Thương hội Frestech cũng nhận được một cửa hàng khá lớn, đây sẽ là cửa hàng đầu tiên của Thương hội Frestech tại Vương quốc Sack.

Tất nhiên, thứ mà cửa hàng này bày bán là các loại máy ma thuật gia dụng của Thương hội Frestech.

Còn về máy ma thuật quân sự mà Vương quốc Sack quan tâm nhất..... làm sao có thể bày bán công khai được?

Hứa Dịch, người tham gia buổi lễ nhưng không tham gia yến tiệc mà Thị trưởng Puyo đã chuẩn bị cho mọi người. Hắn đi theo một người đàn ông trung niên đã đến cùng Trưởng Bộ Thương mại Alvin, tiến vào tư dinh của Thị trưởng Puyo.

Khi vừa đến tư dinh, Hứa Dịch cảm nhận được một luồng sát ý mãnh liệt truyền đến từ phía trước.

Đề xuất Voz: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo
BÌNH LUẬN