Chương 1490: Thiên Động

Liễu Minh nội tâm chấn động mạnh, ánh mắt lướt qua năm thân ảnh trước mặt, dừng lại trên nam tử áo vàng đeo kiếm bên trái. Dung mạo người này hắn chưa từng thấy, nhưng lại mơ hồ dấy lên một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

"Đã bao năm trôi qua, cuối cùng cũng có người đặt chân đến chốn này sao?" Lão giả lưng còng đứng chính giữa chưa kịp để Liễu Minh suy ngẫm, đã cất tiếng hỏi.

Đôi mắt lão giả lưng còng tưởng như có chút đục ngầu, nhưng lại bắn ra tinh quang sắc bén, tựa hồ có thể nhìn thấu tận tâm can, khiến Liễu Minh cảm thấy mọi bí mật đều bị phơi bày. Bốn người còn lại cũng đồng loạt mở mắt, hướng về phía Liễu Minh.

"Không biết các vị tiền bối là ai?" Dù thân thể có chút rung động, Liễu Minh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ôm quyền hỏi.

Năm thân ảnh trước mắt chỉ là huyễn ảnh, nhưng luồng khí tức toát ra lại hùng mạnh dị thường, tuyệt đối không dưới hắn.

"Chúng ta là ai sẽ nói kỹ sau. Tiểu tử, xem ra ngươi chính là Thiên Động chi chủ của thế hệ này?" Cự hán da xanh cầm rìu cất giọng, tiếng nói như sấm rền vang dội, làm không gian chấn động.

"Thiên Động? Vãn bối nhờ Khí Linh của lồng giam nhận thức, mới may mắn bước vào đây." Liễu Minh hơi ngẩn người, sau đó thành thật đáp lời.

Nghe Liễu Minh nhắc đến "lồng giam", những thân ảnh kia nhìn nhau.

"Lồng giam, ha ha, cách gọi này cũng không sai biệt lắm. Vật mà ngươi gọi là lồng giam, tên thật sự là 'Thiên Động', còn lồng giam chỉ là cái tên các ngươi tùy tiện đặt ra." Nam tử áo vàng đeo kiếm giải thích.

"Thì ra là Thiên Động." Ánh mắt Liễu Minh chợt lóe, lẩm bẩm.

"Có thể đạt được Thiên Động Khí Linh công nhận, ngươi ắt hẳn phải có điểm đặc biệt, nhưng về phần tu vi, đúng là vẫn còn hơi yếu kém." Đại mập mạp đầu trọc bật cười ha hả, đôi mắt gần như híp lại thành sợi chỉ.

"Tại hạ đã trình bày thân phận, không biết năm vị tiền bối là ai? Chẳng lẽ chính là các vị Thượng cổ đã luyện chế ra cái tù... Thiên Động này?" Liễu Minh nhíu mày, hành lễ hỏi.

"Thiên Động Pháp bảo không phải do chúng ta luyện chế. Bảo vật này tuy chỉ là một kiện Động Thiên Pháp Bảo, nhưng lại ẩn chứa cả Pháp Tắc Không Gian lẫn Pháp Tắc Thời Gian. Đây là do Chủ nhân của chúng ta, Cửu Thiên Tôn Thượng, tự tay luyện chế thành. Năm người chúng ta chẳng qua chỉ phụ giúp một chút sức lực." Giọng lão giả lưng còng đầy cung kính, biểu lộ sự tôn sùng tuyệt đối dành cho Cửu Thiên Tôn Thượng. Bốn người còn lại nghe đến danh hiệu này cũng lập tức nghiêm nghị.

"Pháp Tắc Không Gian... Pháp Tắc Thời Gian..." Liễu Minh ánh mắt khẽ rung động. Hắn từng nghe nói những loại pháp tắc này không phải là thứ mà tu sĩ hạ giới có khả năng lĩnh ngộ.

"Tiểu tử, ngươi đừng nghĩ ngợi nhiều. Pháp Tắc Không Gian và Pháp Tắc Thời Gian đã thuộc về Cửu Thiên trung vị pháp tắc, không phải hạng người hạ giới như các ngươi có thể chạm tới." Cự hán da xanh gầm gừ nói.

"Cửu Thiên trung vị pháp tắc..." Sắc mặt Liễu Minh khẽ biến, hắn chần chừ giây lát rồi hỏi: "Năm vị tiền bối, chẳng lẽ không phải tu sĩ của giới này?"

"Đúng vậy. Chúng ta năm người đã phi thăng lên Thượng giới từ rất lâu rồi. Hiện tại ngươi thấy đây, bất quá chỉ là một luồng thần thức phân thân, mượn lực của Thiên Động Pháp bảo mà phóng ra." Lão giả lưng còng liếc mắt trách móc cự hán da xanh rồi đáp.

"Thì ra năm vị là tu sĩ Thượng giới... Tại hạ Liễu Minh, đệ tử Thái Thanh Môn ở Trung Thiên đại lục, xin bái kiến các vị tiền bối." Liễu Minh chấn động, cúi người hành lễ.

Nam tử áo vàng đeo kiếm khẽ nhúc nhích, ánh mắt nhìn Liễu Minh chợt sáng lên.

"Không cần đa lễ. Tu vi của ngươi tuy còn hơi mỏng manh, nhưng đã lĩnh ngộ sáu trong bảy loại hạ vị pháp tắc Âm Dương Ngũ Hành, điều này ở hạ giới quả là hiếm có." Nam tử áo vàng khẽ cười, nói.

"Vâng." Liễu Minh đáp lời, đứng thẳng người, trong lòng suy đoán về ý nghĩa của "Âm Dương Ngũ Hành" mà đối phương vừa nhắc đến.

"Ngươi đã là Thiên Động chi chủ, nên cũng cần biết rõ nguồn cơn của Nguyên Thủy Ma Chủ. Kẻ này thiên phú phi thường, dã tâm cực lớn, năm xưa vì tư lợi đã mưu toan chiếm đoạt Nhân Gian giới, khuấy đảo khiến cả đại lục long trời lở đất, chia năm xẻ bảy. May mắn thay, Cửu Thiên Tôn Thượng đã kịp thời can thiệp, không tiếc hao tổn đại lượng Nguyên khí để phong ấn hắn."

"Tuy nhiên, Nguyên Thủy Ma Chủ lại cực kỳ xảo quyệt. Dù thân bị trọng thương, hắn vẫn hy sinh toàn bộ Cổ Ma đại quân, dùng hàng vạn hóa thân để che mắt Cửu Thiên Tôn Thượng, trốn thoát về Cổ Ma giới. Đáng tiếc, vì nhiều nguyên nhân, chúng ta vẫn chưa thể tận diệt hắn."

"Sau khi Tôn Thượng phi thăng, kẻ này đã chiếm cứ hạ giới nhiều năm, e rằng hiện tại đã gần đạt đến Siêu Thoát Cảnh. Một khi hắn đột phá, không chỉ hạ giới sẽ lại lần nữa dậy sóng, nguy hiểm đến trật tự, mà ngay cả Thượng giới cũng sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề. Do đó, nhất định phải tìm cách tiêu diệt kẻ này." Lão giả lưng còng kể lại chuyện năm xưa với vẻ mặt bình thản, nhưng giọng điệu đầy kiên quyết. Bốn người bên cạnh đều rũ tai lắng nghe, trên mặt lộ rõ vẻ thổn thức, ngay cả nữ tử mặc cung trang xanh vốn im lặng cũng không ngoại lệ.

"Chúng ta ở Thượng giới, không cách nào trực tiếp can thiệp. Muốn diệt trừ Nguyên Thủy Ma Chủ, buộc phải mượn lực lượng của chính người hạ giới các ngươi. Việc này tuy chứa đầy hiểm nguy, nhưng đối với ngươi mà nói, há chẳng phải là một cơ duyên hiếm có sao? Ngươi thấy đôi hắc bạch trường kiếm kia chứ, đó chính là bí bảo mà Cửu Thiên Tôn Thượng đã dùng thông thiên tạo hóa luyện chế trước khi phi thăng, chuyên dùng để đối phó Nguyên Thủy Ma Chủ." Nam tử áo vàng đeo kiếm nói, giọng điệu đầy thâm ý.

Liễu Minh chấn động, ánh mắt không kìm được hướng về phía hai thanh kiếm đen trắng.

"Khụ! Nhưng muốn đảm đương trách nhiệm trừ ma vệ đạo, phụ tá cho trật tự hạ giới, thì không phải bất cứ ai cũng đủ tư cách. Ngươi muốn đoạt lấy Thiên Phạt và Địa Kiếp, trước tiên phải vượt qua khảo nghiệm của năm người chúng ta." Lão giả lưng còng ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn nam tử áo vàng.

"Vâng, tại hạ đã hiểu rõ. Liễu Minh nguyện ý tiếp nhận khảo nghiệm của các vị tiền bối." Liễu Minh hít một hơi thật sâu, cố nén sự rung động mãnh liệt trong lòng, đáp lời với ngữ khí bình tĩnh.

"Tốt lắm, dũng khí đáng khen ngợi. Vậy thì để ta bắt đầu trước." Nam tử áo vàng đeo kiếm ánh mắt chợt lóe sáng, khẽ quát một tiếng.

Liễu Minh lập tức tập trung tinh thần, vận chuyển Pháp lực, quanh thân mờ ảo hắc quang. Nam tử áo vàng thân hình khẽ động, thoắt cái đã xuất hiện trước mặt Liễu Minh. Hắn đánh giá Liễu Minh vài lượt, rồi ở góc độ mà những người khác không nhìn thấy, khẽ nháy mắt với Liễu Minh. Liễu Minh khẽ giật mình, nhưng nam tử áo vàng đã nhanh chóng đưa tay rút thanh trường kiếm màu vàng sau lưng.

"Ta thấy trên người ngươi có mang theo Kiếm nang, lại đã bắt đầu lĩnh ngộ Pháp Tắc Kim thuộc tính, chắc chắn ngươi tinh thông ngự kiếm chi thuật. Nếu ngươi có thể đỡ được một kiếm này của ta, xem như ngươi đã vượt qua vòng khảo nghiệm." Ánh mắt nam tử áo vàng ngưng tụ, trầm giọng tuyên bố.

Ngay sau đó, Kim sắc Kiếm Khí chói lòa bùng phát từ thân hắn, bao phủ toàn thân, ngàn vạn đạo kiếm quang thịnh phóng, mơ hồ ngưng tụ thành một đóa hoa sen vàng khổng lồ.

Một luồng Kiếm Ý ngút trời, không thể diễn tả được, đột nhiên khuếch tán, tựa như núi đổ biển trào mà áp bách tới Liễu Minh. Trong đó, ẩn chứa một loại Pháp Tắc Chi Lực Kim thuộc tính vô cùng tinh thuần.

Sắc mặt Liễu Minh trầm xuống, không dám lơ là, nhanh chóng bấm động kiếm quyết. Vô số hắc quang lan tỏa, hai cỗ pháp tướng hư ảnh đen trắng xuất hiện phía sau lưng hắn. Cùng lúc đó, hoàng mang chợt lóe, mười hai khối Sơn Hà Châu hiển hiện quanh thân. Trong tay hắn, thanh quang lóe lên, xuất hiện cây trường tiên màu xanh, chính là Tổn Ma Tiên, rung lên mãnh liệt. Từng đạo bóng roi xanh biếc xuất hiện bao quanh cơ thể hắn, tựa như những con đại mãng màu xanh dài ngoằn.

"Huyền Linh chi bảo! Không ngờ ngươi lại có được cơ duyên bực này." Ánh mắt nam tử áo vàng rơi vào Tổn Ma Tiên, kinh ngạc thốt lên một câu, sau đó khẽ quát, đột nhiên ra tay. Cánh tay phải cầm kiếm của hắn lập tức biến mất khỏi tầm mắt. Liễu Minh vốn đang chăm chú theo dõi, thấy cảnh này, sắc mặt đại biến.

Uỳnh uỳnh! Chung quanh hư không đột nhiên xuất hiện vô số Kim sắc Kiếm Khí, từ khắp tám phương bắn mạnh tới, bao trọn lấy toàn thân Liễu Minh. Kiếm Khí còn chưa chạm đến, Liễu Minh đã cảm nhận được luồng Kiếm Ý lạnh lẽo như núi đè, tựa hồ giây phút tiếp theo hắn sẽ bị vô số Kiếm Khí này phanh thây xé xác thành thịt vụn. Nguyên Thần trong Thần thức hải chợt lóe hắc quang, Liễu Minh chấn động thân thể, ánh mắt lập tức khôi phục sự thanh tỉnh.

Hắn khẽ quát một tiếng, mười hai khối Sơn Hà Châu quanh người hào quang tỏa sáng, ầm ầm hóa thành vô số sương mù màu vàng đất, ngưng tụ lại thành một hình cầu khổng lồ màu vàng đất.

Hoàng mang lóe lên, vô số hòn đá to bằng cối xay bay ra từ hình cầu màu vàng đất, mang theo từng trận Pháp Tắc Chi Lực Thổ thuộc tính hùng hậu, bắn mạnh ra bốn phía, va chạm ầm ầm với Kim sắc Kiếm Khí tựa như mưa đá.

Oanh long long! Tiếng sấm nổ vang dội không ngớt, Kim sắc Kiếm Khí vỡ vụn, những hòn đá cũng bị chém thành mảnh nhỏ. Tuy nhiên, Kim sắc Kiếm Khí vẫn không ngừng tuôn ra từ hư không xung quanh, nhanh chóng áp chế trận mưa đá, chém thẳng vào hình cầu. Xùy xùy xùy! Hình cầu màu vàng đất bị Kiếm Khí xé rách chỉ trong chớp mắt, Kiếm Khí bay thẳng vào bên trong.

Một hồi trầm đục như kim loại giao kích vang lên, hình cầu màu vàng đất tiêu tán, lộ ra tình cảnh bên trong. Liễu Minh lúc này đang đứng trong một vòng bảo hộ màu vàng hình vuông. Mười hai khối Sơn Hà Châu xuất hiện bao quanh thân thể hắn, tỏa ra hoàng mang nhàn nhạt, liên kết với nhau để ngưng tụ thành tấm vòng bảo hộ này.

Vòng bảo hộ hình vuông hội tụ toàn bộ Pháp lực của mười hai khối Sơn Hà Châu, cực kỳ kiên cố. Mặc dù bị vô số Kiếm Khí đánh trúng khiến hào quang rung động dữ dội, nhưng nó vẫn vững chắc như ban đầu.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc này, hư không trên đỉnh đầu Liễu Minh chợt lóe lên, một đạo Cự Kiếm màu vàng sáng chói, khổng lồ hiển hiện, mang theo khí thế vô tận ầm ầm chém xuống. Uy lực của một kiếm này vượt xa vạn ngàn Kim sắc Kiếm Khí xung quanh gộp lại. Giờ khắc này, dường như trong trời đất chỉ còn tồn tại duy nhất một kiếm này!

Vòng bảo hộ hình vuông vừa chạm phải Cự Kiếm, bề mặt lập tức xuất hiện một vết rạn lớn. Ánh mắt Liễu Minh lóe lên, hắn quát khẽ, Tổn Ma Tiên trong tay liền lục mang đại phóng, bỗng nhiên thô to hơn gấp mười lần. Đầu roi vung lên, tựa như một con Cự Mãng xanh biếc nghênh thẳng về phía Cự Kiếm màu vàng.

"Ầm ầm" một tiếng nổ long trời lở đất vang lên! Tại nơi hai bên va chạm, một mảng lớn kim lục song sắc hào quang bùng phát dữ dội. Hư không xung quanh dường như bị chia làm hai nửa kim và lục, ngay lập tức nứt toác, vỡ vụn từng khúc.

Đề xuất Voz: [ Hồi ức ] Em ! người con gái đã thay đổi cuộc đời thằng lưu manh .
Quay lại truyện Ma Thiên Ký (Dịch)
BÌNH LUẬN