Chương 894: Quét ngang Huyền Bảng
Ba tháng sau, nơi sâu thẳm của Nam Hải, giáp với Trung Thiên Đại Lục.
Dưới đáy biển vạn trượng, san hô kỳ dị muôn màu muôn vẻ, có tảng lớn như cối xay, có lại đan xen như dây leo, rực rỡ ngũ sắc. Từng đàn cá rực rỡ, hình thù quái lạ lượn lờ giữa những rặng san hô.
Bỗng chốc, ánh sáng xung quanh tối sầm lại. Một bóng đen khổng lồ lướt qua, ẩn hiện ánh ngân quang lấp lánh—chính là Liễu Minh với đôi Ngân Sí (Cánh Bạc) cực lớn sau lưng. Hắn khẽ vẫy cánh, thân thể lướt đi hơn mười trượng, nhẹ nhàng và linh động hơn bất kỳ loài cá nào dưới đáy biển.
Ánh mắt Liễu Minh chợt lóe lên, hướng thẳng đến một khe rãnh dưới đáy biển. Ở đó, một khối hào quang bạc nhạt tỏa ra, nổi bật trong lòng biển sâu u tối. Đó là một con sứa hình dạng Tỳ Bà, lớn gần một trượng, toàn thân hơi trong suốt, đang nghỉ ngơi. Nửa thân nó ẩn sau một khối san hô khổng lồ, chỉ có vài xúc tu bạc nhạt thò ra.
Liễu Minh mỉm cười, đôi cánh thịt khẽ chấn động, thân hình dừng lại. Hắn đưa tay vẽ một đường trước mặt, năm sáu mũi Băng Thương trắng muốt trong khoảnh khắc hóa thành hình, rung lên nhẹ nhàng rồi xé rách nước biển, phóng thẳng về phía con sứa bạc.
Con sứa phản ứng cực kỳ nhạy bén, cảm nhận được chấn động pháp lực liền co người lại thành một khối, đồng thời từ xúc tu phun ra một dòng chất lỏng đen kịt.
Liễu Minh bấm niệm pháp quyết, hắc khí trên người cuồn cuộn tuôn ra, lóe lên biến thành một Hắc Vụ Long (Rồng Sương Đen) dài hơn một trượng, mạnh mẽ lao tới, tách đôi dòng chất độc của con sứa rồi lao thẳng về phía trước.
Xuyên qua làn hắc khí cuồn cuộn, phía trước chỉ còn lại gốc san hô rung rẩy, bóng dáng con sứa đã biến mất.
Liễu Minh khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh. Hắc khí trong tay cuộn trào, đột nhiên tung một quyền vào một góc khuất của tảng san hô khổng lồ!
"Oanh" một tiếng!
Nước biển xung quanh nổi lên chấn động dữ dội, bùn cát đáy biển cuộn trào, tạo thành một màn bụi vàng mờ mịt.
Một lát sau, khi nước biển lắng xuống, thi thể con sứa Tỳ Bà màu bạc nhẽ nhàng trôi nổi. Từ đó, từng sợi tơ máu bạc nhạt lan tỏa, khuấy động nhẹ nhàng.
Trong tay Liễu Minh đã có thêm một viên hạt châu ngân quang lấp lánh, lớn cỡ quả hồ đào. Nét mặt hắn ánh lên vẻ vui mừng.
Đột nhiên, hai tai hắn khẽ động. Thu Quỳ Châu vào, đôi cánh bạc sau lưng chấn động mạnh mẽ, nhanh chóng rời khỏi khu vực này.
Ngay khi thân ảnh Liễu Minh vừa biến mất, từ xa vọng lại hàng chục tiếng kêu quái dị, một mảng lớn bóng đen hung hãn lao tới nơi tơ máu lan tỏa.
Trong bóng đen ấy là những hung thú biển dị dạng, dữ tợn. Nhìn vào yêu khí tỏa ra, chúng đều là Yêu thú, thậm chí có cả tồn tại Ngưng Dịch kỳ. Máu tươi dường như kích thích hung tính trong cơ thể chúng. Đôi mắt chúng ánh lên sắc đỏ sậm, điên cuồng lao vào xé xác con sứa Tỳ Bà.
Nước biển lập tức hỗn loạn, vô số Hải Thú vặn vẹo chen chúc, biến khu vực đó thành một vòng xoáy hỗn tạp.
Chỉ trong chốc lát, con sứa lớn đã bị chia cắt gần như không còn, ngay cả cặn bã cũng chẳng sót lại.
Từ phía sau một khối san hô khổng lồ cách đó không xa, Liễu Minh đứng lặng lẽ quan sát. Nhìn đàn Hải Thú sau khi ăn xong nhanh chóng tan tác, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ dị.
Yêu thú dưới đáy biển vạn trượng này, linh trí dường như còn ngây thơ hơn so với Yêu thú trên đất liền. Mấy ngày nay hắn chạm trán vài Hải Thú Hóa Tinh kỳ, chúng tuy hung mãnh lạ thường, nhưng dường như chỉ biết tranh đấu và khát máu. Nói chúng là Hung Thú có lẽ chính xác hơn là Yêu Thú.
"Đại Thiên Thế Giới, quả nhiên nơi nào cũng có những điểm tương đồng." Liễu Minh lắc đầu, thân hình khẽ động, tiếp tục lao đi tìm kiếm những con sứa Tỳ Bà trưởng thành khác.
Nửa năm sau.
Tại lầu hai Huyền Điện của Thái Thanh Môn, một đạo độn quang màu đen từ trời giáng xuống, lóe lên rồi biến thành thân ảnh nam tử áo xanh. Đó chính là Liễu Minh.
Đây là khu vực nội điện để giao nộp nhiệm vụ, phía sau bệ đá có bốn năm vị chấp sự trưởng lão đang ngồi. Lúc này, trong đại điện chỉ có năm sáu đệ tử Nội Môn, không khí kém phần náo nhiệt so với sảnh tầng một.
Liễu Minh bước đến trước thạch đài, lấy ra lệnh bài Nội Môn Đệ Tử, đưa cho một vị chấp sự trung niên đang rảnh rỗi.
Vị chấp sự trung niên thuần thục đón lấy, dùng một khối ngọc bài ma sát, một đạo tinh quang nhập vào lệnh bài thân phận của Liễu Minh.
"Ngươi là Liễu Minh, đệ tử Lạc U Phong..." Vị chấp sự bỗng nhiên biến sắc, kinh ngạc nhìn chằm chằm Liễu Minh.
Mấy người đứng cạnh nghe thấy hai chữ "Liễu Minh" cũng lập tức dừng công việc, quay đầu nhìn qua.
"Có vấn đề gì sao?" Liễu Minh nhận ra tình hình xung quanh, khẽ nhíu mày.
"Không... không có." Vị chấp sự trung niên vội vàng lắc đầu, bắt đầu làm việc theo quy định.
"Liễu sư huynh tiếp nhận ba nhiệm vụ: tìm kiếm Yêu Đan Hỏa Huyễn Thú, hái Thiên Quỷ Hoa, và thu thập Hải Quỳ Châu..." Vị chấp sự càng xem, vẻ kinh ngạc trên mặt càng đậm.
Ba nhiệm vụ này đều nằm trong nội bảng, thuộc loại nguy hiểm cao, đã được công bố từ lâu nhưng chưa ai hoàn thành. Hôm nay Liễu Minh lại tiếp nhận cả ba cùng lúc.
Đúng lúc này, Liễu Minh đột nhiên lật tay, trên bệ đá trước mặt liền xuất hiện vài vật phẩm: một viên Yêu Đan màu hỏa hồng, năm đóa dị hoa trắng cốt cách tuyệt mỹ, và cuối cùng là một miếng Trữ Vật Phù (Phù chứa đồ) màu vàng nhạt.
Sau khi kiểm tra ba vật phẩm trên bệ đá, ánh mắt của vị chấp sự nhìn Liễu Minh đã thay đổi hoàn toàn.
"Liễu sư huynh quả nhiên danh bất hư truyền! Đúng vậy, ba nhiệm vụ này đều đã hoàn thành. Thù lao là bốn vạn ba ngàn điểm cống hiến."
Vị chấp sự nhìn Liễu Minh thật sâu, dùng ngọc bút ma sát rồi nhẹ nhàng điểm vào lệnh bài. Linh quang trên lệnh bài lóe lên, lập tức thêm bốn vạn ba ngàn điểm cống hiến.
Liễu Minh mặt không biểu cảm nhận lại lệnh bài đeo vào bên hông, khẽ gật đầu, rồi xoay người rời khỏi đại điện.
"Người đó chính là Liễu Minh sao? Những lời đồn về hắn ta đã nghe từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tận mắt thấy!"
Một đệ tử Nội Môn trẻ tuổi bên cạnh dõi theo bóng lưng Liễu Minh, mãi cho đến khi hắn hoàn toàn bước ra khỏi đại điện mới miễn cưỡng thu ánh mắt về, giọng nói có phần hưng phấn.
"Người này quả thực không đơn giản! Năm ngoái cũng vào khoảng thời gian này, Cảnh sư huynh của Thiên Kiếm Phong cùng liên thủ với vài đệ tử khác muốn đi Âm Thi Sơn Mạch hái Thiên Quỷ Hoa, kết quả đều phải quay về tay trắng, một người trong đó còn bị trọng thương. Không ngờ hắn lại một mình hoàn thành được, thật sự không thể tưởng tượng nổi!"
Trong số những người đó, một nam tử áo vàng trông lão luyện và trầm ổn hơn nhiều, nhìn về phía cửa đại điện, lẩm bẩm nói.
Những người khác nghe vậy lập tức im lặng, nam tử áo vàng này rõ ràng có uy vọng lớn trong nhóm.
"Được rồi, chúng ta cũng đi thôi, xuống lầu một nội điện xem thử." Nam tử áo vàng trầm ngâm một lát rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Những người còn lại vội vàng đi theo.
Rời khỏi lầu hai Huyền Điện, Liễu Minh không đi thẳng mà lại một lần nữa tiến vào nội điện.
Ánh mắt hắn đảo qua tấm ngọc bích Huyền Bảng vài lần, rồi lấy lệnh bài đeo bên hông ra. Tinh quang lóe lên, hắn tiếp nhận thêm hai nhiệm vụ có thứ hạng khá cao.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rời khỏi nội điện, nam tử áo vàng vừa xuất hiện ở lầu hai đã bước tới. Trên mặt hắn nở nụ cười ấm áp, từ xa đã chắp tay hành lễ: "Xin hỏi các hạ có phải là Liễu sư huynh của Lạc U Phong? Tại hạ là Nguyên Thắng của Kim Đỉnh Phong. Đã ngưỡng mộ đại danh của Liễu huynh từ lâu, hữu lễ!"
Các đệ tử xung quanh nghe tiếng đều xôn xao, ánh mắt đổ dồn về phía Liễu Minh.
"À, thì ra là Nguyên huynh. Có chuyện gì sao?" Liễu Minh chỉ chắp tay đáp lại từ xa, thần sắc không chút thay đổi.
"Là như thế này. Nghe nói Liễu huynh gần đây vẫn luôn tiếp nhận nhiệm vụ trong nội bảng. Không biết Liễu huynh có hứng thú cùng chúng ta tổ đội không? Cần biết rằng rất nhiều nhiệm vụ trên nội bảng, nếu nhiều người liên thủ, hiệu suất hoàn thành sẽ nhanh hơn không ít." Nam tử áo vàng không khách sáo dối trá, đi thẳng vào vấn đề.
"Chỉ sợ làm Nguyên huynh thất vọng rồi. Tại hạ đã quen với việc độc lai độc vãng, tạm thời chưa muốn cùng người khác tổ đội." Liễu Minh nghe vậy, ánh mắt lóe lên, sau đó vẫn lắc đầu từ chối.
"Vậy thì thật đáng tiếc. Tuy nhiên, nếu sau này Liễu huynh nhận nhiệm vụ nào cần nhiều người mới có thể hoàn thành, cứ việc đến Kim Đỉnh Phong liên hệ với tại hạ." Nam tử áo vàng thoáng hiện tia thất vọng trong mắt, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Điều này là đương nhiên." Liễu Minh chắp tay đáp lại một cách mập mờ, rồi nhanh chóng bước ra khỏi Huyền Điện.
Ngay sau đó, một đạo hắc quang bay vút lên trời, nhanh chóng biến mất ở phương xa.
Nam tử áo vàng nhìn về đạo hắc quang dần tan biến nơi chân trời, ánh mắt liên tục lóe lên suy tư.
Ba tháng sau, Liễu Minh lại một lần nữa trở về khu Chấp Sự Đường ở lầu hai Huyền Điện.
Lúc này, trên mặt hắn thoáng chút mệt mỏi, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ mừng rỡ. Rõ ràng, hắn đã hoàn thành hai nhiệm vụ vừa nhận.
Việc Liễu Minh liên tiếp hoàn thành nhiều nhiệm vụ nội bảng của Huyền Điện trong thời gian ngắn như vậy lại một lần nữa gây nên một cơn chấn động không nhỏ trong khu Nội Môn.
Đối với những bàn tán này, hắn tự nhiên không hề để ý. Mục tiêu của hắn trước sau như một, chính là tích lũy càng nhiều điểm cống hiến càng tốt, chuẩn bị đầy đủ để tiến vào Ác Quỷ Đạo, mau chóng tiến giai Chân Đan!
Trong suốt hơn một năm tiếp theo, Liễu Minh không ngừng ra vào Huyền Điện, tiếp nhận vô số nhiệm vụ có điểm cống hiến cao, và tự nhiên tất cả đều được viên mãn hoàn thành.
Trong quá trình đó, hắn cũng vài lần rơi vào hiểm cảnh, nhưng dựa vào sự cơ trí hơn người cùng với các bí thuật tu luyện, hắn đều biến nguy thành an.
Dưới hành động điên cuồng của Liễu Minh, điểm cống hiến của hắn cũng nhanh chóng tích lũy, chẳng mấy chốc đã không còn xa mục tiêu một triệu rưỡi điểm.
Và theo sự hoạt động tích cực của hắn tại Trung Thiên Đại Lục, cái tên "Liễu Minh"—tân tú đệ tử của Thái Thanh Môn—cũng ngày càng được lưu truyền rộng rãi.
Nhưng ngay khi Liễu Minh đang bôn tẩu khắp nơi để kiếm điểm cống hiến, một biến cố đủ sức làm rung chuyển toàn bộ Trung Thiên Đại Lục đang lặng lẽ kéo đến gần.
Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình